Tn PK Xhđ: C13 – P2: Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt

Nại Nại nghi ngờ một lúc, thấy thái độ của anh hôm nay thật kì lạ, thậm chí có thể nói là vô lý. Chẳng lẽ là vì bị anh bắt gặp đi xem mặt hai lần nên đang tức giận? Cứ cho là bắt được hai lần thì cũng không cần thiết phải tức giận tới vậy, cô cũng chẳng phải là gì của anh.

Nói là việc của nói, làm lại là việc của làm, bệnh nhát chết của Nại Nại vẫn chưa sửa được, chưa kịp nói ra điều đó, cô đã tự hạ thấp mình đến vài phần: “Lôi tiên sinh, thực ra ngài có thể để tôi xuống chỗ này cũng được.”

“Cô muốn làm gì?” Anh quay mặt lại dò xét cô, thực ra, lúc chết nhát Nại Nại rất dễ thương, đôi mắt giống y hệt như một chú thỏ bé nhỏ đáng yêu rất dễ bị kinh động.

Nghĩ đến đây, Lôi Kình bất giác nở nụ cười, khiến sự lạnh lùng trên mặt anh trở nên ấm áp hơn.

Đúng thế, anh chỉ đang bố thí cho động vật nhỏ bé thôi! Chả có gì đáng xấu hổ cả.

Nại Nại tránh ánh mắt anh và nói: “Chỗ này cách nhà tôi còn một đoạn nữa, nhưng đi vài bước là tới thôi. Xe của ngài lại đắt tiền, đường thì tối, rẽ vào trong dễ bị cào xước. Cái thứ chướng mắt… à không… loại xe đắt tiền thời thượng như thế này nếu bị cào xước thì phải tốn nhiều tiền để phun sơn lại lắm, tôi sao có thể đành lòng…”

Lửa giận trong người Lôi Kình lại ngút lên, anh nghiến răng nén cơn giận xuống, nở nụ cười và nói: “Tôi không sợ.”

“Ngài không sợ cũng không được, tôi cảm thấy ngại mới là chính.” Nại Nại vẫn không chịu từ bỏ. Thấy sắp tới khu nhà mình ở, nếu như để cho Tiểu Trần nhìn thấy, cái miệng rộng đó của cô chỉ cần ngày mai thôi chẳng phải cả công ty sẽ đều biết sao? Nếu vậy thì cho dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa được oan khuất.

Lôi Kình đã đến lúc muốn nhịn mà không nhịn nổi, chỉ có thể dùng một giọng nhỏ nhất có thể mắng một câu: “Im mồm.”

“Không im được, sắp đến rồi còn gì.” Nại Nại bị kích động nên tuôn hết những lời trong lòng ra.

Hít thở sâu, rồi lại hít thở sâu, nắm đấm của Lôi Kình siết chặt lại mấy lần, rồi lại thả ra mấy lần, và sau đó anh nghiến răng mỉm cười nói: “Không sao, tôi tiễn cô về.”

“Cái này… không hay lắm thì phải?” Nại Nại rất không hài lòng với kết quả đàm phán, nhưng đứng dưới mái nhà sao có thể không cúi đầu? So với việc để anh lái xe vào thì thà để anh đi bộ cùng cô, dù sao cũng không mất miếng thịt nào!

Ừm, dù sao thì trời tối đèn mờ thế này, không ai có thể nhìn thấy được, cô không ngừng tự thôi miên bản thân.

Ở góc rẽ vào khu nhà, Nại Nại xuống xe trước, Lôi Kình sau khi xuống xe cùng đi bộ tiễn cô lên nhà. Đêm khuya tĩnh mịch, gió thổi se se, mây bay nhè nhẹ, cây lá đung đưa, Nại Nại ngó nghiêng tứ phía coi xung quanh có bóng dáng khả nghi nào không.

Không thể bộc phát trong im lặng thì sẽ chết trong im lặng, nhân vật đẳng cấp như Lôi Kình, tuyệt đối không thể để bản thân bị hủy diệt, thế là anh quay mặt sang, mỉm cười nhìn Nại Nại, nhẹ nhàng nói: “Nại Nại!”

“Hả?” Hay quá, sắp về cửa lầu rồi, chỉ cần chui vào được trong lầu thì coi như đại công cáo thành. Nhìn thấy thành công chỉ còn cách có gang tấc, Nại Nại cũng nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Dưới ánh trăng, nụ cười ngọt ngào của cô khiến trái tim Lôi Kình rung động.

Anh đưa tay kéo cô lại rồi nói: “Nại Nại, tôi thích em.”

Nhịp tim của Nại Nại phút chốc tăng lên vù vù, con ngươi đảo lộn lung tung, sau khi xác định được mình vẫn còn trên trái đất, cô mới định thần lại hỏi: “Lôi tiên sinh, ngài nói gì cơ?”

Lôi Kình nheo mắt, tăng thêm hai phần âm lượng: “Nại Nại, tôi thấy em làm người yêu của tôi cũng không tệ.”

Hả? Cho hỏi anh đang bố thí cho cô đấy à?

Nại Nại tức giận phừng phừng, khuôn mặt sầm lại, nhưng Lôi Kình vẫn không nhận thấy nụ cười của cô đã biến sắc. Anh thấy Nại Nại không nói gì, liền tiếp tục: “Tôi thấy, hiện nay bên cạnh em không có đàn ông, còn bên cạnh tôi không có phụ nữ, chúng ta rất thích hợp.”

Hoá ra là vậy, vậy ra anh đang mua hàng và bán hàng, vừa hay cô thiếu tôi thừa, giá cả hợp lý thế là trao đổi thành công đúng không? Khuôn mặt thành khẩn của Lôi Kình càng khiến Nại Nại nghiến răng tức giận, lấy tay véo vào mu bàn tay mình, dùng hết sức, dùng hết sức!

Được, Lôi Công, đừng có trách tôi mặt dày. Anh cho rằng phụ nữ chỉ cần vẫy tay là tự động dán chặt vào đúng không? Dựa vào đâu mà dám sỉ nhục cô như thế chứ?

Nại Nại nghiến chặt răng lớn tiếng mắng: “Lôi Công anh nghe rõ tôi nói đây. Anh chính là một kẻ tự cao tự đại, anh yên tâm, cho dù đàn ông thiên hạ có chết hết thì Tần Nại Nại tôi cũng sẽ không thèm để mắt tới anh, có trời làm chứng, tôi thề!”

Tiếng hét này khiến Lôi Công giật cả mình, những sự kích động vừa rồi cũng tan theo mây khói hết.

Một chuyện rất đơn giản sao lại biến thành thế này, cô lại bị làm sao rồi? Chẳng phải anh đã học cách bố thí chết tiệt đó rồi sao? Tại sao cô lại tức giận đến mức này?

Nại Nại lại muốn bật khóc, nhưng cố kìm nén lại, tuyệt đối không thể khóc trước mặt người đàn ông đáng ghét này. Thế nên cô ngẩng cao đầu, quay người đi thẳng vào cửa lầu.

Lôi Kình muốn kéo tay cô giữ lại, nhưng dưới ánh mắt long sòng sọc của cô anh đành rụt tay về, trán nhăn lại.

Nếu đã tôn trọng thì đành phải buông tay. Thế là một cánh cửa lớn chặn lại trước mặt hai người, sau một tiếng “ding dong”, nước mắt của Nại Nại lã chã rơi xuống.

Tên Lôi Công đáng chết, anh ta là cái quái gì? Đúng là đồ tồi tệ chết tiệt!

***

Lúc Lôi Kình nằm dài trên ghế, bên cạnh đã chẳng còn gì để trút giận nữa, xung quanh tứ tung toàn đồ vật bị quăng ném vỡ vụn. Anh tóm chiếc di động gọi cho Hứa Thụy Dương, nói một câu duy nhất: “Tất cả về đây ngay lập tức! Mau lên!”

Hứa Thụy Dương và Hồng Cao Viễn vẫn còn đang nằm trên giường mát-xa, trên đầu mỗi người đang quấn một chiếc khăn bông. Lúc nghe điện thoại, Hứa Thụy Dương còn tưởng Lôi Kình đang trêu đùa, nên cười nói: “Kình ca, anh đang đùa bọn em đấy hả?”

“Sau 20 phút tất cả phải có mặt ở Húc Đô, tính cả thời gian mặc quần áo trong đó. Nếu không về đúng giờ, ngày mai tất cả sang Nam Phi đào đá quý.” Giọng Lôi Kình hằn học đến mức đáng sợ, khiến Hứa Thụy Dương nổi da gà, nhanh chóng vứt chiếc khăn bông trên đầu rồi quay qua nói với Hồng Cao Viễn: “Đi thôi, Kình ca bảo chúng ta quay về mau.”

“Lại sao thế?” Hồng Cao Viễn chán nản.

“Chẳng biết nữa, có lẽ là thời kì chuyển sang tuổi già[1].” Hứa Thụy Dương u sầu trả lời.

Hồng Cao Viễn đành vứt chiếc khăn bông qua một bên, nói: “Thời kì chuyển sang tuổi già thì cũng còn sớm đấy, mà nó bắt đầu từ khi nào?”

“Không biết, nghe nói cái thứ này có liên quan đến việc điều tiết bên trong không hài hòa, có lẽ tìm một người phụ nữ là được thôi.” Hứa Thụy Dương nói.

“Tìm phụ nữ thì sẽ không bị điều tiết không hài hòa nữa à?” Hồng Cao Viễn vừa mặc quần vừa hỏi.

Hứa Thụy Dương cất giọng tán thành: “Đó… chính là vấn đề đấy. Kình ca quá cần đến phụ nữ rồi!”


[1] Thông thường thời gian này là 45 đến 55 ở phụ nữ, và 55 đến 65 ở đàn ông.

Advertisements

5 thoughts on “Tn PK Xhđ: C13 – P2: Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt

  1. Pingback: thục nữ « Cung Điện Mùa Đông

  2. Pingback: thục nữ « Cung Điện Mùa Đông

  3. Pingback: Chương 13:Tôn trọng là sự bố thí chết tiệt « Hàn Băng Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s