Định mệnh (tiếp 72)

Dora không ngờ cô lại tái ngộ Quân sớm thế. Cô đang uống trà trong quán cũ ngày hôm qua, và đùng một cái, anh xuất hiện một cách bất ngờ. Vẫn nụ cười đặc biệt và vẻ hồ hởi tự nhiên. Quân ngồi xuống rồi gọi một ly trà giống cô và cùng cô trò chuyện. Họ bàn về đủ thứ chuyện, về những kỉ niệm quê hương. Quân quê ở Hà Nội, còn Dora thì ở tận thành phố Hồ Chí Minh, một Nam, một Bắc nhưng nói chuyện có vẻ tâm đắc lắm. Cô kể anh nghe về con người Sài Gòn hiếu khách, phóng khoáng. Còn anh thì hoài niệm lại những con đường thơ mộng, những ngôi nhà rêu phong cổ kính. Họ nói chuyện về sở thích, về âm nhạc, về kinh doanh…. Dora nói chuyện rất thoải mái và tự nhiên. Có lẽ từ Quân toát ra một cảm giác thân quen rất khó tả.

Đột nhiên quán bỗng lặng đi, rồi vài giây sau lại rộ lên những tiếng nói. Dora có chút ngạc nhiên nhưng cô không để ý nhiều cho đến khi thấy một dáng người cao, bắt mắt lọt vào tầm mắt cô. Christ hôm nay diện áo sơ mi đen với quần jean xanh, và khuôn mặt anh thật khó dò. Nhưng Dora thoáng thấy một bóng đen trong mắt anh, đen như màu áo anh đang mặc vậy. Chậm rãi đi đến, Christ ngồi xuống bìa ghế kế bên chỗ Dora, ép cô phải nhích vào nhường chỗ cho anh. Giọng anh lịch sự và kiềm chế hơn thường khi.

“Chào em”.

“Chào anh”. Dora đáp lại mà không khỏi thắc mắc về việc tại sao Christ lại ở trong thành phố vào giờ này.

“Em có muốn giới thiệu cho anh biết người đang ngồi đối diện em không?”. Christ nhìn về phía Quân, anh lịch sự gật đầu chào, Quân cũng đáp lễ.

“Đây là Quân, bạn em vừa mới quen được. Anh Quân, đây là Christian, anh có thể gọi là Christ cũng được”.

“Chào anh. Rất vui được gặp anh. Anh là người Việt luôn à?”

Quân buột miệng hỏi. Khi thấy Christ nói chuyện với Dora bằng tiếng Việt nhưng chiều cao và màu mắt của anh làm Quân bối rối trong việc đoán định anh có phải là người Việt hay không. Hơn nữa Quân thấy sốc khi thấy một gã đẹp trai khủng khiếp đến thế.

“Một phần thôi. Ông tôi là người Việt”.

Quân gật gù. Christian, lai Việt ư? Anh ngờ ngợ. Chẳng phải Christian Halver, thừa kế tập đoàn Halver đình đám cũng lai Việt à? Không, không phải chứ! Chẳng lẽ Dora lại quen một người có vai vế đến thế sao? Không muốn giữ nghi ngờ trong lòng, Quân đành hỏi.

“Anh là Christian Halver?”

“Đúng vậy. Làm sao anh biết?”

“Đoán mò thôi”.

Quân thở dài. Anh đã thích Dora ngay từ giây phút đầu khi trông thấy cô, cô xinh đẹp, thông minh và duyên dáng. Anh có thể tận dụng sự xởi lởi, gần gũi trong tính cách của mình để thu hút cô. Nhưng giờ thì xem cô có ai bên cạnh kìa? Christian Halver cơ đấy. Tài giỏi, đẹp trai, giàu có. Quá hoàn hảo để anh có thể cạnh tranh. Xem cái cách anh chàng đó đang ngồi nói chuyện với Dora và cách anh ta nhìn anh thì ai cũng có thể hiểu, anh ta đang khẳng đinh sự sở hữu của mình với Dora rồi.

Christ quan sát gã đàn ông ngồi đối diện. Hắn ta không thể nào mang quốc tịch khác ngoài quốc tịch Việt Nam. Nhìn cũng bình thường, thế thì tại sao Dora lại nói chuyện vui vẻ với hắn ta đến thế? Xem ánh mắt khi hắn nhìn cô ấy thì anh có thể lờ mờ đoán được hắn đang có tình ý với Dora.

Vừa rồi khi anh đang lái xe, chợt thấy chiếc mui trần màu bạc giống chiếc của Dora, liền nhả ga, nhìn thử vào trong quán. Ai ngờ cô có trong đó thật, lại còn nói chuyện vui vẻ với một gã nào đó. Anh lao ngay vào không kịp suy nghĩ, bỏ mặc Vlar đợi ở ngoài. Anh chỉ muốn lôi cô ra ngoài để tránh xa gã đàn ông đó.

Sau màn làm quen, Christ quay sang Dora nói

“Anh muốn đưa em đi chỗ này”.

“Đi đâu? Em còn phải chờ phỏng vấn nữa”. Dora nheo mắt nhìn anh, có phải anh ấy đang ghen không nhỉ ? Nếu không anh ấy đã không kéo cô đi ngay như vậy. Dora thoáng mỉm cười.

“Thì chỉ đi một chút thôi. Anh cần phải đưa em đến chỗ đó”.

Nhận thấy cuộc trò chuyện đang đi đến hướng đuổi khéo mình, Quân ngậm ngùi thoái lui, không quên hẹn gặp lại Dora. Nhìn Quân bước ra khỏi quán, Dora nhẹ giọng trách.

“Anh không cần phải đuổi anh ấy đi như thế chứ!”

“Hắn là bạn em à?”

“Chứ anh nghĩ anh ấy là gì của em?… Anh đang ghen đấy à?”.

Dora cười thật tươi, nụ cười đong đầy hạnh phúc. Có lẽ tương lai ‘không thể lấy lại trí nhớ’ của anh cũng không quá bi quan như cô tưởng, vì anh đã lại bắt đầu để ý đến cô.

“Hả?”

Christ chưng hửng. Ghen ư? Khái niệm ghen anh đã nghe nhiều nhưng chưa một lần trải nghiệm. Đó là gì? Là cơn giận vô cớ khi thấy Dora ngồi với một tên đàn ông khác? Là cảm giác thôi thúc chết tiệt muốn đấm vỡ mũi kẻ dám tươi cười với cô? Dứt khoát không. Đó chỉ là cơn bốc đồng đột ngột mà thôi, dù sao, trên danh nghĩa thì Dora cũng đã từng là vị hôn thê của anh, và đã được một số người biết đến, giờ cô thản nhiên vui vẻ nói cười với tên đàn ông khác, người ta sẽ đánh giá như thế nào? Anh đang giận cho thể diện của gia đình đấy chứ, làm sao có thể nói đó là ghen! Ghen, theo anh biết, chỉ khi yêu mới có, mà anh nào biết yêu là gì. Christ ngập ngừng cất tiếng

“Em vẫn còn phải phỏng vấn à? Vậy thì anh không làm phiền em nữa. Nói trước để em khỏi lo, anh đi với Vlar. Vậy nhé!”

Christ đứng lên bước vội ra quán. Anh không muốn ngồi lại để bị Dora quay sang hỏi những câu hỏi dễ làm anh bối rối. Dora ngẩng người nhìn anh bước ra khỏi cửa, vẫn chưa định thần lại được. Anh đang né tránh cô.

Sau khi kết thúc cuộc phỏng vẫn cuối cùng, Dora đi thẳng ra xe. Cô nhấn ga, lao xe chạy xa khỏi trung tâm thành phố đông đúc. Để mặc cho những cơn gió thổi bay những mệt mỏi và những muộn phiền trong cuộc sống bây lâu nay cô vẫn giữ trong lòng. Cô không biết có một bóng người vẫn theo dõi cô từ lúc cô mới từ nhà đi ra.

Ngay lúc đó, Hữu cười thầm trong bụng. Hắn đang không muốn tin vào mắt mình, nhưng dường như ông trời đang ủng hộ hắn. Bước ra khỏi chiếc Toyota vừa tậu để tiện việc đi lại, hắn chặn đường Quân khi anh bước ra khỏi quán được một quãng xa.

“Tao không nghĩ lại gặp được mày ở đây đó, Bốn đạn”.

Quân ngơ ngác, thoáng giật mình khi có người chặn đường, nhưng cái tên Bốn đạn đập vào anh một đòn choáng váng. Anh nhận ra con người lịch lãm đang đứng trước mặt mình là ai. Tái mặt, anh vội quay đi, bàn tay vô thức nắm chặt chiếc cặp, mồ hôi túa ra trên trán.

“Xin lỗi, hình như ông nhầm người rồi”.

Quân lách người ra khỏi Hữu, anh muốn trốn chạy càng xa càng tốt. Nhưng cánh tay đó lại chặn anh thêm một lần nữa. Lần này, giọng hắn cứng lại và đầy vẻ đe dọa.

“Mày đừng có giả vờ. Tao có thể nhầm khuôn mặt, nhưng cái sẹo trên cổ mày thì không thể nhầm lẫn được?”

Mắt hắn xói vào mắt Quân, moi móc ra những phần của quá khứ mà anh đã xếp vào trong đáy ký ức. Anh nhìn hắn trân trối, bàng hoàng khi quá khứ anh đã vứt sang một bên giờ đây lại săn đuổi anh một lần nữa. Hữu ra hiệu về phía chiếc xe, biết không thể từ chối được, anh đi theo.

Ngồi trong con xe bít bùng, mồ hôi Quân càng túa ra dữ dội, tương phản hoàn toàn với vẻ đắc ý và thâm hiểm toát ra từ người Hữu. Anh vẫn chưa qua khỏi dư chấn của cuộc gặp gỡ bất ngờ này.

“Ông tìm tôi làm gì?”

“Tao đâu có tìm mày, Bốn đạn. Tao tình cờ gặp mày đấy chứ!”

Hắn nhấn mạnh hai chữ tình cờ như thể nó đem lại vận may cho hắn. Quân dĩ nhiên không tin những lời hắn nói. Nếu có tình cờ gặp anh, thì hắn cần gì phải gọi lại, hắn nên bỏ đi mới đúng. Anh đã trả hết nợ cho hắn rồi mà. Anh bắt đầu cảm thấy hối hận rằng năm xưa không chịu đi phẫu thuật chỉnh hình. Anh đã nghĩ rằng đến một đất nước xa xôi như thế này để làm lại cuộc đời là một quyết định đúng đắn. Ở đây sẽ không ai biết được quá khứ của anh và anh có thể tìm kiếm những cơ hội lương thiện để kiếm sống.

“Tôi tên Quân. Không còn là Bốn đạn nữa” Quân cứng giọng, cố không để lộ tâm trạng qua bất kì biểu hiện nào. Nhưng Hữu là một con cáo già lão luyện trong nghề. Hắn quá biết anh đang nghĩ gì. Hắn muốn vờn anh thêm chút nữa.

“Vậy à, tên hay nhỉ!”

“Ông muốn gì ở tôi?”. Quân hỏi thẳng, không muốn vòng vo kéo dài trò tra tấn tâm lý này thêm phút nào nữa.

“Giỏi, vẫn thẳng thắn như ngày nào. Vậy thì tao nói thẳng, tao muốn mày giết một người”.

“Tôi đã bỏ việc đó lâu rồi và không muốn động tới nữa”. Anh trả lời dứt khoát, không muốn lặp thêm bất kì sai lầm nào của mình trong quá khứ.

“Đây là lần cuối cùng của mày. Tin tao đi, tao sẽ không bao giờ làm phiền mày nữa đâu!”

“Nếu tôi nói tôi không làm?”

“Thì mày vô tù xé lịch tới mãn đời”.

“Tôi vô tù thì ông cũng không hơn gì đâu”.

“Đừng lo lắng, tao có cách của mình, mà mày dù có muốn khai báo cũng chẳng được. Hay… Mày thích bị giết hơn. Nhưng nếu làm vậy đến tao cũng cảm thấy tiếc cho cái tương lai sáng lạn của mày đấy!” Hữu nói khi đưa mắt đánh giá trang phục và chiếc cặp của Quân. Hắn tin vào khả năng phỏng đoán của bản thân.

“Ông dám…?” Quân gằn giọng, anh không thể tin chuyện này lại đến với anh sau ngần ấy năm chạy trốn. Anh đã giết người. Anh đã làm chuyện mất nhân tính. Nhưng anh đã quay đầu lại, anh đã biết hối lỗi và nỗi đau vẫn dằn vặt anh từng đêm. Cảm giác cắn rứt lương tâm cứ đeo lấy anh hằng đêm và len lỏi vào trong mỗi giấc mơ kinh hoàng nhất của anh, chưa bao giờ để tâm hồn anh yên và anh đã chấp nhận làm bạn đồng hành với nó suốt cả cuộc đời. Vậy tại sao hắn không để anh yên. Hắn còn muốn anh phải vướng vào chuyện phi nhân tính nào nữa đây?

“Sao lại không dám?”

“Tôi đã ra đi. Tôi không còn thuộc về ông nữa, tôi đã trả đủ phần nợ của mình. Vậy tại sao ông lại không buông tha cho tôi?”

“Cái mạng của mày thuộc về tao. Tao mua nó và tao cho mày chuộc lại từ từ. Mày nghĩ mày đã trả hết nợ năm mười sáu tuổi sao. Nhưng bây giờ tao nghĩ lại, thấy cái giá đó vẫn chưa hoàn toàn đủ, nên tao muốn mày góp thêm chút ít cuối cùng thôi. Tao hứa đây là lần cuối, tin tao đi”.

“Lúc trước ông cũng hứa đây là lần cuối còn gì. Và còn nữa, tôi đã rời khỏi ông mười năm rồi”.

“Nhưng lần này tao thực sự cần mày, hiểu không Bốn đạn?”

“Tôi tên Quân”.

“Sao cũng được”. Hắn phẩy tay thờ ơ.

“Tôi không muốn giết người nữa”. Quân dứt khoát, run rẩy khi phải nghĩ tới viễn cảnh đó.

“Tao muốn mày giết một người cuối cùng. Nếu mày còn muốn tiếp tục sống như một con người, mày nên nghe theo tao”.

Người Quân rung dữ dội. Anh đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Anh không muốn giết người. Nhưng anh không muốn mất đi tương lai anh đã đổ biết bao công sức để gây dựng từ đống đổ nát trong quá khứ. Anh phải làm gì bây giờ?…

“Ông muốn tôi giết ai?” Anh hỏi.

“Con nhỏ mày vừa gặp trong quán cà phê. Dora hay Dạ Linh gì cũng được”.

Cú đòn tiếp theo này quật trí óc Quân điên đảo. Ra tay với người lạ đã quá khó, bây giờ anh phải ra tay với người anh quen sao? Hơn nữa anh bắt đầu có tình cảm với người đó. Không, anh dứt khoát không thể làm được chuyện này.

“Ông tìm đến tôi là vì lý do này sao? Vì biết tôi quen cô ấy?”

“Tao nói rồi, tao chỉ tình cờ thấy mày nói chuyện với con nhỏ đó thôi. Nhưng quả thật đây là một sự tình cờ may mắn”. Hắn thừa nhận với một cái nhún vai và miệng hắn nhếch lên đắc ý.

“Tôi không thể làm được”. Quân cương quyết, người anh căng như dây đàn.

“Mày làm được, và mày phải làm. Nghĩ đi, mọt gông trong tù không dễ chịu đâu. Còn khủng khiếp hơn những ngày mày lê la ở bãi rác nữa. Chưa kể tao có thể đổi ý giết mày. Mày muốn chết sao?” Giọng Hữu đanh lại và tàn ác, hắn muốn ép Quân tới đường cùng. Viễn cảnh Hữu đặt ra trước mắt anh hoàn toàn không dễ chịu. Anh nhớ những ngày tháng khủng khiếp trước khi anh gặp được hắn và cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Không, mọi tế bào trong người anh gào thét. Anh sẽ không bao giờ để mình trở về chốn địa ngục đó một lần nữa. Không bao giờ!

Máy móc, Quân gật đầu, biết rằng anh sẽ phải chịu cơn dằn vặt tra tấn trong suốt quãng đời còn lại.

“Tốt, rất tốt. Vậy mới là Bốn đạn tao từng biết chứ”. Hắn gật gù đắc ý.

“Tên tôi không còn là Bốn đạn nữa mà là Quân”.

“Sao cũng được. Bây giờ tao sẽ giao cho mày kế hoạch cụ thể. Con nhỏ đó sớm muộn gì cũng sẽ về Việt Nam thôi. Vì thế, theo dõi nó và đi theo nó ngay khi nó trở về và giết nó ở Việt Nam. Bọn người của tao bên đó sẽ lo đầy đủ, mày nhớ những mánh cũ mà, đúng không?” Hắn hỏi lại, Quân cúi gằm mặt, hắn hiểu câu trả lời của anh là có. “Và vì mày là Bốn đạn, vậy nên hẳn vũ khí lợi hại nhất của mày vẫn là súng phải không. Mày còn đồ nghề chứ?”

Quân lắc đầu. Tại sao anh phải giữ cái vật khủng khiếp đó chứ. Anh nguyền rủa luôn cả người chế tạo ra súng. Tại sao phải chế tạo ra thứ công cụ dã man đó mà không chế ra thứ gì có thể cứu sống con người? Hữu không để ý thái độ của Quân, nên hắn thản nhiên rút súng trong túi áo khoác, thảy lên cho anh. Quân cầm khẩu súng lục trong tay, ước định loại súng và cỡ đạn một cách tự nhiên. Rồi lại tự ghê tởm bản thân khi có phản ứng như thế – phản ứng của một kẻ từng cầm súng như một phần cánh tay. Món đồ kim loại lạnh như băng và nặng trong tay anh. Ngón tay anh lướt tới cò súng và một ý nghĩ điên cuồng lọt qua óc. Nếu anh bắn Hữu ngay tại đây thì thế nào?

Nhưng Hữu trên cơ Quân, hắn cười mỉa ngón tay trên cò súng của anh.

“Mày không bắn tao được đâu. Tao tháo đạn lúc vừa thấy mày kìa. Chỉ là muốn mày biết trước vũ khí mày sẽ dùng thôi. Khi mày về đến Việt Nam, người của tao sẽ tự động biết làm thế nào chuyền vũ khí đến tận tay cho mày”.

Hắn lại lục trong túi áo khoác và lấy ra tập séc. Viết nguệch ngoạc và kí tên vội, hắn đưa cho Quân tờ séc: một nghìn đô. Một mạng người chỉ một nghìn đô. Đời nó chó má thế đấy! Gấp tờ giấy để vào túi, cảm thấy lớp giấy trơn mịn như thiêu cháy cả những ngón tay, Quân mở cửa xe bước ra. Trước khi anh đi, Hữu gọi với theo.

“Tao cử người trông chừng mày đó. Làm cho tốt vào”.

Rồi hắn lái xe đi thẳng. Hắn còn một chuyện phải làm tối nay nữa, ở nhà Halver.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s