Định mệnh (tiếp 70)

“Ngồi đây em không sợ cảm nắng à?”

Vlar tìm thấy cô ngoài vườn. Anh đang mặc một bộ comple trắng lịch sự, đầu chải gọn gàng và người anh thoang thoảng mùi thơm rất nam tính. Anh vừa từ chỗ đối tác làm ăn về.

“Anh làm gì ở đây?” Lylith hỏi, tạm thời quăng đi vẻ thẫn thờ nãy giờ.

“Đến thăm thằng bạn chí cốt, và thăm em luôn”.

“Thăm em? Em có ốm đau gì đâu?”

“Vậy cứ phải ốm mới đến thăm em được sao?”

“Dạ”. Lylith bắt đầu đùa anh

“Thôi, anh thua. Em làm gì mà ngồi như hóa đá thế?”.

Lylith nửa muốn kể cho Vlar nghe, nửa lại không muốn. Nhưng anh là bạn thân của Christ, Sớm hay muộn anh cũng sẽ biết thôi. Lylith cắn nhẹ môi và bắt đầu kể lại cho Vlar nghe. Thi thoảng Lylith thoáng thấy Vlar khẽ nhíu mày vẻ suy nghĩ

“Chuyện là vậy hả?”

“Vâng”.

“Vậy em đồng ý?”

“Vâng”.

“Anh cứ nghĩ em từ chối kia chứ”.

“Anh đâu biết được em nghĩ gì”.

“Ừ. Nhưng anh có cảm giác em rất miễn cưỡng khi nhận lời”.

“Miễn cưỡng thì có, nhưng không nhiều như anh nghĩ đâu”.

“Vậy thì em vẫn chưa thực sự thích Christ nhiều như anh nghĩ, tạ ơn Chúa!”. Anh nở một nụ cười tươi làm chói cả mắt Lylith và cô tự hỏi không biết chính hàm răng hay ánh nắng sau lưng anh làm cô lóa mắt.

“Nếu em đồng ý vì chị Dora thì sao?”

“Thế anh mới nói em chưa hiểu thế nào là một tình yêu thực sự mà!”

“Nói chuyện với anh ghét quá, thôi em vào nhà đây”. Lylith nói nhanh rồi toan đứng dậy.

“Sao thế? Không thích nói chuyện với anh à?”

“Ừ”.

Cô nói gọn lỏn rồi bắt đầu bước đi. Chợt khung cửa phòng Christ đập vào mắt cô. Cô nhìn thấy anh nói chuyện với Dora, đôi mắt chú mục vào cô ấy, như thể cô ấy là người duy nhất anh nhìn trên đời. Có lẽ anh đã quên Dora thật, nhưng anh vẫn yêu cô ấy. Lylith nghĩ và cảm thấy tiếc nuối, cô khó chịu và cau mày lại. Phản ứng của cô không lọt ra khỏi ánh mắt Vlar. Anh nhìn cô chăm chú, có chút bực bội khi thấy biểu hiện của cô với Christ. Gã bạn thân của anh là nam châm sống hút phụ nữ, anh biết điều đó, nhưng anh chưa bao giờ khó chịu nhiều về nó cho tới lúc này. Mắt anh nuốt lấy hình ảnh Lylith trong ánh nắng rực rỡ, cô trông nhỏ bé và yếu đuối, cần được che chở biết bao.

Không thể kìm được chính mình trong khoảnh khắc đó, Vlar với lấy Lylith, ôm lấy vai cô, một tay anh trượt vào mái tóc đen nhung mềm mại. Bằng một cái nghiêng đầu nhẹ nhàng, anh lướt môi mình lên đôi môi mượt mà của cô. Anh những tưởng đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua, nhưng môi anh không chịu nghe lệnh và rời đi. Nụ hôn kéo dài lâu đến ngộp thở cho đến khi Lylith hoàn hồn, cô dùng hết sức bình sinh kéo người ra.

Những giọt nước mắt rơi vào không khí, sáng loé lên. Đôi mắt huyền của cô ràn rụa nước, Vlar điếng hồn, anh nhận ra mình đã sai lầm như thế nào.

“Anh.. anh…”

“Đi… đi! Em không muốn nhìn thấy mặt anh!” Lylith hét lên, giọng cô khàn đặc.

“Đó… chỉ là một nụ hôn thôi mà. Anh xin lỗi!”

“Xin lỗi thì làm được cái gì? Đó là nụ hôn đầu của em”. Thông tin này thụi cho Vlar một cú. Gì chứ? Không đùa chứ? Nụ hôn đầu thật ư?

“Anh…… không…”

“Đi!”. Lylith quẩy quả bỏ vào nhà, cô cố gắng dùng tay gạt đi những giọt nước mắt cứ bướng bỉnh trào ra. Cô ghét! Cô ghét anh ta.

Vlar đứng lặng trong khu vườn nhà một lúc. Anh vẫn còn bàng hoàng với chính hành động vừa rồi của mình và cả thông tin mà cô bé vừa tiết lộ với anh. Bối rối và vui mừng anh bước ra xe và nổ máy. Chiếc BMW trắng rít trên sỏi trước khi phóng thẳng ra đường, mang theo vị chủ nhân đang quên mất mục đích chính khi đến đây.

 

 

Cùng lúc đó, tại một khách sạn ở Mỹ, người đàn ông có khuôn mặt tương tự Lylith đang áp ống nghe lên tai. Một cú điện thoại quốc tế, về Việt Nam.

“Alô!”. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm.

“Tao đây”.

“Chào, làm cha vợ tập đoàn hàng đầu của Mỹ có sướng không?”

“Chưa. Vẫn chưa. Mà tình hình bên đó thế nào rồi?”

“Khá ổn. Hàng đã có nơi tiêu thụ, đang bắt đầu phân phối”.

“Cẩn thận, hàng nhập loại tốt nhất đó”.

“Hiểu mà”.

“Chỉ cần trục trặc gì thôi là mày tiêu đời đấy”.

“Bình tĩnh đi. Dù gì tao cũng là người làm giấy chứng tử cho mày mà, sao lại hung bạo thế?”

“Đừng có nói lung tung”.

“Tao nói có sai đâu, Hữu. Dù gì thì mày cũng chết rồi, sao làm gì được tao?” Có tiếng cười khoái trá vọng qua từ đầu dây bên kia.

“Mày chỉ có nhiêu đó mánh để đối phó với tao sao? Rồi sẽ có lúc mày hối hận. Nhớ rõ, cái tên Hữu chết rồi, tên tao giờ là Huân, rõ chưa?”

“Tao nhớ mày ghét tên của ông anh mày lắm mà!”

“Mày câm miệng lại đi. Có thông tin gì mới không?”

“À, nãy giờ quên nói mày biết. Tin này cũng khá quan trọng, liên can tới nhà Halva gì đó bên Mỹ của mày..”.

“Halver”.

“Ừ thì Halver! Tao nhận được tin là cách đây khoảng hơn ba năm có một số người lục lọi lại hồ sơ của vợ anh mày, Diễm Linh. Tao thấy thú vị nên điều tra thử và mày biết gì không? Kết quả đúng là không bỏ công mấy ngày nghỉ của tao”.

“Mày vào thẳng vấn đề đi”.

“À, thì chúng điều tra ra đứa con gái của Diễm Linh vẫn còn sống và đem con nhỏ đó về Mỹ. Nếu tao không lầm thì con nhỏ chắc đang sống ở nhà Halver… Mày không biết gì hết đúng không?”

Đầu dây bên kia hỏi khi không nghe thấy tiếng trả lời. Người đàn ông trong phòng khách sạn siết chặt ống nghe trong khi điểm lại những thông tin và hình ảnh trong đầu. Răng ông ta nghiến lại giận dữ.

“Tao sẽ điều tra xác nhận lại thông tin của mày”.

“Chín mươi chín phần trăm là chính xác”.

“Được rồi. Tao cúp đây”.

Rồi ông ta dập máy. Ngả người ra ghế, ông ta nghiến răng khi nhớ lại mình bị lừa ngoạn mục tới mức nào. Được lắm! Vậy thì các người cứ chuẩn bị sẵn sàng tinh thần làm đám cưới sớm đi.

 

 

Nhiều năm về trước, khi mà người đàn ông tên Huân bây giờ vẫn còn trẻ. Tên hắn lúc đó không phải là Huân, tên hắn là Hữu. Bùi Hữu. Bùi Huân là anh trai hắn, anh song sinh.

Hắn và Huân là anh em song sinh. Hai anh em chỉ giống nhau duy nhất có cái vẻ ngoài, còn lại, không ai có thể nghĩ được họ có quan hệ máu mủ. Huân trầm tĩnh, hiền lành và học giỏi. Hắn nóng như lửa, có thiên hướng bạo lực và không coi chuyện học hành ra gì. Hắn với anh trai sống bình an cho đến khi cha mẹ hắn chết trong một tai nạn xe cộ. Hắn và Huân trở thành trẻ mồ côi.

Huân học đã giỏi, từ ngày mất đi cha mẹ, càng quyết tâm học giỏi hơn. Hắn học vốn dở, mất đi cái kiềm quản thúc, hắn bỏ học luôn. Chỉ về nhà như về quán trọ, anh hắn can ngăn nhiều lần nhưng vô ích, về sau cũng không buồn nói nữa.

Rồi anh hắn lấy được học bổng sang Mỹ du học. Lúc về nước, anh hắn đã có tấm bằng chứng nhận bác sĩ loại ưu trong tay, và hơn thế, còn dẫn về một cô vợ đẹp như tiên, Diễm Linh. Anh hắn sống những ngày kham khổ với vợ trong ngôi nhà cũ cho đến khi tiền bạc bắt đầu nhiều lên. Anh hắn trở nên sung túc hơn bao người, và để bổ sung cho khối hạnh phúc tưởng như đã quá đủ đó, vợ Huân có thai.

Hắn vốn căm thù Huân từ nhỏ, căm thù từ cái tên tới vẻ ngoài giống y hệt mình. Hắn căm thù khi Huân lúc nào cũng được khen và cho ăn quà bánh trong khi những gì hắn được cho ăn là những trận đòn nhừ tử khi lỡ tay đánh vài đứa trong lớp. Sự căm ghét đó lớn dần lên từng ngày và nổ tung vào lúc anh hắn sắp có đứa con đầu lòng. Hắn căm thù khi anh hắn có mọi thứ và hắn trắng tay, những gì hắn có là bộ đồ cũ sờn hôi mùi lâu ngày chưa giặt và những đứa bạn du côn lẫn xã hội đen.

Nhưng hắn có một đứa bạn thân làm trong công an. Vì nhà có máu mặt nên nó vào công an dễ như đi chợ. Thằng này hợp rơ hắn vì cùng tâm địa xấu xa. Một kế hoạch mất nhân tính được vạch ra, và hắn có đủ nhẫn tâm và thú tính để thực hiện nó.

Huân đưa vợ đi khám thai vào sáng hôm ấy. Hắn phục kích sẵn, nơi một đoạn đường vắng vẻ, không một bóng người. Hắn ngồi đó, trong một hẻm khuất, đăm đăm nhìn vào con đường nắng cháy da trước mặt. Chiếc xe tải hắn đang lái là thành tích của một cú lừa ngoạn mục. Chủ nhân chiếc xe, bấy giờ vẫn đang nằm say xỉn ở nhà, không hề biết được chiếc xe của mình đang được sử dụng như một hung khí. Hắn chọn lựa tất cả ba người tham gia vào kế hoạch, thứ nhất, thằng bạn công an của hắn, thứ hai một thằng du côn vô danh tiểu tốt, và thứ ba, tên tài xế xe tải bợm nhậu chưa vợ chưa con. Chỉ hai trong số ba kẻ đó tham dự trực tiếp vào chuyện này.

Rồi qua góc mắt, hắn thấy anh hắn đang từ xa đi tới, và đầu óc hắn bắt đầu hoạt động hết công suất. Huân vừa chạy xe máy, vừa cười nói với vợ một cách vô tư, cái thai của Diễm Linh đã được chín tháng, trông cô vẫn xinh đẹp lạ thường. Hắn nghiến răng. Xe Huân vừa dợm tới gần con hẻm khuất cũng là lúc chiếc xe tải đạp ga lao ra. Một tiếng động nhức óc vang lên, đầu hắn ong ong, tim hắn buốt và nhói đau như ứa máu. Thời gian hồ như ngưng lại sau tiếng động khủng khiếp ấy. Lần đầu tiên hắn biết cảm giác giết người là thế nào.

Song, cơn điếng người qua mau, hắn vội trèo xuống xe. Không hề nhăn mặt trước cảnh tượng đập vào mắt. Máu, đỏ tươi và tung tóe trên mặt đường gồ ghề nóng rát. Hai mắt anh hắn trợn ngược, nỗi kinh hoàng vẫn còn đau đớn vương trên khuôn mặt. Hắn biết anh hắn đã chết. Song, Diễm Linh vẫn còn thở, cánh tay cô yếu ớt, vẫn còn đặt trên bụng, một cử chỉ vô thức bảo vệ đứa bé chưa chào đời, dù cho chính cô đang bất tỉnh. Dòng máu tươi cứ tuôn ra sau gáy cô, và hắn cũng biết cô sẽ không bao giờ qua khỏi.

Thằng bạn hắn và tên du côn xuất hiện gần như ngay lập tức sau đó. Nhiệm vụ của chúng là dàn dựng lại hiện trường và chăm lo chiếc xe tải thật gọn gàng như thể đây chỉ là tai nạn giữa hai chiếc xe máy với nhau. Tên du côn ít não có nhiệm vụ duy nhất là đóng vai người đi đường và gọi cấp cứu, ngu ngốc đến mức không hề biết cái chết đã cận kề trước mắt. Còn kẻ đụng Huân, trong kịch bản, là một thằng vô lại nhanh chân bỏ trốn sau tai nạn và sẽ không bao giờ bị tìm ra, nếu bị tìm ra, thì kẻ đó chỉ còn là xác chết, mang một khuôn mặt giống y chang tên du côn hắn đã thuê.

Hắn thay toàn bộ giấy tờ trong túi Huân bằng giấy tờ của hắn, rồi bỏ giấy tờ của Huân vào lại trong túi.  Kế hoạch của hắn, dường như hoàn hảo.

Hắn lánh đi, và bệnh viện gọi hắn một lúc sau đó. Lúc bấy giờ, hắn chính thức là Bùi Huân. Bùi Hữu đã chết rồi, với lý do “tai nạn giao thông” được ghi trên giấy báo tử một cách cẩu thả. Kế hoạch của hắn hoàn thành mỹ mãn, hắn chỉ việc vào nhận xác ’em trai’, cố gắng nhỏ một chút nước mắt rồi đem xác về. Diễm Linh được chuyển viện do tình trạng mang thai nguy kịch, song hắn biết chắc mạng sống của cô đến thánh cũng không giữ nổi, nên hắn cũng chẳng cần bỏ công sức ra kiểm tra.

Hắn đặt mộ cho Huân ở một nghĩa trang ngoại thành heo hút, tự thấy mình tử tế khi đã làm việc đó. Rồi hắn trở về. Đúng như thu xếp, thằng bạn hắn là tên công an được giao cho việc xem xét hiện trường tai nạn. Hắn xử tên du côn ngay sau đó, hoàn thành nốt những phần cuối cùng của kế hoạch. Chỉ trong một ngày, hắn đã giết bốn mạng người, một con số quá lớn cho lần đầu tiên. Thế nhưng, lúc đó hắn không hề biết con số tử vong chỉ có ba, đứa trẻ đã thoát.

Tất cả những gì hắn nghĩ lúc bấy giờ là sự thỏa mãn, sự thoả mãn cùng cực mà hắn chưa từng có trong đời. Bây giờ hắn đã có một cuộc sống mới, một cuộc sống có tiền và có tương lai. Hắn nộp giấy thôi việc ở bệnh viện Huân làm, ở ẩn một thời gian. Rồi hắn bắt đầu câu kết với giang hồ, tạo lập một băng đảng xã hội đen nhỏ. Nếu anh hắn thành công trong xã hội ‘trắng’, thì hắn là một thiên tài trong xã hội ‘đen’. Cái đầu hắn phát huy hiệu quả tối đa khi đụng tới những việc xấu xa và bạo lực.

Từng năm, từng năm một, hắn mở rộng mạng lưới của tổ chức, câu kết với công an mà cụ thể là thằng bạn năm xưa nay đã lên tới hàng chức sắc cao cấp. Hắn có nhiều thứ trong tay, nhà cửa, xe, tiền bạc, gái gú… Nhưng lòng tham trong hắn thì dường như không đáy.

Rồi vận may đến với hắn một cách hoàn toàn ngẫu nhiên. Hắn du lịch sang Mỹ, rồi cái tên Halver đập vào mắt hắn khi hắn đi ngang một chi nhánh của tập đoàn. Halver… cái tên gợi lại một cảm giác hừng lửa trong lồng ngực hắn và hắn nhớ ra, đó chính là nhà bên vợ của Huân, anh trai hắn. Hắn có thể đã từng không về nhà, đã từng căm thù anh trai mình nhưng hắn biết tất cả về Huân, rõ hơn bất kì ai. Hắn biết điều anh hắn nghĩ, biết tất cả những gì anh hắn đã làm và dự định làm. Nhưng Huân lại không có khả năng tượng tự đối với hắn. Anh em sinh đôi có những mối liên kết không thể giải thích nổi.

Ý tưởng kết giao với tập đoàn hàng đầu của Mỹ đúng là hấp dẫn ngoài sức tưởng tượng. Lúc đó, hắn chỉ đơn thuần nghĩ đến việc liên lạc lại với nhà Halver và trưng Lưu Ly ra như một vật thế mạng. Nhưng thông tin về tờ di chúc được truyền đến tai hắn qua mấy tên thám tử được thuê, và hắn xém chút nữa ngã lăn ra đất. Đây hẳn là vận may lớn nhất trong đời hắn. Chỉ cần Lưu Ly lấy con trai nhà Halver, thì hắn sẽ nắm quyền thao túng một khối tiền khổng lồ.

Bây giờ cái nghiệp chướng của anh hắn lại đang cản đường vận may lớn nhất đời hắn. Hăn sôi máu, hắn muốn xé xác con nhỏ đó ra. Nhưng chưa, thời gian rèn cho hắn sự kiềm chế đáng kinh ngạc. Giết con nhỏ lúc này là sai lầm, phải đợi cho đến khi chuyện của Lưu Ly giải quyết xong mới được. Hắn tin chắc, nhà Halver sẽ không thể nào vì một con nhỏ tầm thường mà bỏ đi chín mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn được. Chúng sẽ phải chọn hắn, nói đúng hơn là chọn con hắn.

Nhếch môi, hắn bắt đầu lên kế hoạch.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s