Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 67)

Điệu cười của Đổng Vi bắt đầu trở nên dữ tợn và kì quái, cô giơ tay lên chỉ vào mặt Tiểu Băng, từng bước từng bước tiến về phía trước, dồn ép Tiểu Băng phải bất giác lùi về phía sau.

– Xin lỗi, trước giờ tôi chưa từng nghĩ…

Có lẽ chỉ vì muốn cố gắng kiếm tiền trả nợ, Tiểu Băng trước giờ chưa từng nghĩ sẽ giành mất vị trí của người khác, nàng không muốn thay thế Đổng Vi, nhưng đáng tiếc là Đổng Vi không nghĩ như vậy.

– Sao lại không chứ? Cô làm tốt như vậy, đến cả Tổng Biên tập cũng nói “những việc này giao cho Tiểu Băng tôi rất yên tâm”!”

Giọng nói của Đổng Vi dần dần cao vút lên, vang vọng trong hành lang vắng vẻ, nghe có vẻ dồn hết hơi đến cạn kiệt sức lực. Viền mắt màu đen trở nên mơ hồ, ánh mắt của cô sắc nhọn như một ngọn lao. Nhưng trước đây, rõ ràng cô ta nói, “những việc này giao cho cô tôi rất yên tâm” đấy thôi…

Tiểu Băng lại lùi lại phía sau một bước, lưng nàng chạm phải bức tường lạnh buốt, không còn đường lui nữa rồi.

– Thế nên, những năm vừa rồi cô mới luôn chống đối tôi?

Ngẩng đầu lên, khuôn mặt dữ tợn của Đổng Vi lọt vào tầm mắt nàng, Tiểu Băng nhẹ nhàng ngoảnh mặt đi không nhìn cũng không muốn tranh luận nữa.

– Tôi chẳng qua chỉ muốn lấy lại những gì nên thuộc về tôi mà thôi.

Đổng Vi vừa nói vừa cười ầm lên, giọng nói đầy vẻ châm biếm và không cam chịu. Giọng nói của cô ta lúc này khiến người nghe rợn tóc gáy.

“Ầm…”

Tiếng mở cửa bất thình lình cắt ngang tiếng cười của Đổng Vi, hai người không hẹn mà cùng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đỗ Hiểu sải bước xông ra khỏi phòng họp, trên mặt vẫn còn đầy vẻ tức giận. Cậu dùng hết sức hất mạnh cánh cửa về phía sau, động tác rất mạnh có thể nhìn ra nộ khí trong lòng Đỗ Hiểu.

Tiếng bước chân khuất dần ở phía xa, lúc này Đường Chính Hằng mới xuất hiện ở cửa, ngoảnh đầu lại nhìn Tiểu Băng và Đổng Vi. Giọng nói của anh rất nhẹ nhưng vẫn lạnh lùng như băng.

Nhưng Tiểu Băng lại cảm giác như nghe thấy âm thanh tuyệt vời của thiên nhiên từ thế giới khác.

– Kết quả cuối cùng, đợi tuần sau sẽ quyết định.

Trong lòng Tiểu Băng vui sướng khôn xiết, nàng không thể ngờ được Hoa Cẩm lại lùi lại một tuần công bố kết quả hợp đồng quảng cáo của Leslie.

Điều này có nghĩa là nàng vẫn còn cơ hội.

– Tại sao?

Mặt Đổng Vi lập tức biến sắc, cô bỏ mặc Tiểu Băng lại, sải bước tới trước mặt Đường Chính Hằng, vừa đi vừa hỏi lớn.

-Đây là ý của Đỗ Gia, ông ấy vừa gọi điện tới nói muốn đích thân xem hai bản kế hoạch này, sau đó mới quyết định cuối cùng sẽ giao hợp đồng cho ai.

Lý Nghiên đi bên cạnh Đường Chính Hằng, đưa ra lời giải thích cho Đổng Vi.

Tiểu Băng thoáng nheo mắt, trong lòng có chút không hiểu, tại sao việc này lại kinh động đến cả Đỗ Gia của Hoa Cẩm chứ?

Nàng từng nghe Lý Nghiên nói, hiện giờ Đỗ Gia đang trong thời gian chữa bệnh, thế nên mới tạm thời giao toàn bộ mọi việc cho Đỗ Hiểu, đồng thời còn phái trợ lý riêng trước đây của mình là Đường Chính Hằng đảm nhận chức vụ Tổng Giám đốc để giúp Đỗ Hiểu giải quyết việc công ty.

Tiểu Băng nhìn Đường Chính Hằng với ánh mắt nghi hoặc, thấy ánh mắt của đối phương vẫn lạnh lùng không hề có chút biến đổi, nàng liền lặng lẽ rời mắt khỏi anh, trong lòng cũng mơ hồ có được sự phán đoán, chắc không phải là Đường Chính Hằng làm chứ.

Đổng Vi nhìn Tiểu Băng, ánh mắt phẫn nộ tới mức như muốn xé xác nàng ra thành trăm mảnh.

– Chúng ta cứ chờ xem!

Vứt lại một câu, Đổng Vi vung mạnh tay rồi bỏ đi, giày cao gót dẫm lên sàn nhà lát gạch men phát ra một thứ âm thanh gãy gọn có tiết tấu.

Không chào hỏi gì, Đường Chính Hằng lặng lẽ sải bước lướt qua trước mặt Tiểu Băng, mùi nước hoa trên người anh đưa lại một mùi thơm thoang thoảng, Tiểu Băng bỗng nhác thấy một bóng hình mỏng manh vừa vụt qua ở cuối hành lang, chiếc váy màu xanh da trời khẽ tung bay, có vẻ như đó là người con gái có những cử chỉ thân mật với Đường Chính Hằng trong phòng nghỉ hôm đó.

Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cơn đau dữ dội.

Nhìn Đường Chính Hằng đi về hướng cô gái đó, Tiểu Băng bỗng cảm thấy mình rất mệt mỏi. Nàng loạng choạng lùi về phía sau hai bước, đầu óc quay cuồng. Bỗng có một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng đỡ lấy nàng từ phía sau. Ngẩng đầu lên, thứ mà nàng nhìn thấy chính là đôi mắt chất chứa sự nồng ấm của Kỉ Tư Nam.

Trong tầm mắt nàng khuôn mặt điển trai của Kỉ Tư Nam không hiểu sao cứ mờ đi, cảm giác vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, Tiểu Băng khẽ lẩm bẩm một tiếng

– Nam

Sau đó kiệt sức nhắm nghiền mắt lại. Và nàng đã không nghe được tiếng thì thầm của người đàn ông lịch thiệp này bên tai mình:

– Haiz… rốt cuộc tôi phải làm thế nào với em đây?

 

(4) Quanh co uốn lượn

Tiểu Băng đã ngủ say.

Tiệm café Shangri-la Cửu Long có buổi gặp mặt của hai người đàn ông. Khách ở nơi đây không nhiều, tiếng piano réo rắt vang vọng trong phòng khách, khiến bầu không khí mang một vẻ an nhàn dễ chịu.

Đường Chính Hằng vẫn mặc một bộ comple đen theo thói quen, chiếc áo comple cao quý với hàng cúc đôi khiến cho anh càng thêm phần điển trai.

Anh ngồi ở vị trí ngay sát cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng, nhưng bộ dạng lạnh lùng không cảm xúc của anh vẫn khiến những nhân viên phục vụ nữ của tiệm café không ngừng thì thầm chỉ trỏ, trên mặt ai cũng mang một nụ cười e thẹn tình tứ.

Anh cúi xuống, giơ tay nhìn đồng hồ, kim đồng hồ đang chỉ đúng 5 giờ chiều.

Người đàn ông đeo cặp kính râm bản lớn rất chuẩn giờ bước vào tiệm café, trông anh nho nhã thư sinh trong chiếc sơ mi trắng cavat đen. Sự có mặt của anh khiến tất cả mọi người đều phải chú ý.

Người đàn ông sải những bước chậm rãi, lịch thiệp đến trước mặt Đường Chính Hằng, kéo ghế ngồi xuống.

– Kỉ tiên sinh rất đúng giờ.

Đường Chính Hằng gật đầu với Kỉ Tư Nam, biểu cảm trên mặt anh vẫn không hề có chút thay đổi nào.

– Tôi đúng giờ là thế nào, là Đường tiên sinh đến sớm đó thôi…

Kỉ Tư Nam khẽ nhún vai, vừa nói vừa tiện tay gỡ cặp kính râm xuống, để lộ ra gương mặt bảnh bao tuấn tú. Anh đưa tay chỉnh lại tóc mái, sau đó nghiêng đầu hất nhẹ một cái. Những nhân viên nữ đang nhìn chăm chú về phía này không hẹn mà cùng hét lên một tiếng khe khẽ.

– Người đến tìm Đỗ Gia là anh?

Đường Chính Hằng hỏi, nghiêng đầu nhìn Kỉ Tư Nam đang ngồi trước mặt, anh mím chặt môi, khuông mặt vẫn không tiết lộ bất cứ thông tin gì.

– Tại sao Đường tiên sinh lại nghĩ là tôi?

Mắt Kỉ Tư Nam sáng lên, anh thích thú nghịch những chiếc vòng bạc trên cổ tay mình.

Đường Chính Hằng nhìn bộ dạng nhàn nhã của anh ta, trong lòng không khỏi có chút hồ nghi, nhưng quản gia đã nói rất rõ ràng với anh rằng, người đến bái kiến Đỗ Gia tự xưng họ Kỉ, còn đưa cho quản gia một mẩu giấy, Đỗ Gia nhìn mẩu giấy đã gặp anh ta ngay lập tức, hai người còn nói chuyện gì đó rất lâu trong phòng.

– Tôi không nghĩ ra ai khác.

Đường Chính Hằng thở dài. Vừa rồi trong buổi họp cấp cao, rõ ràng mọi người đã bỏ phiếu thông qua quyết định sử dụng phương án của “Tin tức ngôi sao” rồi, anh thậm chí đã nhìn thấy sự đắc ý trong mắt Đỗ Hiểu. Nhưng đúng vào lúc đó thì Đỗ Gia gọi điện tới, yêu cầu đích thân xem xét phương án của cả hai.

Việc này chẳng khác nào đưa mọi việc trở về điểm xuất phát.

Thế nên lúc này đây, anh cứ nhìn Kỉ Tư Nam chằm chằm, cho dù trong mắt anh vẫn là sự bình thản không một chút xao động.

– Ok, tôi thừa nhận điều đó…

Im lặng một hồi lâu, Kỉ Tư Nam cuối cùng cũng nở nụ cười uể oải.

– Xin Đường tiên sinh đừng nhìn tôi như vậy, tôi thấy hơi lạnh… Thật ra tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn cho Tiểu Băng một cơ hội cạnh tranh công bằng mà thôi, tiện đó cũng giúp bản thân tôi giành lấy một cơ hội. Cũng may là trước đây tôi cũng có chút quen biết với Đỗ Gia.

Nghe hai tiếng “Tiểu Băng” thốt ra từ miệng anh ta, rõ ràng người thì vẫn ở ngay trước mặt, nhưng Đường Chính Hằng cảm thấy âm thanh đã bay tới một nơi nào đó xa xôi, trong đầu anh bỗng hiện lên hình ảnh hai người tay nắm chặt tay, vai kề vai biến mất trong sự bủa vây của đám đông.

– Hai người…

Anh khẽ lẩm bẩm, trước mắt anh cứ liên hồi hiện lên hình ảnh Kỉ Tư Nam và Tiểu Băng tay nắm chặt tay.

– Hai người? Anh nói tôi và Tiểu Băng? Chúng tôi hiện đang yêu nhau.

Giống như bị ma nhập, Kỉ Tư Nam nhướn lông mày, ngẩng đầu lên đáp, nhưng không ngờ anh lại phát hiện một sự xao động trong mắt Đường Chính Hằng.

Trái tim anh bất giác hơi run rẩy. Tại sao… khi nhắc tới Tiểu Băng, ánh mắt của Đường Chính Hằng lại ngập ngừng bất định như vậy.

– Không biết Đường tiên sinh còn vấn đề gì muốn hỏi tôi nữa không vậy? Kỉ Tư Nam dập tắt ý nghĩ trong lòng, nhếch mép lên, ngay tức khắc lại nở nụ cười rạng rỡ.

– Xin…

Đường Chính Hằng đưa mắt nhìn xuống, phần tóc trước trán cũng rủ xuống theo, che hết những biến đổi cảm xúc trong mắt anh.

– Xin anh hãy chăm sóc tốt cho cô ấy.

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 67)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s