Tn PK Xhđ: C13 – P1: Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt

Đàn ông muốn trưởng thành thì phải thất tình, phụ nữ nếu thất tình sẽ trở nên già nua. Nại Nại vô cùng tin tưởng câu nói này.

Gần đây Nại Nại điên cuồng đi mua mặt nạ dưỡng da, dưỡng mắt, trừ nếp nhăn, làm trắng da, bổ sung nước, dưỡng chất, tìm kiếm mọi cách thức để làm đẹp. Cho dù sáng ra vẫn cứ phẫn nộ vì bánh trứng cuộn đã tăng thêm 5 hào, nhưng đến tối vẫn dùng loại mặt nạ đắt tiền để chăm sóc da.

Cô tự an ủi mình: Đây là hình thức đầu tư lâu dài cho tương lai, bởi vì vẫn cần thiết tìm mùa xuân tiếp theo, đổi lại một tấm vé ăn dài hạn, cho nên không thể để mình già nua nhanh chóng được.

Mùa xuân tiếp theo hãy mau tới đi, chí ít là trước khi cô dùng hết mặt nạ dưỡng da tổ yến.

***

Lúc Nại Nại tỉnh lại, bên cạnh không thấy ai, ánh sáng chói lóa khiến cô bị chói phải nheo mắt lại, nhưng ngay sau đó cô đã nở nụ cười tươi rói.

Đi rồi cũng hay, dù sao cô cũng ghét anh.

Kiểu đàn ông thế này thật khó hiểu, vừa lúc nãy trong quán cà phê còn tỏ vẻ quan tâm lo lắng, thế mà giờ chân như được bôi dầu, chuồn nhanh hơn bất cứ ai.

Quả nhiên là minh chứng rõ ràng cho câu nói, thà tin rằng trên thế giới này có quỷ, còn hơn tin vào cái miệng thối của đàn ông.

Trong lòng vẫn còn đang suy nghĩ lung tung, bỗng nhiên cửa phòng bệnh mở ra, Lôi Kình cười tít mắt bước vào, mang theo một bình dưỡng khí oxy. Nại Nại không muốn đối mặt với anh, lập tức nhắm mắt lại, nín thở, ánh mắt nóng bỏng như nham thạch chiếu vào khiến da cô nóng bừng. Sau một khoảng dừng ngắn ngủi, Nại Nại bỗng thấy bàn tay ấm áp to rộng đang vuốt nhẹ trán cô, khiến cô run lên như bị sét đánh.

Lôi Kình cảm giác được sự run rẩy của cơ thể cô, nở nụ cười đầy thâm ý sâu xa. Nghe thấy tiếng cười của anh, Nại Nại biết không thể giả vờ tiếp được nữa, đành ho mấy tiếng rồi vờ như mình vừa tỉnh dậy, đồng thời sử dụng câu đối thoại quen thuộc của nhân vật nữ chính trong các bộ phim, mở to đôi mắt hoang mang hỏi: “Đây là chỗ nào? Hình như tôi đã ngủ rất lâu thì phải?”

Nở một nụ cười Nại Nại chưa từng thấy trước đây, Lôi Kình nhẹ nhàng nói: “Chào mừng cô quay lại với địa cầu.”

Mặt của Nại Nại ngay lập tức cứng đờ lại, đỡ không nổi mà cũng không trả lời được. Lôi Kình lúc này cũng phát hiện ra bản thân dường đã nói điều gì đó không thích hợp cho lắm, nụ cười vừa hiện lên dần dần biến mất: “Cô không thấy buồn cười sao?”

“Không buồn cười.” Nại Nại trả lời không một chút kiên nhẫn. Cô cũng nhận thấy, hôm nay Lôi Kình có gì đó khác lạ, cái khí lạnh thường ngày hôm nay đột nhiên lại chuyển hướng.

Cô quyết định lấy hết dũng khí đấu khẩu cùng anh, nhưng lại bắt gặp một chuyện càng không thể ngờ tới. Lôi Kình ngừng lại một lát như nghĩ ngợi điều gì đó, rồi cười đảm bảo: “Nếu không buồn cười lần sau tôi sẽ không nói nữa.”

Á… Hôm nay Lôi Công đổi giới tính rồi sao? Sao nụ cười của anh trông lại đần độn thế kia? Xin anh có chút khí khái của xã hội đen được không? Cứ tiếp tục như thế này chẳng mấy mà mất hết cả oai phong, sau này thế nào cũng có ngày ôm đầu khóc lóc cùng các huynh đệ trong bang phái mà thôi!

Không đúng, anh ta có oai phong hay không cũng chẳng liên quan gì đến cô cả, cho nên cứ kệ cho Lôi Công cười ngốc nghếch đi. Dù sao thì sau khi xuất viện cô cũng không phải gặp lại anh nữa.

Ngược lại lúc này Lôi Kình lại vô cùng ảo não, không biết lúc nãy anh bị cái gì phang vào đầu rồi, tôn trọng cái chết tiệt gì chứ. Nói ra đến bản thân cũng thấy gượng gạo, cô không thích nghe thì anh tuyệt đối không được nói, điều này còn không có nhân quyền hơn cả sơn mẫu đại thúc! Đúng thế, giờ không phải anh đang giữ thể diện cho cô, mà là vì thấy cô đau ốm nên mới bố thí cho cô mà thôi, tôn trọng chính là sự bố thí chết tiệt, không cần phải nói cho cao cấp làm gì, bố thí là bố thí, anh chẳng qua chỉ không thèm chấp cô mà thôi!

Một Lôi Kình rất vừa lòng với việc Nại Nại ngoan ngoãn chấp nhận sự bố thí của anh, và một Nại Nại không thèm đoái hoài tới cái sự tôn trọng thi thoảng Lôi Kình dành cho cô, hai người ngồi trong phòng bệnh, là một phong cảnh khá tuyệt.

Chí ít là Lôi Kình nghĩ như vậy.

***

Lúc Lôi Kình thuận lợi đưa Nại Nại ra khỏi bệnh viện thì cũng đã rạng sáng tơ mơ, Tiểu Trần cứ giục liên tục nên Nại Nại cũng hối hả giục Lôi Kình lái xe nhanh lên.

Người ưa nhẹ không ưa nặng như Lôi Kình xưa nay không hề để tâm đến sự thúc giục của người khác, thế nhưng cứ nghĩ tới muốn tôn trọng Nại Nại thì bắt buộc phải phục tùng mọi ý nguyện của cô. Anh đã bao giờ từng có những hành động thế này? Giờ đây, chỉ vì muốn bố thí cho cô, anh đã nhẫn nhịn chịu đựng đến mức độ nội thương, nhưng, việc Nại Nại vẫn thể hiện nguyện vọng mãnh liệt rằng cô hận không thể rời xa anh ngay tức khắc khiến anh phiền não đến cực điểm.

Anh kìm nén sự tức giận của mình, quay sang nhẹ nhàng hỏi: “Cô muốn về nhà nhanh thế sao?”

Nại Nại im lặng hồi lâu, chỉ vỏn vẹn buông một câu: “Mẹ tôi dặn buổi tối phải về nhà sớm đề phòng gặp kẻ xấu.”

Lý do này rất hay. Lôi Kình rất muốn “hỏi thăm” mẹ Nại Nại, nhưng lại không thể phá vỡ hình tượng biết tôn trọng phụ nữ mà anh đã vất vả tạo dựng trước mặt cô, cuối cùng đành nghiến răng nói một câu: “Mẹ cô nói rất đúng, vô cùng chính xác.”

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C13 – P1: Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s