Tn PK Xhđ: C15 – P1: Kế hoạch tác chiến _ Bí mật tặng hoa

Lấy của ai cái gì thì phải bù lại cho người ta cái khác. Con người Nại Nại không thích nợ nần người khác, nếu có người mời cô ăn cơm, thì cô sẽ vắt óc suy nghĩ tìm ra cơ hội để mời lại người ta, nếu có người tặng đồ gì cho cô, cô sẽ ngay lập tức tìm đồ vật có giá trị tương tự hoặc thậm chí đắt hơn để tặng lại.

Ví dụ như bó hoa hồng đầu tiên Lữ Nghị tặng cô năm đó, Nại Nại đã ném lại hai trăm tệ, thẳng tay sỉ nhục sự tự tôn cao ngạo mà Lữ Nghị đã xây dựng bao nhiêu năm ở hội học sinh.

Một câu để bình luận cho hành động của cô: vô cùng nhạt nhẽo, không biết lãng mạn là gì!

***

Sau khi gây họa trong lần gặp mặt gần đây nhất, sư gia Phùng Minh Đạt đó liền bặt vô âm tín, có nói thế nào Tiểu Trần cũng không chịu giới thiệu thêm đối tượng cho cô xem mặt nữa. Nói một cách mĩ miều là: “Vì suy nghĩ cho sự an toàn tính mạng của đàn ông thiên hạ, bản thân cô kiên quyết không làm điều ác nữa. Để tránh vì gặp mặt Nại Nại một lần mà cả nửa cuộc đời còn lại người ta không thể tự chăm sóc chính mình, đúng là đen đủi oan uổng.”

Vì con đường xem mặt đã bị cắt đứt, cuộc sống của Nại Nại lại bình lặng trở lại, ngày tháng cứ thế tiếp tục lăn theo thời gian.

Tổ trưởng vẫn tiếp tục nghiêm khắc, ức hiếp, đe nẹt. Nại Nại và Tiểu Trần lại tiếp tục âm thầm kêu ca, rủa thầm sau lưng tổ trưởng. Có điều gần đây Nại Nại lại mắc thêm một tật nữa, đó là ngẩn ngơ nhìn trời trong vô thức, và thường đã ngẩn ngơ là mất cả một buổi chiều. Những lúc không có khách hàng, mắt cô gần như lúc nào cũng ngắm bầu trời ngoài cửa số, chẳng ai biết được cô đang nghĩ gì!

Thực ra mọi việc chẳng có gì thay đổi, chỉ có điều quầy thức ăn buổi sáng có thêm một sự lựa chọn – bánh kẹp thịt.

Nại Nại thầm nhủ với bản thân, đúng vậy, thực ra không có gì thay đổi, tất cả đều y hệt như trước kia.

Cô cũng không thay đổi gì cả, vẫn giống hệt như trước.

***

Tuần lễ hoàng kim mùng 1 tháng 10 là thời kì thịnh vượng của việc tiêu thụ nhà. Các doanh nghiệp kinh doanh nhà đất đều đưa những nhân viên xuất sắc và xinh đẹp nhất đến triển lãm để mở màn cho một mùa bán nhà mới.

Nại Nại nằm trong số đó.

Vinh dự đặc biệt mà cô có được lần này phải nhắc đến công lao của hai căn nhà của Lôi Công. Chỉ trong ba ngày bán được hai căn biệt thự nằm riêng biệt, cô đương nhiên trở thành người bán hàng giỏi nhất trong của công ty Atlantis.

Đương nhiên, có người không nghĩ như vậy.

Hai mắt Tiểu Trần căng to nhìn ra ngoài cửa sổ rồi kêu lên: “Chị Nại Nại, nhìn kìa, nhìn kìa, ở cửa có một người ôm một bó hoa to, đẹp quá đi, không biết sẽ tặng cho ai, ngưỡng mộ chết mất! Thứ hoa đó là hoa hồng Champagne của Pháp đấy, nhất định là mang về bằng máy bay, đắt lắm đấy, ôi trời!”

Nại Nại dựa vào sa bàn[1], cực kì nhàm chán, cô không thèm liếc qua bên đó lấy một cái, “Em mau tìm một đại gia mà lấy đi, đừng nói là hoa hồng Champagne của Pháp, đến cả gan ngỗng Pháp rưới nước hoa hồng cũng có thể tặng cho em đấy.”

“Chị Nại Nại, dưới khuôn mặt thiên thần của chị là một cái miệng độc địa.” Tiểu Trần kêu lên oán trách.

“Còn hơn là dưới khuôn mặt độc địa là một cái miệng thiên thần.” Nại Nại không hề tức giận về lời nhận xét của Tiểu Trần, mà còn dương dương tự đắc.

“Nói đến đại gia mới nhớ, chị Nại Nại, cái anh Lôi Công đả thương Phùng Minh Đạt đó sao dạo này không xuất hiện nữa? Cũng được hơn nửa tháng rồi, nhà cửa cũng chẳng trang hoàng sửa sang gì, chuyển tấm chi phiếu đến rồi chả thấy động tĩnh gì nữa. Lẽ nào sợ tội chạy trốn rồi?” Tiểu Trần cắn móng tay nhìn về bó hoa phía đằng xa, miệng vẫn không quên nói chuyện tầm phào.

Nại Nại cúi đầu suy nghĩ, hình như rất lâu rất lâu rồi không nhìn thấy con người đó, nhớ lại lời mắng chửi ngày hôm đó của mình, sắc mặt cô có chút không được tốt cho lắm. “Xã hội đen thì có kết cục hay ho gì? Không phải vì cái này thì cũng vì cái khác, sớm muộn cũng có ngày chó mất chủ đuổi cho chạy tóe khói. Cho nên, đừng thấy hôm nay thét ra lửa, cẩn thận sau này vác bị đi ăn xin.”

Tiểu Trần đột nhiên lay mạnh tay Nại Nại kích động nói: “Chị Nại Nại! Người đó đang đi về phía công ty mình. Lẽ nào là tặng cho người trong công ty? Ai thế nhỉ? Ai thế nhỉ? Ngưỡng mộ chết mất!”

Nại Nại vừa ngẩng đầu, một cậu nhóc có khuôn mặt thành khẩn mỉm cười nói với cô: “Chị là Tần Nại Nại đúng không? Xin mời kí nhận.”

Hả? Đùa sao?

Hôm nay không phải ngày cá tháng tư đấy chứ?

Tiểu Trần vội vàng đỡ lấy bó hoa, lục tìm tấm thiệp theo những mô tả trong các cuốn tiểu thuyết. Nhưng ngoài hoa được bọc kỹ càng ra, cô chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì khác.

Ngay lập tức Nại Nại trở thành tâm điểm của buổi triển lãm nhà đất, hơn chục cô nhân viên bán nhà của các gian hàng khác đều nhao nhao nhìn về hướng của họ, cô không muốn trở thành tiêu điểm liền nhanh chóng kí tên. Sau khi nhân viên chuyển phát nhanh rời đi, cô túm lấy bó hoa trong lòng Tiểu Trần định vứt vào thùng rác, Tiểu Trần ôm chặt bó hoa, khăng khăng nói: “Không được, thế thì tiếc quá!”

“Vậy thì tặng em đó.” Mặt Nại Nại lạnh lùng không một biểu cảm, lại quay trở về đứng dựa vào sa bàn.

“Chị Nại Nại! Chị không tò mò ai đã tặng hoa cho chị sao?” Tiểu Trần ngồi xuống bên cạnh Nại Nại nói mặt đầy vẻ tò mò.

Là ai ư? Ngoài tên Lữ Nghị đó thì còn có thể là ai?

Bó hoa của năm xưa là mở đầu cho mười năm ác mộng của cô. Hôm nay nhìn thấy bó hoa hồng đáng chết này khơi dậy sự phẫn nộ đã kiềm chế bấy lâu của cô, cô không thèm để tâm, nói: “Không cần biết người tặng là ai, tất cả đều là rác rưởi hết.”

COOL! Đối mặt với hoa hồng Pháp quý giá mà vẫn có thể kiên quyết như vậy, Tiểu Trần cảm thấy bội phục sát đất.

***

“Kình ca, nghe nói anh tặng hoa thông qua dịch vụ chuyển phát nhanh?” Lão Thất gọi ngay cho Lôi Kình khi nghe Hứa Thụy Dương tường thuật lại sự việc.

“Đúng thế! Thì sao?” Lôi Kình đang rất hài lòng với sự sắp xếp của mình.

Thứ nhất là không cần phải ôm bó hoa đứng đợi một cách ngốc nghếch trước cửa viện bảo tàng quân đội. Thứ hai là không sợ mất mặt nếu bị Nại Nại từ chối thẳng mặt.

Đúng là một kế hoạch hoàn hảo vô đối.

“Thế… Kình ca! Anh có viết thiệp không?” Lão Thất day day huyệt thái dương.

“Không cần thiết phải viết thiệp.” Lôi Kình vẫn vô cùng mãn nguyện với quyết định của mình, viết thiệp không chừng người phụ nữ đó lại đem hoa vứt đi.

“Hoa được tặng cho người khác rồi. Tiểu đệ của Hứa Thụy Dương đem hoa đến tặng, đã tận mắt nhìn thấy.” Lão Thất nói rất cẩn trọng, nhưng trong lòng thầm nghĩ, ai có thể tưởng tượng được, một Lôi Kình sáng suốt đến đỉnh điểm trong chuyện kinh doanh lại có thể làm một việc mất mặt như thế này, sau này bảo Húc Đô còn mặt mũi nào mà làm ăn trong giới được nữa?

“Tại sao?” Lôi Kình gầm lên, hận là không thể lập tức xông đến bóp chết người phụ nữ đần độn kia, cô làm vậy là có ý gì?

“Đừng có hỏi em là tại sao, em cũng đâu có biết. Kình ca, hay là anh đổi chiêu khác đi. Chuyển phát nhanh đúng là một hạ sách, là ai đã gợi ý cho anh vậy?” Lão Thất đã cận kề với bờ vực phun ra máu.

Lôi Kình nói không hề do dự: “Hứa Thụy Dương.”

Gắp lửa bỏ tay người là việc mà Lôi Kình cả đời này coi khinh nhất, chỉ có điều kết quả và quá trình xảy ra việc này làm tổn hại nghiêm trọng đến đại danh của Lôi Kình, nên đành phải như vậy, không cần áy náy.

“Tên tiểu tử này đầu bị úng nước rồi, có phải là đầu heo không?” Lão Thất cố tình nói cho Lôi Kình nghe: “Cái trò này nhất định phải tặng hoa kèm theo những lời nói ngọt ngào lãng mạn mới đạt hiệu quả. Một thằng nhóc chuyển phát nhanh ngốc nghếch có thể nói lên điều gì đây? Càng đáng hận hơn là trong bó hoa lại không có thiệp. Có khi người ta lại tưởng hoa của một tên theo đuổi cuồng nhiệt nào đó, tặng cho người khác cũng là chuyện thường tình. Điều này càng cho thấy chị dâu của chúng ta có ý chí kiên định, không dễ dàng bị mê hoặc.”

Tâm trạng Lôi Kình bỗng trở nên vui hẳn trước những lời giải thích của Lão Thất. Anh ngồi xuống nói như không có chuyện gì xảy ra: “À, đúng rồi, dạo này công ty của cậu thế nào? Tôi muốn cậu làm một vụ.”

“Không vấn đề gì! Có điều gần đây tình hình rà soát khá nghiêm, bọn cớm rất thính, nếu anh muốn tẩu hàng thì phải chia làm vài chuyến.” Khẩu khí của Lão Thất cũng trở nên nghiêm chỉnh trong phút chốc, biểu cảm nghiêm túc.


[1] Mô hình địa hình

3 thoughts on “Tn PK Xhđ: C15 – P1: Kế hoạch tác chiến _ Bí mật tặng hoa

  1. Pingback: thục nữ « Cung Điện Mùa Đông

  2. Pingback: thục nữ « Cung Điện Mùa Đông

  3. Pingback: Chương 15: Kế hoạch tác chiến _ Bí mật tặng hoa « Hàn Băng Cốc

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s