Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 69)

Lúc người quản lý của Kỉ Tư Nam là Ena đến Hồng Kông đã là buổi chiều của ngày hôm sau. Trong buổi sáng ngày hôm đó công ty giải trí Thiên Dật đã phát tin cho giới truyền thông, chính thức tuyên bố hủy hợp đồng với Kỉ Tư Nam.

Ngay tức khắc, tràn ngập mạng internet là những bài báo của giới báo chí về vụ việc hủy hợp đồng. Để tránh những phóng viên muốn phỏng vấn, Ena và Kỉ Tư Nam chỉ còn cách tắt cả điện thoại.

Từ lúc sáng tỉnh dậy, Kỉ Tư Nam cứ thu mình lặng lẽ trên ghế sofa, không nói không rằng, chỉ ngồi ngẩn ra. Nhìn Kỉ Tư Nam ngồi bất động, Ena khuyên mấy cũng chẳng ăn thua, chỉ có thể cau mày, thở dài bất lực.

Tiểu Băng ở bên cạnh vừa gọi điện thoại, vừa lấy tay day day huyệt thái dương, sự việc dồn dập khiến nàng đau đầu kinh khủng.

– Ena, sau khi kết thúc hợp đồng với Thiên Dật, Nam là người tự do rồi đúng không?

Tiểu Băng hạ điện thoại xuống, giọng nói của nàng vẫn ung dung bình thản. Ena gật đầu, Kỉ Tư Nam ngồi trên ghế sofa, đầu cúi thấp, ánh mắt vô hồn, hoàn toàn không còn ánh sáng rạng rỡ của ngày hôm trước.

– Vậy thì tốt, hợp đồng của Đô Luân chẳng mấy chốc sẽ tới, em giúp Nam xem kĩ hợp đồng nhé!

Tiểu Băng nói bình thản.

Kỉ Tư Nam đờ đẫn ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vô hồn tới nỗi không biết anh đang nhìn về nơi nào. Trong khi đó Ena kinh ngạc tới mức giật lùi lại phía sau một bước, sau đó lao tới nắm chặt lấy cánh tay của Tiểu Băng

– Cô nói gì cơ? Đô Luân muốn kí hợp đồng với Nam? Là thật sao?

– Tuy là kí hợp đồng với Đô Luân, nhưng sau này hợp đồng quản lý của Nam sẽ đặt ở văn phòng của Hướng Tình. Ngoài điều này ra, anh ấy không khác gì với những nghệ sĩ khác của Đô Luân.

Tiểu Băng lấy hết sức giật cánh tay của Ena ra, bước về phía chiếc máy tính của mình, Hướng Tình đã gửi đến bản phác thảo hợp đồng, nàng nhẹ nhàng ấn nút “accept”.

– Tại sao?

Đúng vào lúc Ena vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, giọng nói thờ ơ của Kỉ Tư Nam vang lên, dường như rất xa xăm, nhưng lại đi thẳng vào tim.

Anh ngẩng đầu lên, sự lạnh lùng ánh lên trong đôi mắt, đôi môi cũng thoáng qua một nụ cười không rõ rệt, nhưng giọng nói đột nhiên lại trở nên sắc sảo.

– Thế này coi là gì? Thấy tôi đến bước đường cùng nên mới giả vờ tốt bụng ban phát lòng thương và sự thương hại của cô sao?

Kỉ Tư Nam vừa nói vừa đứng dậy, từ từ bước lại phía Tiểu Băng, từng bước từng bước, giống như bàn chân đang dẫm lên những chiếc đinh nhọn, đau tới thấu xương.

Trong lòng trào lên những cảm xúc khó nói nên lời, có những niềm vui và nỗi buồn mà hai người cùng nhau trải qua, yêu và hận ràng buộc đầy mâu thuẫn trong lòng…

– Trác Tiểu Băng, rốt cuộc tại sao tôi phải từ bỏ tất cả để bảo vệ em? Nếu không có em, có lẽ hiện giờ tôi vẫn giống trước đây, hưởng thụ những tràng pháo tay giữa trung tâm của sân khấu. Rõ ràng chính em đã hủy hoại tất cả mọi thứ của tôi, tại sao trò chơi tôi nhọc sức đạo diễn nên cuối cùng lại bắt buộc phải từ bỏ? Tại sao sai lầm của một mình em lại phải dùng hạnh phúc của bao nhiêu người để bù đắp?

Càng nghĩ, nét mặt anh lại càng nhăn lại.

– Nam… anh biết tôi không hề có ý này mà!

Tiểu Băng lắc đầu lia lịa, giờ nàng mới phát hiện ra Kỉ Tư Nam của lúc này hình như không dịu dàng bình thản như thường lệ. thậm chí trên nét mặt anh có cả sự thù hận, toàn thân toát lên đầy sát khí.

Nàng bình tĩnh trở lại, nhìn ngắm thật kĩ người đàn ông trước mặt, đôi mắt anh đỏ hoe, biểu cảm dữ tợn, trông giống một con báo bị thương.

– Nam, cậu…

Ena đứng bên cạnh tức giận xen lời, Tiểu Băng quay về phía anh lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng nói

– Để tôi và anh ấy nói chuyện riêng với nhau được không?

Ena rời khỏi căn phòng đầy lo lắng, Tiểu Băng cúi đầu xuống, lúc này mới nói,

– Tôi xin lỗi.

– Hả?

Kỉ Tư Nam ngoảnh đầu lại, ánh mắt đột nhiên chùng xuống, giọng nói cũng trầm hẳn đi

– Tại sao lại nói xin lỗi với tôi?

– Tôi xin lỗi.

Đột nhiên Tiểu Băng hướng về phía Kỉ Tư Nam cúi gập người xuống. Nàng lấy hết dũng khí để nói một mạch:

– Tôi không nên bán tấm hình đó đi! Là tôi đã hại anh mất hết mọi thứ! Thế nên tôi hy vọng có thể bù đắp cho anh! Hãy tin tôi, tôi thật lòng muốn giúp anh!

Nghe xong câu nói này, Kỉ Tư Nam ngẩn người ra, ánh mắt của anh cũng dịu dàng trở lại. Người con gái đang đứng trước mặt anh mở to đôi mắt, đôi mắt ấy chứa đầy sự chân thành, đầy sự bất ổn, dường như đau buồn tới mức sắp đổ mưa.

Giờ anh mới nghĩ lại, từ lúc bắt đầu tới bây giờ, Tiểu Băng mà anh nhìn thấy luôn kiên cường và lương thiện.

Vào lúc anh tuyệt vọng, nàng nói với anh hãy chăm sóc bản thân cho thật tốt; vào lúc anh phải đối mặt với sự chỉ trích của công chúng, nàng đồng ý khoác lấy tay anh để giải thích cho anh…  nàng không phải là cô phóng viên hám lợi quên ơn mà anh đã từng căm hận, cũng không phải là kẻ tội đồ đã hủy hoại anh.

Chỉ là… sự việc đến nước này, xin lỗi và bù đắp sớm đã không thể làm được gì nữa rồi.

Họ sớm đã bị cuốn vào sự đấu tranh vô tình và tàn khốc của giới giải trí, âm mưu to lớn giống như một tấm lưới, nó đang bao trùm lên mỗi con người trong đó.

Không liên quan, vô tội, muốn trốn chạy, lựa chọn lãng quên…

Từ giờ phút này, không ai có thể trốn chạy được.

 

“Tôi nhìn thấy đôi tay của em

Mang đến cho tôi sự ấm áp tươi đẹp hơn

Tôi quên không nhớ ra em đã từng đau khổ

Tương lai là sự bảo vệ đơn thuần…”

 

Hai ngày sau, tại quảng trường Thời Đại của Hồng Kông.

Tại đây đang diễn ra một buổi nhạc hội quy mô nhỏ, những người qua đường đều dừng bước tại đây, họ bị thu hút mãnh liệt bởi người đàn ông đang biểu diễn rất say mê giữa sân khấu.

Anh mặc một chiếc áo T-shirt có mũ màu ghi nhạt, ôm cây đàn ghi ta bằng gỗ hát với chất giọng trầm trầm, giữa những lọn tóc đang tung bay, có thể thấp thoáng nhìn thấy một đôi mắt sáng lấp lánh.

Tiểu Băng khoanh hai tay trước ngực, đứng nhìn từ phía xa, bên cạnh nàng là Ena đang vô cùng lo lắng.

– Nam đã không hát lâu lắm rồi, như thế này được sao?

Ena nhìn Kỉ Tư Nam trên sân khấu, hai bàn tay nắm lấy nhau đầy lo lắng, trông có vẻ không được tự tin cho lắm.

– Yên tâm đi, vì anh ấy là Kỉ Tư Nam mà.

Tiểu Băng nói thản nhiên, ánh mắt nàng đọng lại hồi lâu trên sân khấu

– Hãy tin tôi, anh ấy vẫn là Kỉ Tư Nam được muôn vạn người yêu mến trước đây… không hề thay đổi.

 

Hạnh phúc của tôi và em

Không cần tay nắm chặt tay

Đi theo những tiết tấu đầy màu sắc

Đến nơi cuối đường

Sẽ thấy được cầu vồng.

 

Trên sân khấu, giọng hát của Kỉ Tư Nam cứ vang vọng mãi, lâu thật lâu, khiến mỗi người đi qua đều bất giác dừng chân lắng nghe bài hát mà anh đang hát.

Buổi nhạc hội này là ý của Đỗ Gia, theo yêu cầu của ông, cả hai tạp chí được vào vòng loại là “Star” và “Tin tức ngôi sao” đều phải tổ chức một hoạt động tuyên truyền quy mô nhỏ cho dòng sản phẩm mới của Leslie là “Alocasia Macrorrhizos”, thế nên Tiểu Băng mới lên kế hoạch thu xếp buổi nhạc hội này. Ngoài việc cố giành được hợp đồng quảng cáo của Leslie, nàng càng muốn nhân cơ hội này giúp Kỉ Tư Nam được tỏa sáng hơn, tạo cơ hội để tuyên truyền cho anh.

Hợp đồng của Kỉ Tư Nam và Đô Luân đã bước vào giai đoạn đàm phán, chỉ là giải quyết hủy hợp đồng với Thiên Dật còn cần phải thông qua một số thủ tục luật pháp, thế nên việc kí hợp đồng vẫn còn cần chút thời gian.

Nhạc đệm đã vào đoạn cao trào, nàng từ từ bước tới chỗ chiếc đàn piano, nhẹ nhàng nâng nắp đàn lên.

Ena kinh ngạc há hốc mồm.

Advertisements

One thought on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 69)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s