Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 66)

– Lâm Phi của Thiên Dật muốn báo thù Hứa Vĩ Đình, thế nên Đường Chính Hằng trở thành mục tiêu, tôi chỉ theo ý của Đỗ Hiểu, đưa ra cho Lâm Phi một ý kiến hay mà thôi…

Hà Lệ cười khúc khích, giọng nói và biểu cảm càng lúc càng mê hoặc lòng người.

– Vậy lần này thì sao?

Đổng Vi cảm thấy bản thân đã bị rơi vào một vực sâu không đáy, cô mở miệng hỏi một câu rất ngây ngô.

– Lần này chỉ cần…

Hà Lệ cười bẽn lẽn, ghé sát vào tai Đổng Vi nói thầm, sau đó dừng lại nháy mắt:

– Thế nào? Cậu có thể làm được không?

Đổng Vi hít một hơi thật sau, sau đó nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, dùng một giọng nói khẽ tới mức đến bản thân cũng không thể tin được chậm rãi trả lời:

– Được.

 

***

 

Vào thời khắc Đổng Vi đưa ra lời hứa, cũng vào lúc đó, Tiểu Băng đang ngẩng đầu nhìn vào mắt Kỉ Tư Nam, kiên định và quả quyết nở một nụ cười.

Những ngón tay đan chặt vào nhau sớm đã buông ra. Vịnh Victoria gió biển rất lớn, lớn tới mức khiến toàn thân nàng run lên từng hồi. Câu trả lời của nàng không hề có một chút do dự, Kỉ Tư Nam khẽ chớp mắt, hàng mi dày trĩu xuống tạo nên một khoảng tối trên khuôn mặt anh.

Trong mắt người đàn ông tuấn tú này ánh lên một sự ấm áp dịu dàng, nhưng Tiểu Băng lại cảm thấy lạnh đến nỗi toàn thân run lẩy bẩy, nàng dùng sức ôm chặt lấy hai vai, sau đó siết thật chặt.

– Thật là có thể… ở bên tôi như thế này mãi mãi không?

Kỉ Tư Nam thận trọng đưa tay lên, cuộn một lọn tóc của Tiểu trong lòng thầm nghĩ, từ nay về sau sẽ ràng buộc không rõ ràng với cô ấy như thế này thật sao?

– Đương nhiên.

Tiểu Băng khẽ gật đầu, nàng hiểu rất rõ lời hứa này có nghĩa gì. Làm bạn gái của ngôi sao Kỉ Tư Nam, nàng sẽ trở thành nhân vật của công chúng, cảm giác phải mỉm cười rạng rỡ trước những ánh đèn flash, thật ra không hề đẹp đẽ chút nào.

Càng quan trọng hơn là, họ trước giờ chưa từng yêu nhau, những quá khứ hạnh phúc hoặc không hạnh phúc đó, tất cả đều là tưởng tượng.

Điều duy nhất nàng hy vọng chính là Kỉ Tư Nam có thể tìm lại con người mình trước đây.

– Nhưng nếu như vậy, sau này cô sẽ…

Kỉ Tư Nam định nói đó nhưng lại thôi, anh đột nhiên nghĩ lại, dường như mục đích ban đầu của anh không phải thế này. Không phải anh rất muốn công khai vạch trần Tiểu Băng, muốn làm cho nàng không chốn dung thân trước cánh phóng viên sao? Vậy tại sao giờ đây anh lại che giấu giúp nàng, thậm chí trong lòng anh thực sự đã hy vọng… có thể được ở bên nàng mãi mãi. Bản thân anh rốt cuộc phải làm thế nào đây?

Lúc này anh cảm thấy hận bản thân mình hơn bao giờ hết,  rồi giật mạnh tay ra, lọn tóc nhẹ nhàng tuột ra khỏi ngón tay anh. Tiểu Băng ngây người nhìn Kỉ Tư Nam đang lùi dần về phía sau. Nàng nhìn anh hoảng sợ trợn tròn đôi mắt, ngay cả hàng lông mi cũng run rẩy theo hơi thở của anh.

Ngay sau đó, Kỉ Tư Nam trong tầm mắt nàng quay đầu vụt chạy về phía xa.  Anh chạy thục mạng, bỏ mặc Tiểu Băng đứng cô quạnh ở đó, dường như anh muốn trốn đi thật xa và thật nhanh.

Tiểu Băng nhìn theo người đàn ông đang chạy xa dần, không biết phải làm thế nào, đôi môi nàng mấp máy, thốt ra một tiếng mơ hồ…

– Nam…

Gió biển ở vịnh Victoria vẫn thổi dữ dội, từng đợt từng đợt lạnh đến thấu xương. Tiểu Băng đơn độc đứng bên bờ biển, nhìn theo hướng Kỉ Tư Nam chạy càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất ngoài tầm mắt của nàng. Nàng không kịp bàng hoàng và cũng không kịp bối rối, chỉ nhìn theo hướng đó rồi cụp mắt xuống.

Lúc đó Đổng Vi đang đi bộ trên đường phố tấp nập người qua lại ở Hồng Kông. Bất chợt cô ngẩng đầu lên, ngắm nhìn mặt trời có chút mờ ảo trên bầu trời thành phố, nhẹ nhàng nhếch môi cười.

Cuối cùng cũng đến lúc phải phân thắng bại rồi.

 

***

 

Kỉ Tư Nam cứ thế chạy như mất trí về phía trước, đến khi hụt hơi không còn chạy nổi nữa anh mới dừng lại, toàn thân kiệt sức ngồi bệt xuống đất, anh hít thở gấp gáp, sau đó bất giác đưa tay nên vò đầu.

Tại sao không thể cứ đơn giản là căm hận và báo thù? Tại sao trong lòng lại do dự và không nỡ?

 

 

 

Đỗ Hiểu đứng trước cổng lớn của cao ốc Hoa Cẩm, rồi tiến tới chiếc xe đua BMW của Đường Chính Hằng. cậu lạnh lùng nhìn qua đó, người đàn ông sau tay lái vẫn lạnh lùng như một ngọn núi băng. Ở Đường Chính Hằng toát lên một phong thái tĩnh lặng mặc cho sự biến đổi có lớn tới đâu cũng không hề tác động một chút nào.

Người đàn ông như thế này, để đánh bại anh ta, rốt cuộc khó khăn cỡ nào đây?

Tay phải của Đường Chính Hằng bọc một lớp vải dày, đút hờ hững trong túi, anh gật đầu chào Đỗ Hiểu, sau đó đi thẳng về phía thang máy.

Ánh mắt của Đỗ Hiểu nhìn chăm chú vào bàn tay phải bị thương của Đường Chính Hằng hồi lâu rồi mới rời đi.

 

 

 

 

Trong cao ốc Hoa Cẩm, mỗi người đều đang vội vã chạy đua để đến được với những ước mơ và hy vọng để tồn tại trong cái thành phố ồn ào và phồn hoa này.

Hoặc là yêu hết mình, hoặc là hận hết mình, chỉ như vậy mà thôi.

Buổi họp cấp cao lần thứ ba, khi Tiểu Băng hổn hển tới kịp phòng họp, cái nàng nhìn thấy chỉ là bộ mặt đắc ý của Đổng Vi, cô ta ngẩng cao đầu, giống như một con khổng tước kiêu ngạo.

Lúc nhận được tin nhắn của Lý Nghiên, nàng mới biết Đổng Vi lại nộp cho hội nghị cấp cao một văn kiện có chất lượng hơn, nàng chỉ có thể tức giận vung tay đấm vào không khí, cắn môi chửi thầm một câu, trong lòng bực bội vì bản thân đã đánh giá thấp thực lực của Đổng Vi.

Thứ mà Đổng Vi giao cho Hoa Cẩm là một bản chứng minh sự hợp tác giữa nữ minh tinh hàng đầu của Thiên Dật là Hà Lệ với “Tin tức ngôi sao”, nếu “Tin tức ngôi sao” trở thành tạp chí độc quyền của Leslie trong nước, Hà Lệ sẽ đảm nhận vai trò người mẫu cho “Tin tức ngôi sao”, đồng thời sẽ tham gia hoạt động tuyên truyền và hỗ trợ.

Tiểu Băng không ngờ Đổng Vi lại dám dùng con bài Hà Lệ, dựa vào địa vị trong nước của Hà Lệ lúc này, đối với Leslie và Hoa Cẩm mà nói, đây quả thực là một con át chủ bài đủ để giành chiến thắng.

Nàng thậm chí có thể khẳng định 100%, Hà Lệ xen vào hợp đồng quảng cáo của Leslie chính là do ý của Đỗ Hiểu.

Sự đối địch của Đỗ Hiểu với nàng rất rõ ràn, thế nên Tiểu Băng càng cảm thấy bản thân không còn cách nào khác, chỉ có thể lo lắng đứng đợi kết quả bên ngoài cửa phòng họp mà thôi.

Trong khi đó, Đổng Vi lại thản nhiên hơn nhiều, cô ta từ từ đứng dậy, bước tới bên cạnh Tiểu Băng, màu mắt hồng tím dưới ánh đèn mờ ảo khiến người ta rợn tóc gáy, khuôn mặt trang điểm tinh tế nhưng không có gì mới, trông cô giống như nữ quỷ họa bì trong Liêu Trai.

– Lần này cô vẫn không chịu nhận mình đã thua sao?

Đổng Vi giơ ngón tay ra lắc lắc trước mặt Tiểu Băng, trong giọng nói đầy vẻ đắc ý.

Tiểu Băng hít thở một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Đổng Vi.

– Lần này tôi thua rồi. Tuy nhiên, không phải là thua cô…

Hai người đứng đối diện nhau, trong không khí bỗng chốc bùng lên một luồng khí lạnh. Đổng Vi đầy vẻ kiêu ngạo đắc ý, Tiểu Băng thì vẫn bình thản kiên định như mọi khi.

– Nếu như không có Hà Lệ, không có Đỗ Hiểu, cô cho rằng cô có thể thắng được không?

Đôi môi Tiểu Băng khẽ run rẩy, thốt ra một câu. Đổng Vi chỉ kinh ngạc giây lát, liền cười duyên dáng đáp lại:

– Trác Tiểu Băng, cô có tư cách gì cười nhạo tôi? Chẳng phải cô cũng dựa dẫm Kỉ Tư Nam và Đường Chính Hằng sao? Nếu không phải bọn họ, cô cho rằng cô có cơ hội đứng ở đây sao?

Tiểu Băng lui lại phía sau một bước, giọng điệu sắc nhọn và uyển chuyển của Đổng Vi giống như một mũi dao đâm từng nhát vào trái tim nàng, khiến vết thương còn chưa lành lại bắt đầu rướm máu.

– Tại sao lúc nào cô cũng có được cơ hội dễ dàng như vậy? Tại sao bọn họ đều muốn nhường cho cô, giúp đỡ cô? Tôi đã lăn lộn trong giới này tám năm rồi, tám năm! Mới có được địa vị như ngày nay! Tại sao cô chỉ cần ba năm đã có thể huy hoàng rực rỡ như thế? Tôi không thể, không thể để cô giành mất vị trí của tôi!

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 66)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s