Định mệnh (tiếp 74)

“Cậu có thôi đi đi lại lại trước mặt tôi không? Tôi mới là người cần phải sốt ruột đây”. Christ lên tiếng buộc Vlar ngồi xuống cái ghế trong phòng. Rồi lầm bầm rủa thằng bạn. Christ đâu biết rằng Vlar còn sốt ruột hơn anh nhiều. Dù bản thân Vlar cũng chẳng hiểu tại sao mình lại như thế.

“Vậy cậu quyết định thế nào?” Vlar ướm giọng.

“Chưa. Tôi làm sao suy nghĩ thông suốt khi cậu cứ lượn trước mắt tôi như ma chơi ấy?”. Christ mỉa mai nhưng cả anh và Vlar đều biết rằng quyết định việc này hoàn toàn khó khăn. Mọi con đường bây giờ đều lao thẳng vào ngõ cụt. Mọi cách đều có vẻ bất khả thi. Christ chỉ có một lối thoát duy nhất, nhưng anh không biết mình có sai lầm hay không khi chọn cách đó.

“Tôi nghĩ là mình sẽ phải kết hôn với Lylith thôi”.

Christ kết thúc sau một lúc đắn đo. Giọng anh đanh lại và có phần miễn cưỡng. Anh đã suy nghĩ nát óc suốt hai ngày qua và bây giờ chính là lúc để ra quyết định. Vlar nhìn anh chằm chằm, không quá bất ngờ về quyết định của thằng bạn nhưng chắc chắn là rất đau lòng. Anh thương cảm với Dora, với tình yêu trước đây của hai người bọn họ. Nhưng hơn hết cả anh cảm thấy cánh cửa trái tim mình đang dần khép lại. Có lẽ suốt phần đời còn lại, anh không muốn chịu thêm nỗi đau vuột mất một người thêm nữa.

“Cậu chắc chứ?”, Vlar hỏi.

“Chắc”. Dù giọng Christ có hơi ngập ngừng, nhưng anh gật đầu dứt khoát.

Anh đã suy nghĩ kĩ. Anh là ai chứ? Anh là Christian Halver, người thừa kế tập đoàn H.A.D hùng mạnh. Anh không bao giờ để tình cảm vướng bận vào công việc và chuyện này thì liên quan mật thiết tới công việc. Ngay từ lúc nắm quyền điều hành tập đoàn, anh đã nghĩ tìm kiếm cho mình một mối môn đăng hộ đối như Carsie chẳng hạn. Và vì thế trong tất cả các mối quan hệ của mình anh không bao giờ để cho cảm xúc đi quá xa. Anh chấp nhận một cuộc hôn phối không cần tình yêu. Nhưng lại có đủ điều kiện làm cho tập đoàn của anh thêm hùng mạnh. Lúc này cũng vậy, dù không được như mong muốn nhưng ít ra anh có thể giữ được tập đoàn H.A.D. Dẫu anh biết suy nghĩ đó trong anh giờ đã có phần thay đổi. Nhưng anh không thể vì thứ tình cảm uỷ mị đó mà bỏ cả tập đoàn của gia đình. Dứt khoát không. Đó là công sức, là mồ hôi, là máu và niềm tự hào của dòng họ Halver. Làm sao anh có thể vứt bỏ tất cả những điều đó. Chưa kể số lượng nhân công và nhân viên làm việc cho tập đoàn nếu anh quyết định sai. Anh không cần yêu và anh không cần được yêu. Thế nhưng tại sao anh lại đau lòng như thế này kia chứ? Cố không nghĩ đến cái tên Dora, anh gật đầu thêm lần nữa, khẳng định với chính mình hơn và với Vlar.

“Ngày mai tôi sẽ bàn với ông Huân chuyện kết hôn”.

Vlar kiềm chế thôi thúc muốn hỏi về Dora, nhưng anh biết là anh không nên. Bạn anh đã quyết định, và sẽ không thay đổi quyết định đó. Christ hẳn là đã tìm mọi cách, và có lẽ bạn anh đã đúng. Vlar không nên làm rối Christ thêm vào lúc này. Anh nghĩ có lẽ Christ sẽ chu cấp một khoản cho Dora và giao cho cô một vị trí cao trong tập đoàn, hay thậm chí mở riêng cho cô một chi nhánh ở Việt Nam. Tương lai khủng khiếp đang dần bày ra trước mắt.

Hai người đàn ông trong phòng không biết rằng mọi lời nói của họ đã bị nghe thấy. Dora vội lao về phòng và đóng cửa lại. Cô gắng sức kìm cơn run rẩy đang chạy dọc người cô, những giọt nước mắt đầm đìa trên má. Cô đã từng nghĩ đến chuyện này. Vậy thì tại sao khi nghe quyết định đó từ chính miệng Christ, nó lại khiến cô trở nên như vậy chứ? Christ đã từng là một người lạnh lùng, và quả quyết trong công việc. Anh hoàn toàn có thể ra quyết định như thế khi anh vẫn chưa nhớ gì về tình yêu anh dành cho cô. Cô đã nghĩ đến nó nhiều lần nhưng trải qua nó cô mới thấy khó khăn hơn cô nghĩ  nhiều.

Hàng tiếng đồng hồ trôi qua, Dora vẫn ngồi trên sàn, lưng tựa vào tường, tay khoanh trước gối, đôi mắt cô phủ sương mờ đục và mất đi vẻ linh lợi vốn cố. Cô nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt, vô vọng vạch ra một đích đến mới trong cuộc đời mình. Một đích đến không có Christian Halver.

Nhưng cô phải làm gì đây? Cứ ở đây dựa dẫm vào sự thương hại từ gia đình Halver ư? Họ không còn là gia đình thực sự của cô nữa. Cô yêu họ, đúng thế, và có lẽ họ cũng yêu cô. Nhưng nếu ở lại, cô chỉ làm họ khổ thêm thôi.

Dora đứng bất dậy quyết định ra đi khi những hình ảnh về ngôi nhà cô đã lớn lên suốt mười tám năm đầu đời hiện lên sắc nét trong cô. Cô nhớ khuôn mặt người đã chăm sóc cô từ khi còn bé tí. Cô nhớ dì Loan biết bao. Lúc này đây cô thực sự muốn tìm một bàn tay ấm áp có thể vỗ về an ủi cô, giúp cô vượt qua giai đoạn khó khăn này. Nỗi nhớ dì quặn lên trong cô, cô nhớ bạn bè, nhớ Trân, nhớ Quang, nhớ cả những chốn quen thuộc cô đã cùng chúng bạn lui tới.…

Cô sẽ về. Cô sẽ về ngôi nhà thân yêu của cô. Quê hương luôn dang rộng vòng tay cho những đứa con của mình. Việt Nam mãi là nơi hồn cô trở về sau tất cả. Cô sẽ trở về Việt Nam. Cô sẽ coi thời gian ở đây như một quãng thời gian quý báu, gìn giữ nó trong tâm hồn cô, để cho tình yêu của cô mãi bất diệt. Cô sẽ không làm Christ khó xử nữa, cô sẽ để cho anh tự do.

Dora soạn tất cả những vật dụng cần thiết tối thiểu, những thứ cô đã mang qua từ Việt Nam và một vài món để làm kỉ niệm mỗi khi cô nhớ về nơi này. Cô không muốn đem theo nhiều, cô sẽ bắt đầu một hành trình mới.

Ba giờ sáng. Dora lái xe ra sân bay New York. Cô mua vé chuyến bay sớm nhất về Việt Nam. Lúc lục tìm ví trong xắc tay, cô vô tình lôi ra danh thiếp của Quân. Nhìn nó thật lâu cô quyết định rút điện thoại. Có lẽ cô sẽ cần một công việc khi trở về….

Khi những tia nắng đầu tiên rọi xuống bầu trời New York, máy bay của Dora bắt đầu cất cánh.

 

 

Christ giật mình tỉnh giấc thoát khỏi cơn ác mộng mang theo một cảm giác kì lạ cuộn lấy trái tim anh. Chống tay lên giường, trán anh đẫm mồ hôi lạnh, đôi mắt xanh xoáy vào màn tối trước mặt. Trời chỉ mới tờ mờ sáng, ngoài kia, anh không biết rằng có một chiếc máy bay đang bắt đầu một cuộc hành trình dài mới, vượt hàng nghìn dặm đường ra khỏi nước Mỹ tiến thẳng về Việt Nam.

Cố kìm nén một cơn khó chịu đột ngột, Christ nằm xuống giường,  tìm lại giấc ngủ. Nhưng có vẻ như nó không chịu đến với anh thêm nữa. Lầm bầm trong miệng, anh bật dậy, lật tung chăn lên và bước tới tủ rượu. Anh cảm thấy yên tâm hơn một chút khi ngụm brandy dần trôi qua cổ họng, thế nhưng cảm giác trống vắng vẫn tiếp tục giằng xé anh.

Quyết tâm làm dịu đi cảm giác đó, anh bắt trí não tập trung vào quyết định vừa được đưa ra. Có lẽ anh sẽ tìm cách để giữ Dora lại bên mình, anh không có nhiều tình cảm với Lylith nhưng với Dora thì chắc chắn là có. Anh không muốn xa cô và có lẽ cô cũng vậy. Hơn nữa đây chỉ là một cuộc hôn nhân sắp đặt, hoàn toàn không có chút tình cảm nào! Yên tâm hơn một chút khi đã tự thuyết phục mình, Christ rót thêm rượu vào ly.

Khi ngụm đầu tiên trôi qua cổ họng, cảm giác hài lòng chớm lên ban nãy đột ngột tắt ngúm. Chính anh vừa mới có cảm giác hài lòng ấy à? Christ ghê tởm nghĩ, anh đã trở nên ích kỉ đến mức đó từ khi nào? Anh đã để mình nhẫn tâm khi quyết định lấy Lylith, nay chính anh lại ích kỷ đến tàn nhẫn khi nghĩ sẽ giữ Dora lại bên mình. Tại sao mình không nghĩ tới cảm giác của cô ấy?

Mệt mỏi, anh đưa mắt lặng ngắm những tia sáng đầu tiên nhập nhoạng trên nền trời. Hôm nay, bầu không khí có vẻ u ám kì lạ so với những tia nắng chói chang ấm áp ngày hôm qua. Thay vội một bộ đồ bất kì tìm thấy trong tủ, anh bước ra sân rồi lại quay vào phòng khi thấy hôm nay mình không hề có hứng thú cho một chuyến chạy bộ vào buổi sáng. Anh thấy ngờ ngợ khi không thấy Dora quanh đó, thường thì cô dậy rất sớm. Có lẽ cô ấy còn ngủ. Anh ngăn mình không nghỉ về cô nữa. Anh đã quyết định rồi.

Khoảng chín giờ sáng, Ega và Aga được đưa về nhà. Chúng đã trải qua một thời gian dài ở trại huấn luyện. Không như thường lệ, chúng không đến bên Christ và liếm tay anh. Chúng đứng trước cửa, hếch mũi lên như đánh hơi rồi cả hai con báo phóng nhanh tới phòng Dora. Cảm giác kì lạ ban sáng lần nữa mạnh mẽ cuộn lấy Christ. Bất an, anh theo chân hai con báo.

Cửa phòng cô không khóa và đồ đạc vẫn còn. Nhưng sự trống vắng thì hiện hữu đâu đây, Christ phát hiện những vật dụng quen thuộc của cô đã không cánh mà bay. Căn phòng lạnh lẽo như thể một lớp băng phủ lên mọi vật. Rùng mình, anh bước hẳn vào, kiểm tra kĩ lưỡng. Aga và Ega đến bên anh, tiếng gừ trong cổ họng chúng ngân dài một âm điệu sầu não.

Người gác cửa báo cáo lại đêm qua Dora đã lái xe đi ra ngoài.

Dora đã bỏ đi. Bằng cách nào đó cô đã biết về quyết định của anh. Và giải pháp cô chọn là giải pháp tốt nhất cho cả hai, Christ thừa biết điều đó.

Cô bỏ đi. Cô đã đi mất rồi. Cô có thể đã về Việt Nam, hay bay tới một nơi xa xôi hẻo lánh nào đó trên trái đất để quên anh. Anh biết mình nên để cô đi. Thế nhưng tại sao chân anh lại cuống lên, tâm trí anh lại thúc ép mình phải đi tìm cô. Cố gắng hết sức kìm lại bản thân, Christ tự trấn tĩnh nhưng không ăn thua. Cảm giác mất mát xâm chiếm tâm hồn anh. Anh đã không tính được cảm xúc thật sự của mình nếu quả thực không có cô ở bên.

Cơn đau đầu ùa tới không báo trước, hồ như xé đầu Christ ra làm hai và những hình ảnh như những thước phim loang loáng hiện lên trong đầu anh.. Những khúc hình rời rạc xa lạ tràn vào não như dòng nước lũ. Khuôn mặt bầu bĩnh lấm tấm mụn và đôi mắt nâu lanh lợi đang nhìn thẳng vào anh có phần thách thức, đôi mắt của Dora. Dora trong chiếc váy dạ hội kiêu xa. Hình ảnh lôi cuốn, quyến rũ của cô khi giao tiếp với mọi người trong bữa tiệc nào đó, Hình ảnh Dora đang nằm cạnh anh và cùng anh ngắm mây. Bờ vực lạnh toát và cảm giác sợ hãi rợn người khi anh cảm giác như sắp vuột mất cô. Cảm giác đau đớn khi mũi dao xé vai anh. Nỗi lo sợ khi Dora bị bắt cóc. Niềm hạnh phúc vô bờ trong đêm đầu tiên với cô.… Tất cả trộn thành một mớ hỗn độn, nhập nhòe đến chóng mặt. Christ thấy tay chân mình rã rời và cơn đau giật mạnh khắp người anh.

Anh ngã xuống. Bóng tối tràn ngập trong tâm trí anh.

 

 

Dora nhìn đám đông đang đứng sau thanh chắn của sân bay. Những khuôn mặt xa lạ đang ngóng người quen liếc nhìn qua cô, nán lại chưa tới một giây đã vội quay đi. Lần này cô về không có ai đón cô cả. Nước mắt từ đâu tràn nơi khoé mi, sự thật hiện lên sắc nét và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Việt Nam, đây mới chính là gia đình cô, cô thuộc về nơi này. Cô sẽ vĩnh viễn rời xa nơi ấy, và sẽ cố quên đi quãng thời gian có nhiều kỷ niệm tình yêu đẹp trong cô. Cô đã để lại sau lưng một giấc mơ để đáp máy bay về hiện tại. Giấc mơ đó quá đẹp nhưng cô đã lựa chọn. Cô sẽ chỉ gặp lại Christian trong giấc mơ mỗi đêm, và tưởng tượng về anh trong mỗi giây phút cô thở. Hành lý của cô chỉ vỏn vẹn chiếc xắc tay và một va li hành lý nhỏ. Vẫy một chiếc tắc xi, Dora đọc địa chỉ.

Giấc mơ của cô đã kết thúc.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s