Những thông tin thú vị về “Người đàn ông quyến rũ nhất còn sót lại” – Julie James sắp được phát hành!

Chỉ còn hơn tuần nữa cuốn sách sẽ được phát hành rộng rãi ngoài thị trường. SV xin trân trọng thông báo cùng bạn đọc

Những trích đoạn hấp dẫn trong người đàn ông quyến rũ nhất còn sót lại

* Cuộc chạm trán đầu tiên:

Taylor bắt đầu câu hỏi đầu tiên trong phiên thẩm vấn giả.

“Anh Andrews, anh đã được hay là không được thông báo rằng cô trợ lý của anh đã sắp xếp một buổi bàn về công việc tại văn phòng tôi vào thứ năm tuần trước?”

Jayson mỉm cười, cứ như câu hỏi của cô thú vị lắm. Anh khoan khoái ngả lưng vào ghế. “Có, tôi đã biết chuyện đó, thưa cô Donovan.”

“Và anh đã không đến buổi hẹn, đúng không?”

“Chính xác!”

“Anh cũng đã được cho biết sau khi quên xuất hiện ở buổi gặp đó, cô trợ lý của anh đã tiếp tục sắp xếp một buổi gặp khác cũng tại văn phòng tôi vào sáng thứ sáu, đúng không?”

Jason duỗi người, bắt chéo chân, dửng dưng với câu hỏi mà anh nghĩ có phần nhạt nhẽo này. “Điều đó cũng đúng luôn. Như tôi đã trình bày từ sớm, tôi bị kẹt mấy việc ngoài dự tính. Chuyện khẩn cấp cho bộ phim của tôi”. Khi nói đến đây, tự nhiên anh xoay xoay cái đồng hồ nơi cổ tay.

Taylor nhướng mày tỏ vẻ không tin. “Chuyện khẩn cấp cho bộ phim?”

“Tất nhiên rồi!”

Để chuyện ấy lát nữa tính, cô bước đến bàn dành cho luật sư và lôi chiếc di động ra khỏi cặp. “Để tôi cho anh xem vật chứng A nhé!”

Cô tiến đến chỗ Jason và giơ cao chiếc điện thoại lên.

“Anh có nhận ra vật chứng A này không, Ngài Andrews?”

Jason chồm người lên phía trước và nhìn chiếc điện thoại với điệu bộ hoài nghi. “ À, giờ thì… tôi không chắc lắm… nhưng nhìn nó giống một cái di động.”

“Anh có dùng điện thoại di động không, anh Andrews?”

“Tôi dùng tới ba cái.”

“Vậy anh có biết cách dùng cả ba chiếc điện thoại không?”

Jason chiều ý trả lời cô bằng một nụ cười. “Dĩ nhiên rồi.”

Tới đây, Taylor khẽ lùi lại, ngồi nơi mép bàn luật sư.

Đã đến lúc ra đòn quyết liệt, cô quyết định. Jason ngắm Taylor ung dung bắt chéo đôi chân đi giày cao gót và không cưỡng lại nổi, anh liếc nhanh xuống đôi chân thon dài rồi vội vàng nhìn lên.

Khi bắt gặp ánh mắt của Taylor, anh phát hiện một tia nhìn giễu cợt trong mắt cô. Lúc ấy, anh nhận ra một điều.

Cô đang bỡn cợt anh.

Taylor bất động cho đến lúc cô cảm thấy hài lòng vì ánh mắt Jason đã tập trung lại nơi cô. Cô tiếp tục đặt câu hỏi.

“Anh có đem theo người cái điện thoại nào trong ba cái di động của anh khi anh đến Las Vegas cuối tuần vừa rồi không, Ngài Andrews?”

“Dĩ nhiên có rồi.”

“Vậy có nghĩa là anh có đầy đủ khả năng và phương tiện để gọi về văn phòng tôi và thông báo rằng cuộc hẹn của chúng ta sẽ bị hoãn đúng không?”

Jason bật cười cứ như vừa nghe một câu chuyện đại tiếu lâm. “Chẳng lẽ tôi giống như mấy gã phải tự mình đi gọi những cuộc điện thoại kiểu như vậy sao?”

Taylor đứng dậy và đủng đỉnh tiến đến bục nhân chứng. “Vậy thì anh không thể yêu cầu một trong cả tá trợ lý của mình gọi cho tôi sao? Hay là công việc ở khách sạn Bellagio, à không, xin lỗi nhé, việc khẩn cấp cho bộ phim của anh” – cô ra dấu mở ngoặc kép, đóng ngoặc kép kiểu trích dẫn – “quá bừa bộn” nên anh không có thời gian để làm chuyện đó?”

Taylor hào hứng chờ đợi câu trả lời của Jason.

Anh né câu hỏi một cách dễ dàng. Anh đã hi vọng rằng cô sẽ làm tốt hơn thế chứ. “Cô bắt thóp được tôi rồi, cô Donovan. Tôi đã ở Las Vegas. Kỹ năng luật của cô rất ấn tượng, nói cho cùng thì tôi chỉ bị nhìn thấy ở đó trên tivi thôi.”

“Vậy lý do cho việc anh không nhờ bất cứ ai gọi điện đến văn phòng tôi là gì?”

“Tôi chẳng lấy đó là quan trọng”, anh trả lời nhẹ nhàng. “Tôi nghĩ tôi không cần phải có lời giải thích.”

“Chà, nếu đấy là sự thật”, Taylor nhấn mạnh, “thì tại sao lúc đầu anh lại bịa ra câu chuyện về vấn đề khẩn cấp của bộ phim?”

Jason “đứng hình”.

Xong phim!

Anh ngọ nguậy một cách không được thoải mái trong chiếc ghế, bỗng thấy mình rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan với “chứng cớ” của chính mình.

Taylor tiến sát tới bục nhân chứng, mắt cô ánh lên vẻ đắc thắng. “Thật ra thì anh có mục đích gì khi đến đây, Ngài Andrews? Anh nghĩ là chỉ cần bước vào và nở nụ cười rạng rỡ thì sẽ không có ai thắc mắc gì hay sao?”

Thật sự thì đó đúng là kế hoạch của anh.

Jason khoanh tay ngang ngực, nhún vai thay cho câu trả lời.

Taylor chộp ngay cơ hội, giọng cô đầy châm biếm. “Ôi trời! Xin lỗi Ngài Andrews nhé! Nhưng mà câu trả lời của anh cần phải được nói thành tiếng để thư ký tòa còn ghi nhận. Câu trả lời của anh là “đúng”, đúng không?”

Jason nhìn xoáy vào Taylor, bực bội với giọng điệu của cô. Cô cũng lạnh lùng nhìn đáp trả. “Đúng, thưa cô Donovan”. Cuối cùng anh cũng chịu trả lời. “Đó đúng là kế hoạch của tôi. Chỉ cần nở một nụ cười và không ai còn thắc mắc gì hơn nữa.”

Cô nghiêng người tới bục dành cho nhân chứng. “Vậy kế hoạch của anh tiến triển thế nào, Ngài Andrews?”

Anh trừng trừng nhìn cô. “Không thành công lắm.”

Taylor mỉm cười tự tin như muốn nói rằng cô đã hoàn tất công việc. “Tốt! Tôi không còn gì để hỏi.”

Rồi cô ngạo nghễ đi về bàn dành cho luật sư, nhặt túi xách khoác lên vai. Không buồn liếc lại lần thứ hai, bước ra khỏi phòng xử với vị thế ngẩng cao đầu. Cánh cửa được mở tung ra rồi đóng lại sau lưng cô.

Để Jason lại một mình.

Ngồi ngẩn ngơ ở bục nhân chứng.

Các cuộc chạm trán tiếp theo:

Không muốn gây thêm sự chú ý, Taylor kéo tay cầm ở cửa, quả quyết bước vào phòng. “Ngài And…”

Giọng nói của cô nhỏ dần đi khi Jason – người đang đứng ngắm cảnh từ cửa sổ trong văn phòng của cô – xoay người lại ngay lập tức khi cô bước chân vào phòng. Như một cảnh trong phim, ánh bình minh lan tỏa xung quanh khiến Jason trông như một vị thần, mái tóc sẫm màu tạo cảm giác ấm áp và mắt anh lấp lánh một màu xanh thẫm, đẹp hơn cả biển Thái Bình Dương.

Đầu cô trở nên trống rỗng. Dường như cô chẳng thể nào nhớ nổi lý do tại sao cô từng nổi cáu với Jason Andrews nữa.

Nhưng khi anh ta dài giọng: “Ngủ đã chưa, cô Donovan?”, khoảnh khắc đó ngay lập tức kết thúc.

“Được gặp lại anh thật vui, anh Andrews”, Taylor trả lời một cách mỉa mai. Ít nhất, hôm nay anh ta cũng chịu mặc complê đàng hoàng, cô ghi nhận. Nhưng xin miễn bình luận việc nhìn anh ta hấp dẫn thế nào trong bộ complê đi.

Jason lôi ra từ sau lưng một hộp hơi to được trang trí bằng dây ruy băng buộc nơ xung quanh.

“Tôi mang đến cho cô một món quà cầu hòa.”

Anh chìa cái hộp ra trước mắt cô.

Taylor nhìn nó với vẻ đầy bất ngờ. Sau khi do dự một lúc, cô cầm lấy rồi ngồi xuống bàn làm việc. Jason thả mình xuống ghế đối diện với cô.

“Tôi đoán cô không phải loại phụ nữ thích lòe loẹt”, anh nói. Taylor liếc vội anh, tự hỏi tại sao anh biết điều này khi hai người chỉ mới biết nhau một thời gian rất ngắn.

“Cái này có vẻ hợp với cô hơn. Tôi nghĩ lần sau ra tòa, cô có thể mặc nó.”

Cô nhướng mày nghi ngờ kiểu “thật hả?”. Nhưng cô chẳng khai thác được gì thêm từ vẻ mặt của Jason.

Tò mò chịu không nổi, Taylor mở hộp. Cô lục trong mớ giấy gói cho đến khi tìm thấy một chiếc áo thun. Khi rũ nó ra, Taylor thấy có hai từ in trên áo đề cập đến cuộc tranh cãi nổi tiếng của cô ở tòa lần trước: SHIT HAPPENS (Chuyện đen đủi hay những điều không hay trong cuộc sống thì không thể tránh khỏi, cái cơ bản là phải biết chấp nhận mà sống.)

Taylor bật cười khanh khách.

Cô nhìn Jason, miễn cưỡng lộ vẻ thích thú với câu đùa và mỉm cười. “Được rồi, Ngài Andrews”, cô xuống nước. “Bắt đầu nhé!”

Khi Jason len qua đám đông, anh chắc rằng thế nào cũng có những ý tưởng thông minh và lỗi lạc bật ra để khi đến bên cạnh Taylor, anh có thể nói với cô. Thế nhưng khi anh tiến gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm của cô thì chẳng có gì thông minh và lỗi lạc nảy ra trong đầu cả. Thành thật mà nói, nhìn chung, ngay lúc ấy, suy nghĩ là việc quá khả năng của anh.

Là vì cô. Với cái cách cô ăn vận lộng lẫy như tối nay, anh sẽ chẳng thể nào quên được.

Cô mặc một chiếc váy choàng kiểu Hy Lạp bằng vải sa tanh trắng muốt ôm vừa khít người một cách duyên dáng, thanh lịch. Ngược lại với kiểu bới cao tóc của những quý bà sang trọng trong buổi dạ vũ, cô để mái tóc dài của mình xõa tự nhiên. Mái tóc dài màu nâu sẫm, dày, gợn sóng và cả chút hoang dã gợi tình.

Với trang phục màu đen lộng lẫy cùng trang sức kim cương đắt tiền, những người phụ nữ khác tại buổi dạ vũ trông như những nàng công chúa. Nhưng với Jason, Taylor là một nữ thần.

Anh đứng sững lại khiến cô bắt đầu lo lắng khi thấy anh chẳng nói gì cả.

“Em đẹp quá, Taylor!”, cuối cùng anh cũng thốt được nên lời.

Má cô ửng hồng vì lời khen. “Nhờ chiếc váy thôi mà.”

Không! Tất cả là ở em, anh gần như muốn thốt ra. Nhưng chẳng hiểu sao lại không nói nên lời được.

“Chàng đâu rồi?”. Anh hỏi lấp liếm.

Taylor chỉ tay về phía sàn nhảy, nơi Scott và đám bạn đang cụng ly ầm ầm.

“Đằng kia kìa, tụ tập với mấy người trong nhóm bằng hữu của anh ta.”

Jason cười toe toét. “Chắc sắp có phim mới để coi đây.”

Taylor quay lại, nhìn chằm chặp vào anh. “Vậy… nàng của anh đâu?”

“Chẳng có ai cả. Trừ khi em tính luôn cả thằng quỷ Jeremy, còn anh dĩ nhiên là không rồi. Cậu ta đang cảm nắng cô con gái của Bredstone nên anh dắt nó theo.”

Taylor gật đầu. Liệu có phải cô đang thấy nhẹ lòng vì sự thật là anh chẳng hề rủ rê cô nàng nào tới buổi dạ vũ này chăng? Và chỉ có một câu trả lời cho vấn đề đó mà thôi.

Jason đưa tay ra.

“Nhảy với anh đi, Taylor!”

Cô ngại ngần một phút rồi im lặng nắm lấy tay anh.

Jason dắt cô ra ngoài sàn khiêu vũ. Nhiều cặp đôi đang đu đưa theo điệu nhạc khi bản Fade into you của Mazzy Star vang lên. Trong đám đông, Jason phát hiện ra vài tay săn ảnh đang phấn khích chờ đợi ở bên lề sàn nhảy. Nhìn quanh, anh tìm được một khu vực có vẻ khá kín đáo vì được nhiều nhánh cây thấp vươn vào che khuất. Anh dắt Taylor đến đó, ôm cô vào vòng tay mình.

Họ khiêu vũ chầm chậm theo điệu nhạc, trước mặt là hàng ngàn vì sao lung linh được tạo bởi những luồng sáng xuyên qua các nhánh cây. Trong một lúc lâu, cả hai chẳng nói với nhau lời nào. Jason muốn tận hưởng vị ngọt ngào khi tay cô đang nằm gọn trong tay anh, cả cái cảm giác ấm áp khi tay còn lại của anh vòng qua eo cô. Với đôi giày cao gót, đỉnh đầu cô gần như chạm tới cằm anh. Anh nhận ra rằng anh có thể thầm thì bất cứ điều gì vào tai cô và chỉ mình cô có thể nghe thấy.

“Anh đang nghĩ”, anh dịu dàng cất lời, “dường như em đã thoát khỏi anh rồi đó.”

Taylor ngước nhìn anh. “Ý anh là sao?”

“Ừ thì công việc sửa kịch bản của em cũng gần như xong rồi, chúng ta cũng chẳng còn buổi hẹn nào để em trả ơn anh về việc đối phó với bọn săn ảnh, báo chí, và như anh biết, em cũng chẳng có bạn bè nào ở nơi này để…”

Taylor mỉm cười. “Valerie vẫn nói hoài về buổi tối hôm ấy.”

“Trừ khi em tính lấy búa đập vào đầu để lăn quay ra xỉu, chứ bây giờ em chẳng có gì phải lo về triệu chứng mơ màng vì chấn thương đầu nữa”, Jason chọc. Nhưng ngay sau đấy, anh trở nên nghiêm túc. “Nên anh nghĩ không còn lý do gì để giữ em bên cạnh mình nữa.”

Taylor thăm dò anh bằng đôi mắt xanh sâu thẳm. “Nhưng nếu em chỉ thích được ở bên cạnh anh thì sao?”.

Jason nín thở. “Thật không?”

Cô chầm chậm gật đầu. “Em muốn nói với anh chuyện này, Jason. Em biết em đã xử sự không tốt với anh trước kia, nhưng…”. Giọng cô nhỏ dần, với vẻ ngập ngừng, cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Em đã nghĩ sai về anh. Mấy tuần vừa qua, em chợt nhận ra rằng, nếu bỏ qua những chiếc máy ghi hình, báo chí, kể cả căn nhà to lớn đồ sộ và cả chiếc xe lộng lẫy kia… thì người đàn ông còn lại ấy cũng không tệ tí nào. Sự thật thì em đã dần dần thích anh ta rồi.”

Đó, chính là vậy đó. Những câu từ tưởng chừng như rất đơn giản ấy lại tác động đến Jason hơn tất cả các thứ khác.

Jason cất lời trước với một giọng nói đều đều và lạnh nhạt. “Em làm gì ở đây thế?”

Taylor mỉm cười bối rối, cô cố đùa. “Em hả, chỉ là em nghe người ta nói anh đang ở đây nên…”

Jason lắc đầu. “Taylor, bây giờ không phải là lúc để châm biếm nhau nữa.”

Cô thấy hốt hoảng. Không đùa, không châm biếm ư? Nhưng… đó là vũ khí của cô mà. Không có nó, cô trơ trọi và yếu đuối lắm.

Ngay lúc đó, một chiếc máy ảnh bắt đầu nháy lên, tia sáng lóe ngay trong mắt Taylor. Rồi cứ thế, chiếc này nối tiếp chiếc kia, mười, hai mươi… cô quay đi, cố làm quen với ánh đèn lóe sáng đó. Khi đã quen dần, cô thấy đám đông và những vị khách mời đang đứng trên thảm đỏ đang nhìn cô chăm chú.

Và chờ đợi.

Thấy cô chìm vào im lặng, gương mặt Jason chuyển từ vô hồn sang lạnh nhạt. Anh quay lại và tiến đến cửa rạp hát.

Taylor bừng tỉnh. “Jason, chờ đã! Cho em một cơ…”

Anh quay người lại, giận dữ cắt ngang lời cô. “Tại sao em lại tới đây? Câu hỏi này chẳng lẽ khó lắm sao, Taylor? Chỉ một lần này thôi, anh muốn nghe câu trả lời thẳng thắn từ em.”

Taylor gật đầu. Ừ, chỉ là một câu hỏi đơn giản thôi mà! Nhưng cô quá sợ khi phải làm những chuyện như vậy, trải lòng ra và trút hết bầu tâm sự. Nhưng cô biết đây chính là KHOẢNH KHẮC cần thiết. Là cơ hội duy nhất của cô. Mặc kệ cả nghìn người đang theo dõi, mặc kệ lòng kiêu hãnh có thể bị tổn thương, bằng tất cả sự dũng cảm của mình, Taylor quay sang người đàn ông đào hoa nhất nước Mỹ.

“Em ở đây là vì anh, Jason. Bởi vì em đã nhận ra rằng người duy nhất có thể làm tan nát trái tim em cũng chính là người duy nhất xứng đáng được có nó.”

Cả đám đông chìm trong sự im lặng đáng sợ.

Jason chớp mắt, sững sờ vì câu nói của Taylor.

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài đến nhói tim, Taylor thấy trống ngực cô đập thình thịch. Cũng phải… có lẽ cô đã hơi quá đà…

Hoặc là cô đã sai.

Nhưng bỗng nhiên, Jason hăm hở bước trên thảm đỏ. Anh tiến đến trước mặt Taylor và ôm chặt eo cô, bất giác, cô cũng choàng tay qua cổ anh. Máy ảnh, phóng viên, cả thế giới này nữa, đều tan biến dưới chân họ, và …

Anh hôn cô.

Đám đông một lần nữa lại trở nên phát cuồng.

Hôn vậy mới là hôn chứ! Vang vọng từ đâu đó xa xa, hình như cô đang nghe thấy tiếng gào rú của đám đông, tiếng vỗ tay nhiệt liệt, nhưng nói thật, ngay bây giờ, cô chẳng thèm để ý tới bất kỳ điều gì nữa. Jason, trong giây phút này, là điều duy nhất cô khao khát.

Mục lục lôi cuốn:

Chương 1: Đàn ông à? Chuyện nhỏ!

Cô có thể đối đầu với bất kì gã đàn ông nào. Tất nhiên là cô luôn nắm phần thắng.

Chương 2: Một mối quan hệ cũng giống như một kịch bản phim, nếu

như sau một tiếng mà nó không làm tôi thích thú, tôi sẽ không bao giờ phí

phạm thời gian vì nó nữa.

Chương 3: Nói với anh ta là tôi hi vọng phim của anh ta sẽ thất bại thê thảm!

Chương 4: – Chẳng có ai dám từ chối tôi bằng cách nói là quá bận cả!

– Vậy anh nghĩ là chỉ cần bước vào và nở nụ cười rạng rỡ thì sẽ không có ai thắc mắc gì hay sao?

Chương 5: Được, nói với cô ta là tôi đã thấy rõ cặp mông của cô ta ào ào ra khỏi tòa án và tôi có lẽ đã bị cám dỗ rồi!

Chương 6: Tôi sẽ không để những cảm xúc về anh làm tổn hại đến sự nghiệp của mình đâu. Anh đã và đang mang đến cho tôi hàng tá rắc rối trong công việc, anh biết chứ?

Có một vài thứ cần được làm rõ. Đây là công việc, không còn gì khác

Chương 7: Đó là một cảm giác kì lạ mà chính anh cũng không định nghĩa được thực ra nó là gì, nhưng có một điều anh biết rất rõ – anh không muốn cô bỏ đi.

Mọi chuyện không thể kết thúc như thế này được!

Chương 8: Trong giới truyền thông, điều tệ hơn việc không có bồ là cặp với một người không có danh phận.

Liệu đức vua đã đến lúc thoái vị?

Chương 9: Trong đó gió hơi lớn…

Chương 10: – Cho tôi biết đi, khi vừa thấy Jason bước vào phòng xử án, điều đầu tiên cô nghĩ đến là gì?

-Quá dễ, tôi thề rằng tôi sẽ ghét anh ta cả đời.

Chương 11: – Có ai đã nói “không” với anh bao giờ chưa?

-Chưa. Nhưng nếu nó có thể làm cô thấy dễ chịu hơn thì tôi dám khẳng định cô đã cô gắng hơn những người khác rất nhiều.

-Sao cũng được, anh giải quyết vụ này đi!

Chương 12: Không hẳn là đẹp trai, chỉ là người đàn ông quyến rũ nhất mà thôi

Chương 13: – Cô có hay hẹn hò không?

Với tiêu chuẩn người đàn ông quyến rũ nhất thì không… Tôi không hẹn hò nhiều

Chương 14: Khi tôi nhập vai vào nhân vật luật sư của mình… Anh dừng lại, giọng nói trở nên dịu dàng hơn… Tôi đã nghĩ đến cô.

Chương 15: Cho dù anh có muốn tôi thừa nhận cái gì đi nữa, Jason, nó cũng không bao giờ xảy ra đâu.

Mình chỉ cảm thấy quá mệt mỏi vì chờ đợi. Mình muốn biết cảm giác của cô ấy.

Chương 16: Cuộc đời không phải lúc nào cũng chỉ có “hợp lí” và “có lí do”. Đôi lúc chỉ cần nhắm mắt và nhảy đại một cái! Nhất là trong những mối quan hệ tình cảm, cần phải liều lĩnh và quyết đoán.

Chương 17: Tôi chỉ ngạc nhiên vì họ đã không chụp chính diện cô. Gương mặt cô là dành cho những trang bìa.

Chương 18: – Vậy là giờ cậu và Taylor chỉ là bạn thôi nhỉ?

– Làm ơn đi! Sẽ không bao giờ có vụ “chỉ là bạn” ở đây!

Chương 19: Chúng tôi không hẹn hò… chúng tôi là… Tôi không biết…Một cái gì khác lắm!

Chương 20: Anh biết không, nếu mà anh muốn chơi trò đánh dấu lãnh thổ, anh chỉ cần tè lên người tôi trước khi tôi tới đây, thế có phải tiết kiệm biết bao nhiêu thời gian cho cả hai không?

Chương 21: Vậy là cô lại phải chịu đựng tôi nữa rồi, quý cô Donovan. Cô ấy nghĩ là cô ấy ghét tôi.

Chương 22: Anh làm tất cả mọi chuyện là vì em. Taylor, anh thích cái cách em gọi tên anh.

Chương 23: Sai lầm lớn mà một người phụ nữ có thể mắc phải là tự thuyết phục mình rằng cô ta là người có thể tạo ra sự khác biệt. Chuyện này tốt hơn hết là nên kết thúc tại đây!

Chương 24: Với sự cố gắng tột cùng, Taylor cố kéo mình ra khỏi cơn say khi nhìn sâu vào “đôi mắt của người đàn ông quyến rũ nhất còn sót lại” và cố nặn ra một nụ cười trông có vẻ tự nhiên nhất. Cô biết chí ít cô cũng nên cảm ơn anh vì đã đến với cô.

Chương 25: Taylor… Em đang làm gì vậy? Mắt cô vẫn xanh thẳm và nồng nhiệt nhưng tia nhìn tinh anh thường

thấy đã biến mất. Không còn đôi mắt lấp lánh đó – Jason hiểu rằng cô Taylor mà anh đang hôn không phải là cô nàng Taylor mà anh khao khát.

Chương 26: – Cô có thích ở đây không?

– Ở ngôi nhà này hả?

– Ý tôi là California cơ.

– Có gì mà không thích cơ chứ?

– Vậy cô có nhớ Chicago không?

Chương 27: Em biết chúng ta đã hôn nhau năm lần nhưng mà nói thật, em thậm chí còn không nhớ nổi rằng anh có tồn tại trên đời này nữa…

Chương 28: Đó chẳng phải là Jason Andrews sao? Ngay bên quầy rượu và anh đang ngồi một mình. Hãy xem cách anh ấy say đắm nhìn cô. Đó chính là Người phụ nữ bí ẩn!

Chương 29: Vậy thì đừng đùa giỡn với cô ấy nữa!

Chương 30: Đó là một phần của nghề luật sư.

Chương 31: Mọi người sẽ rất nhớ cô.

Chương 32: Nếu đó là tất cả những gì em cảm nhận về anh thì anh nghĩ chúng ta chẳng còn gì để nói với nhau nữa.

Chương 33: – Cô sẵn sàng hủy hoại sự nghiệp của mình vì anh ta?

– Vì anh ấy, tôi sẽ hi sinh tất cả!

Chương 34: – Em ở đây là vì anh, Jason. Bởi vì em đã nhận ra rằng người duy nhất có thể làm tan nát trái tim em cũng chính là người duy nhất xứng đáng được có nó.

– Taylor, anh yêu em!

Chương 35: Ngủ ngon anh nhé!

11 thoughts on “Những thông tin thú vị về “Người đàn ông quyến rũ nhất còn sót lại” – Julie James sắp được phát hành!

  1. 2 bài bình chọn bìa sách đâu mất rồi SV? Hết hạn bình chọn rồi à?

    Mình muốn mau được đọc sách quá, khi nào phát hành vậy SV ^ ^

    • hiện nay đang bị lỗi hình ảnh, SV phải tạm rút xuống. Sau ngày 2/9 sẽ công bố bìa được chọn và trao giải cho tác giả. bìa được chọn.

  2. Dear SV!
    Nói này SV đừng buồn nhé, vì mình chỉ đơn giản là muốn góp ý tý thôi. Vì mình thật lòng yêu thích tác giả này và hơi thất vọng tý khi thấy bìa sách. Không phải là bìa sách không đẹp, không ấn tượng. Mà phải nói ngược lại là rất hay, rất sáng tạo, độc đáo và hấp dẫn. Nhưng SV có cảm giác là nhìn vào bìa này sẽ cho một cảm giác đây là một tác phẩm tiếng Hoa không? Mình không kỳ thị Hoa hay Âu, nhưng type chữ trên bìa sách….phải nói là không khiến mình nghĩ nó là một tác phẩm của JJ. Nếu SV đổi type chữ khác tý, bớt…”kiểu cọ” đi một chút…thật sự nó sẽ cho cảm giác trọn vẹn và hoàn hảo hơn.

  3. woa woa, mong truyện này quá, cuốn này có phát hành cũng lúc tại HN và TPHCM không vì mình ở HCM lận, đợi truyện ra hơi bị lâu, với lại tháng 8 này mình drop tất cả các bộ mới chỉ để dành tiền mua cuốn này thôi đấy 🙂

    • Cuốn này SV có kế hoạch phát hành hai miền song song cùng lúc, Nguyen Nhu chờ mua sách nha. Cảm ơn vì bạn đã ủng hộ trong suốt thời gian qua!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s