Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 65)

Cánh phóng viên bủa vây lấy nhao nhao đưa ra câu hỏi, nhưng Kỉ Tư Nam im lặng một cách lạ thường, chỉ vừa tách đám đông để ra ngoài, vừa nắm thật chặt bàn tay của Tiểu Băng.

Những lời nói dối này là xuất phát từ lòng thành hay giả dối, sẽ chẳng có ai có thể biết được.

Hai người tay nắm tay nhau rời khỏi khách sạn, sau đó bắt một chiếc taxi rời đi.

Cánh phóng viên đứng nguyên tại chỗ, hồi tưởng lại màn kịch vừa xảy ra trước đó, trong lòng vui sướng khôn xiết vì đã nắm được một tin tức nội bộ cực tuyệt. Không ai để ý tới một bóng đen bước ra khỏi cây cột của đại sảnh khách sạn từ lúc nào, khuôn mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Nhưng nắm đấm đang siết chặt trong túi anh đang đau âm ỉ, thứ đồ vật trong tay cứa rách da thịt, mùi của máu tươi bắt đầu lan dần trong không khí.

Người mà anh vẫn luôn bảo vệ đó, lại tay nắm chặt tay với một người khác rời đi trước sự chứng kiến của mọi người.

– Bé con!

Anh gọi thầm… vết thương trên tay đau đến nhức nhối.

Nhưng trên mặt anh vẫn không hề có bất cứ biểu hiện nào, chỉ ngoảnh đầu rời đi lặng lẽ. Cái bóng của anh là màu đen, trong sự sáng choang của đại sảnh khách sạn, cái bóng ấy sao mà cô đơn và lạc lõng đến thế.

Xem ra, lần này nên từ bỏ thật rồi.

Lúc ngồi vào xe ô tô,  Đường Chính Hằng mới từ từ rút tay ra khỏi túi quần, mở bàn tay đang siết chặt.

Lòng bàn tay bị cứa tới tóe máu bởi một vật nhọn, màu thủy tinh trong suốt lấp lánh của Swarovski bị nhuốm với màu máu trông lại càng long lanh tuyệt đẹp hơn.

Đó là một chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng, tuy chỉ nhỏ bằng chiếc cúc áo, nhưng nó lại tinh xảo và đẹp mắt đến lạ thường.

Chính là vì chiếc cài áo này mà anh đã quyết định bảo vệ người con gái tên Trác Tiểu Băng suốt cả cuộc đời.

Nhưng cứ cho là gặp lại đi nữa, thì cũng vẫn vừa yêu nàng, vừa cố gắng đẩy nàng ra thật xa. Cho dù thế nào, thì anh cũng mắc nợ nàng… Bởi vì ba năm trước… là anh đã sai…

 

***

 

Trước khi bước vào tiệm cafe, cô gái với khuôn mặt được trang điểm một cách tinh tế không quên lấy gương ra soi, rồi cười duyên dáng bước vào.

Ở một vị trí cách đó không xa đã có một cô gái ăn mặc thời trang, đeo kính râm đang vẫy vẫy cô từ xa.

– Đổng Vi! Ở đây!

Đổng Vi thấy còn một người con trai cao ráo ngồi ở đó, vì đứng từ xa chỉ nhìn thấy lưng nên cô bỗng có chút căng thẳng. Dáng người lạnh lùng ngạo mạn đó đập vào mắt khiến Đổng Vi cứ có cảm giác ngăn cách không gì diễn tả nổi.

Cô hít một hơi thật sâu, sau đó nở lại nụ cười và sải bước qua đó.

– Hi, Hà Lệ! Sao hai người tới sớm thế?

Đổng Vi vừa nói vừa tự nhiên ngồi xuống phía đối diện cô gái đáng đeo kính râm. Cô gái thời thượng xinh đẹp ngồi đối diện không phải là ai khác, mà chính là nữ minh tinh Hà Lệ đã biệt tích một thời gian.

Sau khi vào làm việc ở “Star” không lâu, thông qua cơ hội phỏng vấn mà Đổng Vi quen được Hà Lệ, hai người chẳng bao lâu trở thành những người bạn tốt. Lần này đến Hồng Kông, cô không ngờ Hà Lệ lại chủ động tìm gặp, nói rằng có một vị lãnh đạo cấp cao của Hoa Cẩm muốn gặp cô.

Trước khi đến Đổng Vi cũng từng nghĩ qua rốt cuộc là vị lãnh đạo cấp cao nào muốn gặp riêng cô, cô tưởng sẽ là Tề Vinh Quang, nhưng chưa từng nghĩ rằng lại là người đang ngồi trước mặt mình – Đỗ Hiểu.

– Chủ tịch? Chào cậu! Chào cậu…

Đổng Vi có chút ngạc nhiên, sau đó mới phát giác mình đang đứng ngẩn người ra nên liền gật đầu chào Đỗ Hiểu, nở một nụ cười pha lẫn chút sợ hãi.

– Đến rồi thì ngồi xuống đi, cô thử dùng cafe của quán này xem, cũng không tồi đâu.

Đỗ Hiểu phẩy tay, chiếc nhẫn ở ngón tay út của cậu phát ra thứ ánh sáng lấp lánh. Lúc cậu nói có hơi nhếch mép lên cười.

– Không biết Chủ tịch tìm tôi đến đây là…

Nhân viên phục vụ đưa tới một ly nước trắng, Đổng Vi đưa lên miệng nhấp một ngụm theo phép lịch sự, sau đó liền cất tiếng hỏi.

– Đừng vội, hãy nghe theo Đỗ Hiểu nếm thử café ở đây đã rồi hãy nói chuyện khác!

Hà Lệ quay sang Đổng Vi dùng mắt ra hiệu, sau đó sai người phục vụ mang tới một tách Blue Mountains.

Đổng Vi đang đầy một bụng câu hỏi, nhưng cũng đành ngoan ngoãn ngậm miệng không nói gì.

– Tôi biết, cô rất không thích Trác Tiểu Băng.

Đỗ Hiểu đưa tách café lên nhấp một ngụm, sau đó đặt tách café xuống một cách đầy lịch thiệp rồi nói

– Thế nên, tôi nghĩ cô chắc sẽ là người hợp tác thích hợp nhất của tôi.

– Cái gì?

Đổng Vi buột miệng kinh ngạc, có thể thấy đối với câu nói của Đỗ Hiểu cô có phần không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng cô chỉ nghi hoặc trong giây lát, sau đó lập tức hiểu ra.

Coi bộ dạng của Đỗ Hiểu và Đường Chính Hằng trong buổi họp cấp cao ngày hôm qua, ân oán giữa hai người họ chắc đã có từ rất lâu rồi. Đường Chính Hằng công khai ủng hộ Trác Tiểu Băng, Đỗ Hiểu đương nhiên cũng phải tìm một người hợp tác, đánh bại một cách triệt để sự hống hách của Đường Chính Hằng.

Lẽ nào cậu ta chọn cô?

Trong lòng Đổng Vi nhen nhóm lên một sự vui mừng, đương nhiên cô hiểu có được sự ủng hộ của Chủ tịch Đại diện của Hoa Cẩm là nắm chắc được một nửa sự thành công.

– Ý của Chủ tịch là muốn tôi và cậu cùng đối phó với Tổng Giám đốc Đường Chính Hằng sao?

Đổng Vi thận trọng hỏi, cô rất muốn làm rõ thái độ của Đỗ Hiểu.

– Đổng Vi cô không thể…

Hà Lệ ngồi bên cạnh rất muốn mở miệng ngắt lời Đổng Vi, vì cô biết hậu quả khi không cẩn thận khiến Đỗ Hiểu tức giận sẽ như thế nào.

Nhưng vừa mới mở miệng, không ngờ tiếng nói đầy khinh miệt và điềm nhiên của Đỗ Hiểu đột ngột vang lên.

– Cô sai rồi, muốn đối phó với Đường Chính Hằng, cô vẫn chưa có tư cách.

Lúc Đỗ Hiểu nói câu này, cậu cao ngạo ngẩng cao đầu, giống như một con hạc trắng đầu đỏ, trong mắt cậu đầy sự khinh miệt. Đổng Vi bị ánh mắt của cậu làm cho chột dạ, cô cúi thấp đầu xuống né tránh ánh mắt của Đỗ Hiểu.

– Đường Chính Hằng là kẻ địch của một mình tôi, có thể đánh bại hắn ta, từ đầu tới cuối cũng chỉ có một mình tôi mà thôi.

Đỗ Hiểu từ tốn nói, giọng cậu đột nhiên trở nên nhẹ nhàng, nhưng Đổng Vi lại thấy trong đó có điều gì đó kì dị. Hà Lệ cúi đầu quấy café trong tách của mình, cũng không dám nói thêm lời nào.

– Thế nên tiểu thư Đổng Vi, chỉ có tôi mới có tư cách làm người hợp tác với cô. Chỉ cần cô giúp tôi làm việc, tôi bảo đảm tới lúc đó cô có thể có được hợp đồng quảng cáo của Leslie.

– Nhưng điều kiện của cậu là gì?

Đổng Vi thận trọng hỏi, cô càng lúc càng cảm thấy lạnh toát phía sau gáy, ánh mắt lạnh lùng của Đỗ Hiểu cứ nhìn chằm chằm vào cô, cô không thể nào trốn tránh được.

Đôi môi mỏng của Đỗ Hiểu mấp máy, sau đó tiếp tục nói:

– Không có điều kiện, cái tôi cần chỉ là – đánh bại Đường Chính Hằng.

Đổng Vi hít ngược vào một hơi, dường như cảm nhận được sát khí toát ra từ người Đỗ Hiểu. Sự mê hoặc cực lớn đang bày ra trước mắt, Đổng Vi cảm thấy cô chẳng có lý do gì để từ chối. Chỉ cần có thể đánh bại Trác Tiểu Băng, thắng được vụ cá cược đó.

– Vậy được thôi, Chủ tịch, tôi đồng ý hợp tác với cậu.

Đổng Vi nhoẻn miệng cười, son môi của cô là sản phẩm mới của mùa đông năm nay, màu đỏ thẫm, không lúc nào không ánh lên đầy vẻ yêu kiều.

Mép Đỗ Hiểu lại hơi nhếch lên, trong mắt cậu đầy vẻ đắc ý.

– Nếu đã như vậy, tôi muốn cô giúp tôi một việc…

Cậu vừa nói vừa cài lại từng chiếc khuy áo khoác, sau đó đứng dậy, nhìn Hà Lệ cười:

– Em yêu, những việc còn lại giao cho em đấy.

Nói xong, chỉ thấy Hà Lệ đáp lại cậu bằng nụ cười đầy tình tứ, rồi Đỗ Hiểu xoay người sải bước rời đi. Đổng Vi kinh ngạc nhìn chằm chằm nhìn theo bóng Đỗ Hiểu, đột nhiên cảm thấy trí óc luôn minh mẫn của mình giờ đây cũng trở nên hồ đồ.

– Hai người? Cậu lần này là thật lòng đấy hả?

Đổng Vi nhìn nụ cười đầy tình tứ của Hà Lệ, trợn tròn mắt ngạc nhiên.

– Ừ!

Hà Lệ gật đầu, trông giống như một cô thiếu nữ đang e thẹn cúi đầu cười, ngượng ngùng ngoảnh mặt đi chỗ khác. Đổng Vi hít một hơi thật sâu, khó mà tin được Hà Lệ yêu Đỗ Hiểu thật lòng, việc này quả thực quá… quá kì dị!

– Vậy ý của Chủ tịch là…

Đổng Vi hỏi một cách thăm dò, thử tìm cách moi được càng nhiều thông tin hơn nữa từ miệng Hà Lệ.

– Đường Chính Hằng là con nuôi của Đỗ Gia, nhưng lại chiếm hết tình yêu và sự chiều chuộng của Đỗ Gia đối với Đỗ Hiểu, còn dòm ngó gia tài của nhà họ Đỗ. Đỗ Hiểu luôn hy vọng có thể đánh bại được Đường Chính Hằng, chứng minh bản thân giỏi giang hơn, đáng tin cậy hơn. Thế nên… anh ấy đã tốn không ít công sức.

Hai mắt Đổng Vi lập tức mở lớn, cô đột nhiên nghĩ tới một chuyện:

– Vậy lần trước cậu nói trong buổi phỏng vấn…

Cô không thể tin được, liền ngẩng đầu lên nhìn Hà Lệ đang nở nụ cười yểu điệu, diễn xuất của cô ấy đủ để làm lẫn lộn thật giả.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 65)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s