Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 70)

Sạch sẽ và lạnh lẽo, những phím đàn đen trắng hệt như yêu tinh, chỉ cần chạm nhẹ ngón tay vào chúng, trong lòng liền bùng lên những cảm xúc lạ thường.

Đây là lần thứ hai Tiểu Băng chơi đàn sau khi cha mẹ nàng rời khỏi cõi đời này. Lần đầu tiên là vì người em trai ruột Đồng Cảnh Lượng của nàng, còn lần thứ hai, là để đền bù cho những gì nàng đã nợ Kỉ Tư Nam.

Tiếng đàn du dương cất lên, giai điệu trầm bổng phát ra từ những ngón tay nàng bỗng chốc bao trùm cả không gian. Kỉ Tư Nam ngẩng đầu lên, ngón tay đang chơi ghi ta của anh đột ngột dừng lại. Trong tầm mắt anh, Tiểu Băng nhắm hờ đôi mắt, khuôn mặt nàng đong đầy vẻ đam mê. Khoảnh khắc đó, rõ ràng anh nhìn thấy ánh sáng thuần khiết phát ra từ con người nàng, dịu dàng như một thiên sứ.

Buông ghi ta xuống, anh đứng dậy, sải từng bước kiên định về hướng chiếc đàn piano. Những ngón tay lạnh buốt của anh sớm đã đặt sâu vào túi quần, một chiếc hộp nho nhỏ bằng nhung màu đỏ nằm trong đó, nặng trĩu và ấm nóng.

– Alocasia Macrorrhizos tượng trưng cho tình yêu thuần khiết, hạnh phúc, thanh cao và trong trắng. Người viết bài hát này cho tôi, cô ấy luôn hy vọng tôi có thể biểu đạt được hết tình yêu trong trắng không tì vết này.

Kỉ Tư Nam đột ngột lên tiếng, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiểu Băng mở choàng ra, lúc này nàng mới phát hiện người đàn ông lịch thiệp dịu dàng này đã đứng ngay trước mặt.

– Và ngày hôm nay, tôi muốn tìm cho mình một tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ…

Kỉ Tư Nam nhìn Tiểu Băng cười dịu dàng, đột nhiên anh quỳ một chân xuống, hành động này lập tức khiến cả quảng trường phát ra những tiếng la ó dữ dội.

Tiểu Băng bật dậy khỏi ghế giống như một con hươu bị kinh động, giật lùi ra sau hai bước.

– Nam! Anh muốn làm gì vậy?

Nàng hỏi giọng thảng thốt.

Kỉ Tư Nam từ từ ngẩng đầu lên, trên mặt anh là nụ cười ấm áp tựa như ánh sáng của mặt trăng, giọng nói của anh lúc ấy như âm thanh vọng lại của thiên nhiên, nó truyền đến từ chiếc micro, làm kinh động cả quảng trường.

– Trác Tiểu Băng, em có đồng ý làm vợ chưa cưới của tôi không?

 

***

 

Trong hành lang dành cho khách quý của quảng trường Thời Đại, Đường Chính Hằng bận một bộ đồ đen, khuôn mặt cúi xuống, dường như anh không liên quan gì tới không khí náo nhiệt của quảng trường ngoài kia.

Đứng bên cạnh anh là một người đàn ông đã cao tuổi với mái tóc hoa râm, tuy ông không cao, nhưng tấm lưng rất thẳng, biểu cảm nghiêm khắc, khuôn mặt ông có một khí thế mà những người trẻ tuổi không thể nào so bì được.

– Chính Hằng…

Nghe thấy có người gọi tên anh, Đường Chính Hằng giờ mới động đậy, ngẩng đầu lên, xoay người cung kính hỏi

– Đỗ Gia, có việc gì vậy?

Người bên cạnh anh chính là Chủ tịch của Hoa Cẩm, trên thương trường được người ta gọi một cách tôn trọng là “Đỗ Gia” –  ông chính là tài phiệt Đỗ Hoa Thành.

Hai người lúc này đều đang chú ý tới màn cầu hôn của Kỉ Tư Nam, trên mặt Tiểu Băng là nụ cười phải gắng gượng lắm mới nở ra được, nhưng không thể che giấu được ánh mắt kinh ngạc của nàng, ánh mắt của Kỉ Tư Nam dịu dàng như nước, nụ cười điềm nhiên của anh khiến người khác khó lòng từ chối.

Kỉ Tư Nam tay giơ cao chiếc nhẫn, ngẩng đầu mỉm cười với Tiểu Băng, người đàn ông tuấn tú điển trai giờ khắc này đang quỳ trước mặt nàng, đôi mắt ánh lên sự chờ đợi, khiến nàng cũng phần nào rung động.

Tiểu Băng từ từ đứng thẳng người lên, trong lòng mâu thuẫn vô cùng, nàng không biết tại sao Kỉ Tư Nam lại đột ngột đem nhẫn ra cầu hôn ở nơi công cộng như thế này, càng không biết phải trả lời anh thế nào mới được. Lý trí nới với nàng, không được đồng ý, bởi vì nàng không muốn đóng con dấu lừa dối lên hôn ước. Nhưng trái tim nói với nàng, nàng không thể từ chối.

Người sắp gia nhập Đô Luân như Kỉ Tư Nam thực sự cần một hôn ước  như thế này để dẹp tan mọi scandal trước đây, tái dựng lại hình tượng nghệ sĩ tốt đẹp của anh.

Tiểu Băng cảm thấy những ngón tay của nàng lạnh cóng, nàng cuộn ngón tay lại theo tiềm thức, rồi sau đó lại từ từ xòe ra. Trí óc nàng bỗng hiện lên khuôn mặt điển trai nhưng không thấy được bất cứ cảm xúc nào của Đường Chính Hằng.

Giờ phút này sao nàng lại nghĩ đến anh? Tiểu Băng chớp mắt kinh ngạc, là bởi quá nhớ nhung sao? Nàng cắn môi, nhìn chiếc nhẫn trong tay Kỉ Tư Nam, nó phát ra thứ ánh sáng lấp lánh, giống như một bông Alocasia Macrorrhizos đang nở rộ, nhụy hoa là viên kim cương sáu cạnh óng ánh, coi hình dáng của nó thì có vẻ đây là một trong những sản phẩm mới nhất của Leslie lần này:

– Tình yêu của Alocasia Macrorrhizos.

Khung cảnh này, tin rằng trong lòng mỗi một người con gái đều từng vô số lần hướng về mơ ước, về thiên đường đẹp đẽ thuần khiết như trong cổ tích, chàng hoàng tử điển trai lịch thiệp và chiếc nhẫn kim cương danh giá…

Nhưng… nếu bản thân không hề yêu người đó… thì phải làm thế nào đây?

Tiểu Băng cúi đầu xuống, khẽ nhắm mắt lại, trong lòng cố gắng đấu tranh hồi lâu mà vẫn không thể nào bình tĩnh được.

Rốt cuộc nên đồng ý hay không đồng ý đây?

– Cô ấy chính là cô gái trước đây con đã từng nói với ta hả?

Ánh mắt của Đỗ Gia lướt qua bên cạnh, thấy Đường Chính Hằng vẫn nhìn Tiểu Băng đăm đăm, không hề động đậy, đột nhiên ông nở nụ cười:

– Đó… là chủ nhân của chiếc trâm cài áo bằng lông vũ trắng?

– Vâng.

Đường Chính Hằng thu lại ánh mắt, gật đầu, giọng điệu vẫn lạnh lùng như mọi khi, trong mắt anh đượm chút gì đó mất mát và không nỡ.

– Đã thế này, con thật sự đành lòng nhìn cô ấy đồng ý cưới người khác sao?

Đỗ Gia lại hỏi, Đường Chính Hằng nhìn Tiểu Băng đang cúi gằm mặt không nói gì, lắc đầu nói

– Con không muốn, nhưng…

– Ta biết con vẫn day dứt bởi chuyện đó…

Đỗ Gia vừa nói vừa đưa tay lên vỗ vai Đường Chính Hằng, nói như đang giãi bày

– Có những lúc, cho người khác và bản thân thêm chút cơ hội cũng không phải việc xấu! Giống như con vậy, vụ tai nạn ô tô đó cũng đã xảy ra lâu lắm rồi, thế nên ta tin rằng đến một ngày nào đó cô ấy sẽ tha thứ cho con, nếu thật lòng thích cô ấy, con hãy dũng cảm nói ra, đừng để… rõ ràng thích đối phương nhưng cuối cùng lại vụt mất.

Hai người nói chuyện đương nhiên Tiểu Băng không nghe thấy, lúc này nàng đang nghĩ về Đường Chính Hằng, trong lòng dâng lên một sự buồn thương khôn xiết. Khuôn mặt người đàn ông đó hiện lên trước mắt, trong đôi mắt đen láy kia như đang phản chiếu một bóng hình nào đó quen thuộc.

Bên tai nàng lại vang lên giọng nói dịu dàng của Kỉ Tư Nam, giọng nói ấy mang đầy sự ấm áp:

– Trác Tiểu Băng, em từng nói với tôi phải tin tưởng em, tất cả mọi việc rồi sẽ tốt đẹp. Em đã từng đồng ý với tôi, đồng ý sẽ ở bên tôi mãi như thế này, bởi vì có em, tôi mới có dũng khí kiên cường để đi tiếp đến giờ. Thế nên lần này, đổi lại tôi sẽ hứa với em, từ nay về sau, tôi sẽ… khiến em hạnh phúc.

– A…

Tất cả các cô gái có mặt tại quảng trường bắt đầu bụm miệng thầm kêu lên kinh ngạc, trong những âm thanh ấy chứa đầy sự ngưỡng mộ.

Hạnh phúc… người con gái từng bị cha mẹ bỏ rơi như nàng vẫn có tư cách có được hạnh phúc sao? Alocasia Macrorrhizos tinh khiết phát sáng giữa những ngón tay, tỏa ra thứ ánh sáng óng ánh còn hơn cả ánh trăng, tình tiết này, chẳng phải bản thân nàng đã chờ đợi rất lâu rồi sao?

Đường Chính Hằng đối với nàng lúc gần lúc xa, khiến trái tim nàng vĩnh viễn không thể nào biết được giây tiếp theo anh sẽ đối với nàng như thế nào.

Bởi vì xa cách, nên không thể cảm nhận được hạnh phúc.

Nhưng chờ đợi một người sẽ đeo lên tay nàng chiếc nhẫn hẹn ước, từ giờ sẽ cho nàng hạnh phúc yên ổn, đây chẳng phải ước nguyện duy nhất trong lòng nàng sao?

Đã như thế này, vậy thì người đó là ai thì có quan trọng gì chứ? Tiểu Băng từ từ mở mắt, sự mơ hồ và do dự trong mắt nàng đã biến mất, dường như mây đen đã tan biến, chỉ còn lại bầu trời xanh trong quang đãng. Thu lại mọi cảm xúc trên mặt, cuối cùng nàng cũng lên tiếng.

– Nam…

Mọi người bỗng trở nên im lặng, đôi mắt Tiểu Băng lúc này vừa đen vừa sáng, rạng rỡ như những vì sao trên bầu trời.

Trong một khoảnh khắc Kỉ Tư Nam cũng trở nên đờ đẫn.

Từ từ nhoẻn miệng cười, Tiểu Băng tiến lên phía trước một bước, sau đó giơ tay về hướng Kỉ Tư Nam.

– Được, em đồng ý.

Bàn tay đặt sau lưng của Đường Chính Hằng đột nhiên siết thật mạnh, phát ra những tiếng kêu răng rắc. Tuy khuôn mặt anh lạnh lùng băng giá, nhưng đôi mắt anh đầy xao động, anh ngoảnh mặt đi một cách không tự nhiên, lẩn tránh ánh mắt của người khác.

– Tổng Giám đốc Đường, thông báo cho bộ phận pháp luật chuẩn bị hợp đồng đi! Tôi đồng ý ủy quyền độc quyền quảng cáo của Leslie trong năm nay và năm tới ở đại lục cho “Star”, đồng thời mời Kỉ Tư Nam đảm nhận vai trò người phát ngôn cho dòng sản phẩm mới Alocasia Macrorrhizos.

– Đỗ Gia!

Đường Chính Hằng thốt lên kinh ngạc, nhưng khi nhìn thấy Đỗ Gia nở nụ cười hiền từ, câu hỏi anh muốn hỏi lại trôi tuột vào trong.

– Ta biết con muốn hỏi điều gì, con yên tâm, không phải vì con ta mới chọn “Star” làm đối tác làm ăn, Kỉ Tư Nam nói đúng, Trác Tiểu Băng đúng là có một ma lực rất đặc biệt, bản hợp đồng quảng cáo này nằm trong tay cô ấy, nhất định có thể làm nên một thứ khác hẳn với những thứ trước kia. Nếu Leslie muốn phát triển, cần phải có thứ gì đó mới.

– Đỗ Gia! Tại sao người lại chịu gặp Kỉ Tư Nam?

Đường Chính Hằng do dự một lát, sau đó mới từ tốn hỏi.

– Chả phải do con bé Lâm Phi đó sao? Ai bảo trước đây ta mắc nợ nó, lần này phải trả nợ thôi!

Đỗ Gia thở dài, khi nhìn thấy ánh lên trong mắt Đường Chính Hằng sự đau thương hiếm có, ông bỗng hiểu ra phần nào, liền nói

– Đi ngăn cô ấy lại đi, vẫn còn kịp đấy.

Đường Chính Hằng lắc đầu, giọng anh trầm hẳn xuống:

– Con tôn trọng… sự lựa chọn của cô ấy.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s