Tn PK Xhđ: C15 – P2: Kế hoạch tác chiến _ Bí mật tặng hoa

“Được! Cậu liên hệ với Hồng Cao Viễn, xong vụ này chúng ta tạm thời nghỉ một thời gian, xem tình hình đã.” Khuôn mặt Lôi Kình lại nghiêm nghị lạnh lùng như thường lệ. Đây mới đúng là Lôi Kình được mọi người trên giang hồ bội phục và khiếp sợ. Hành động tặng hoa qua chuyển phát nhanh về cơ bản không thể nào ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại và huy hoàng của anh được.

Tuyệt đối không thể!

***

Nại Nại không bán được một căn nhà nào trong buổi triển lãm, Tiểu Trần cười cười giải thích với tổ trưởng: “Con người có lúc sa chân, con ngựa có lúc sút vó.” Tổ trưởng không buồn nghe giải thích, phạt Nại Nại phải trực ca tối một tháng. Nại Nại tự biết thành tích bị sụt giảm do bản thân không chú tâm, nên không dám oán trách nhiều, ngoan ngoãn chịu phạt.

Tiểu Trần tan làm về nhà nấu cơm tối, Nại Nại vẫn trực ban ở công ty. Trời cuối thu, càng lúc trời tối càng nhanh, chả mấy mà đến mùa đông, Nại Nại cảm thấy gió cứ tạt từ trên xuống dưới, luồn lách vào mọi ngõ nghách trên cơ thể cô, rất lạnh.

Cô lặng lẽ ôm lấy hai vai, rất muốn khóc.

Vào khoảng thời gian này trong năm cô thường bị lạnh tay chân. Tất cả các cách giữ ấm cô đều đã sử dụng, nhưng đều vô ích. Tiểu Trần cười nói, mệnh của cô là được đàn ông chăm sóc, trời sinh ra có phúc được đàn ông ngày ngày bảo vệ, ôm cô vào lòng, giữ ấm tay chân cho cô. Lúc đó, Nại Nại chỉ biết cười, không dám nói gì, cô sợ chỉ cần nói ra, nước mắt sẽ không ngừng rơi.

Có lẽ là do tiết trời mùa thu, gần đây cô đột nhiên trở nên rất dễ thương cảm, nhiều lúc chỉ một cơn gió nhẹ mùa thu cũng khiến cô thở than về nhân sinh vô thường.

Người sống một đời, cây cỏ một xuân. Trời vào thu, đến lúc ba mươi tuổi, có một số nỗi buồn nhất định không thể nào xua tan đi được, khiến cho người ta lạnh thấu đến tận xương.

Nếu như bây giờ xuất hiện một người đàn ông, một người đủ yêu thương và trân trọng cô, cô cũng không biết liệu bản thân có thể tiếp tục yêu lần nữa không. Bởi vì bây giờ cô đã quá mỏi mệt, không còn chút sức lực nào.

Cái sức mạnh cần phải quên đi bản thân mình, liều mạng tiến về phía trước đó, cô đã tiêu tốn hết cho Lữ Nghị rồi, bây giờ có muốn phát huy thêm một chút cũng không được.

Tiếng điện thoại kêu làm đứt quãng nỗi thương cảm của Nại Nại, cô xoa xoa cánh mũi còn hơi cay, nghe điện thoại: “Xin chào, tôi là Tần Nại Nại.”

Đối phương không lên tiếng, cô nhấc điện thoại ra xem, cũng không hiển thị số máy, cô lại tiếp tục hỏi: “Xin hỏi, là ai thế ạ?”

Đầu dây bên kia hình như bị câu nói của cô làm cho bị sặc, ho mạnh mấy tiếng, sau khi ho xong, bên tai cô vang lên một giọng nói quen thuộc: “Cái đó… em có rảnh không?”

Nại Nại lập tức nhận ra giọng nói của Lôi Công, tim cô đập loạn xạ, sau đó hỏi: “Sao thế?”

Lôi Kình nhăn mày cố bịa ra cả nghìn lý do, cuối cùng anh dùng một lý do không thể nào bình thường hơn được nữa: “Ống nước nhà tôi bị hỏng rồi.”

“Mời ngài tìm dịch vụ.” Nại Nại nghiến răng trả lời, chuẩn bị dập máy.

“Họ tan ca rồi.” Lôi Kình nói dối mà không viết trước bản thảo. Thậm chí anh còn thầm thề rằng, trước khi cô kịp gọi điện cho dịch vụ sửa chữa, anh sẽ đánh ngất hai tên trực ban của họ, hiện thực hóa lời nói dối “đã tan ca” của mình.

Nại Nại quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, thầm nghĩ, mấy người đó lại trốn việc rồi, vẫn còn 15 phút nữa mà.

“Vậy thế này đi, tôi sẽ qua xem.” Nại Nại đặt điện thoại xuống, viết lại giấy cho mấy đồng nghiệp đi ăn, vừa bước ra khỏi cửa cô đã nhìn thấy Lôi Kình đứng đó trong bóng tối.

Anh mặc chiếc áo sơ mi đen đặc biệt khác thường, đứng lẫn trong bóng tối có một cảm giác hòa hợp nào đó rất khó nói nên lời, giống như khi sinh ra anh đã thuộc về bóng tối vậy. Đôi vai vạm vỡ vững chắc khiến Nại Nại rất muốn dựa vào, dụi đầu vào đó, ôm anh rồi hỉ hỉ mũi.

Nếu như, anh có thể học cách tôn trọng người khác; nếu như, anh không phải ngành nghề đó; nếu như, cô có thể quên đi quá khứ; nếu như, cô có thể không sợ hãi bị tổn thương… có lẽ họ sẽ là một sự kết hợp rất tốt…

Nại Nại lắc lắc đầu cho đầu óc tỉnh táo, lại suy nghĩ lung tung rồi, tháng mười đúng là một mùa quỷ quái.

Lôi Kình thấy bước đi của Nại Nại sau khi ra khỏi phòng có tốc độ giống như sên bò, anh đành phải giữ đúng tốc độ như thế đi cạnh cô. Hai người đi song song, giữa họ luôn duy trì một khoảng cách bằng nắm tay.

“Công việc dạo này có bận không?” Lôi Kình cố lắm mới thốt ra được một câu hỏi dịu dàng.

“Không bận.” Câu trả lời của Nại Nại rất dứt khoát, khiến câu hỏi đầy dịu dàng hao tốn bao công sức của Lôi Kình trực tiếp bị cắt đứt.

“Đói không?” Lôi Kình lần nữa dịu dàng hỏi thăm.

“Không đói.” Nại Nại lần nữa đả kích sự khoa trương của xã hội đen.

“Buồn ngủ không?” Lôi Kình là điển hình cho câu nói không thấy quan tài không đổ lệ.

Nại Nại không nhịn được lườm anh một cái, trực tiếp từ chối trả lời câu hỏi xuẩn ngốc này.

Lôi Kình thề rằng những lần anh mất mặt nhất trong cả cuộc đời đều phơi bày hết trước mặt Nại Nại. Nếu như ông trời có thể cho anh làm lại lần nữa, anh nhất định sẽ bóp chết người phụ nữ này ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, tránh việc sau này sự tự tin của anh bị chà đạp một cách thảm hại.

Dù có đi chậm đến mấy thì cũng đến lúc đi hết đoạn đường, trước mắt đã là khu biệt thự rồi, Lôi Kình đột nhiên nắm tay Nại Nại nói: “Ồ! Đây là cái gì?”

Nại Nại rất muốn trả lời đồng chí Lôi Công đó là tay, nhưng theo hướng tay Lôi Công chỉ thì biết thứ anh đang nói đến là thứ trên thảm cỏ. Thị lực kém cỏi của cô rất khó phân biệt được đồ vật trong bóng tối, cô trực tiếp trả lời: “Không biết.”

Lôi Kình kéo tay Nại Nại bước nhanh về phía đó, cúi người nhặt một bó hoa bách hợp màu trắng thật to lên, nhìn ngó xung quanh, sau khi xác định không có ai mới nói: “Ở đây sao lại có bó hoa?”

Nại Nại lại lườm thêm một cái. Thứ được gói cẩn thận như thế này chỉ cần nhìn là biết người nào đó âm mưu đã lâu, không ngờ Lôi Công lại có thể diễn y như trong kịch, anh tưởng anh là thầy giáo Bộc Tồn Hân[1] sao?

Khóe miệng cô hơi co giật, nhưng vẫn tiếp tục diễn kịch cùng anh, cô muốn coi tên ngốc này muốn giở trò quỷ gì. Lôi Kình ôm bó hoa cảm thấy ngại ngùng khi Nại Nại chả có phản ứng gì, ho mấy tiếng rồi nói tiếp: “Hay là, tặng bó hoa này cho em?”

“Nhỡ chủ nhân của nó quay lại tìm thì sao?”  Nại Nại hỏi rất nghiêm túc.

“Không đâu.” Lôi Kình trả lời ngay, sau đó mới thấy có chút bất hợp lí, lại bổ sung thêm: “Có lẽ là người khác cố ý vứt đi.”

“Thứ người ta không cần nữa anh lấy ra tặng tôi?” Mặt Nại Nại nghiêm lại, khẩu khí thay đổi ngay lập tức.

Lôi Kình nghiến răng, hậm hực trả lời: “Đây không phải thứ người khác không cần.”

Thấy xã hội đen hốt hoảng cuống cuồng là một việc vô cùng thú vị, Nại Nại không biết tại sao đột nhiên cô không thấy sợ Lôi Công nữa, một đàn anh xã hội đen dám bỏ chút tâm tư cỏn con này ra đến tặng hoa cho cô để chuộc tội quả thực là quá dễ thương.

“Vậy rốt cuộc là cái gì?” Nại Nại vẫn hỏi ngây ngô, cô vẫn muốn trêu chọc anh, xem anh có chịu thốt ra những lời mong cô tha thứ hay không.

“Đó là…” Lôi Kình thề là bản thân anh khi đối mặt với những kẻ sừng sỏ ở Marocco cũng chưa từng bồn chồn lo lắng như thế này. Còn phải nghĩ xem cô có chấp nhận không, còn phải nghĩ xem có tổn thương lòng tự trọng của cô hay không, còn phải nghĩ xem có giữ được thể diện của mình hay không, ba điều này đều phải suy nghĩ vẹn toàn, đúng là khó chết đi được. Mẹ kiếp!

“Đây là hoa tôi tặng cho em, tôi không muốn ôm tới trước cửa công ty nên mới đặt ở đây, em muốn lấy thì lấy!”

Lôi Kình với khuôn mặt hầm hầm đột nhiên quay mặt bỏ đi, Nại Nại vội vàng nhặt bó hoa lên đuổi theo anh, nhưng trong một khoảnh khắc cô nhìn thấy một thứ không nên thấy.

Một chút ửng hồng vừa vụt mất rất nhanh khỏi khuôn mặt của Lôi Kình.

Muốn bắt cũng không bắt được.


[1] Bộc Tồn Hân: một diễn viên kịch nói và điện ảnh nổi tiếng của Trung Quốc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s