Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 71)

Giờ phút này, Kỉ Tư Nam ở phía đó đang hưng phấn đứng bật dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào tay Tiểu Băng. Tiểu Băng nhìn chiếc nhẫn lạnh buốt đó từ từ lọt vào ngón tay, trong lòng nàng đột nhiên bùng lên một sự xúc động lạ kì.

– Cảm ơn…

Nàng bị Kỉ Tư Nam ôm ghì trong lòng, nhưng có thể nghe thấy anh nói với nàng bằng một giọng nói nhỏ tới mức gần như không nghe thấy được. Cái ôm của người đàn ông vẫn ấm áp như trước, nàng dường như đã quen với mùi nước hoa hương quýt thoang thoảng, anh không có bờ vai dài rộng như Đường Chính Hằng, cứ như hiện giờ… thực ra cũng rất tốt.

Tiểu Băng giơ tay lên, nhẹ nhàng vòng qua eo Kỉ Tư Nam, sau đó ôm thật chặt, chỉ có người đàn ông này mà thôi. Thế nên Kỉ Tư Nam… hãy để chúng ta thử đem lại hạnh phúc cho nhau…

 

***

 

Bận một chiếc váy lễ hội màu tím nhạt dài quét đất, cả người nàng như một đóa hoa lan tuyệt đẹp đang nở rộ.

Đưa tay lên, chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay áp út phát ra ánh sáng lấp lánh dưới chiếc đèn thủy tinh Swarovski. Đứng nhìn Tiểu Băng trong bộ dạng này từ phía xa, ánh mắt Kỉ Tư Nam có chút mơ màng.

Anh không nghĩ sẽ gặp một người con gái như thế này ở Hồng Kông, để bảo vệ nàng, anh thậm chí nguyện đem hạnh phúc cả cuộc đời ra hứa hẹn.

Người con gái đó lúc nào cũng mang một sự hổ thẹn với annh, thế nên lúc nào cũng cố gắng bù đắp cho sai lầm nàng phạm phải, sự chân thành của nàng đã khiến anh lựa chọn sự tha thứ.

Chỉ là… cái giá của sự lượng thứ… là hủy hoại hạnh phúc của nhiều người hơn. Nhưng Kỉ Tư Nam lúc này đã không còn sự lựa chọn nào khác.

Ena lặng lẽ đến bên anh, nói thầm vào tai anh vài câu.

– Thật sự cậu muốn thế này sao? Vậy được, cậu đi thu xếp đi! Tôi trở về Bắc Kinh sẽ đến gặp người đó.

Kỉ Tư Nam gật đầu, ánh mắt đột nhiên sáng bừng lên, sau đó lại hồi phục lại vẻ điềm tĩnh rất nhanh.

Ena vỗ vào mu bàn tay của Kỉ Tư Nam như an ủi, lại nhìn Trác Tiểu Băng đang nói cười vui vẻ với Lý Nghiên ở đằng xa, khẽ lắc đầu, sau đó quay người rời đi thật nhanh.

Sau khi xác định rõ sự sở hữu của hợp đồng quảng cáo, Hoa Cẩm nhanh chóng thông báo với bên ngoài, tuyên bố hợp tác với “Star”, đồng thời mời nghệ sĩ đang nổi là Kỉ Tư Nam đảm nhiệm vai trò người phát ngôn cho sản phẩm mới. Bởi đã truyền đi thông tin về buổi đính hôn, scandal mặt trái của Kỉ Tư Nam đã nhanh chóng lắng xuống, dưới thao tác của Tiểu Băng và người quản lý Ena, anh lại nhanh chóng trở thành nhân vật của các tít báo. Giành được hợp đồng quảng cáo của thương hiệu trang sức lớn Leslie cũng là một bước trong thành công của anh.

Trải qua một tuần đàm phán, “Star” và Hoa Cẩm cuối cùng cũng đồng nhất các vấn đề của hợp đồng, để thể hiện thành ý hợp tác, Hoa Cẩm còn nhấn mạnh muốn tổ chức một nghi thức kí kết long trọng ở phòng tiệc của khách sạn Shangri-La.

Chiếc bàn dài màu đỏ, bên trên bày rượu Champagne và những chiếc ly thủy tinh trong suốt, ống kính của vô số phóng viên đều tập trung vào hai bản hợp đồng, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên giới báo chí trong nước kết mối hợp tác làm ăn với một thương hiệu nổi tiếng quốc tế, ý nghĩa rất sâu sắc.

Tiểu Băng trước giờ dị ứng với chất cồn, nàng chỉ cầm một ly nước cam đi vòng quanh, và đại diện cho Hoa Cẩm tham gia nghi thức kí kết là Tổng Giám đốc điều hành Đường Chính Hằng, anh vẫn mặc một bộ comple đen quý phái, nhưng phối với bộ comple không phải là cravat mà là một chiếc huy hiệu thủy tinh đính ở cổ áo, phản chiếu lại ánh đèn của phòng tiệc khiến nó càng thêm lóa mắt hơn.

Anh đi lững thững đến trước bàn, trên khuôn mặt lạnh lùng là nụ cười đầy phép lịch sự, Tiểu Băng nắm lấy vạt váy đi chầm chậm về phía anh, khoảnh khắc ánh mắt hai người gặp nhau, sự đau buồn cũng từ từ lan ra trong lòng họ.

Bởi vì đứng bên cạnh Tiểu Băng là vị hôn phu vô cùng phong độ Kỉ Tư Nam, còn người con gái đứng bên cạnh Đường Chính Hằng mặc một bộ váy dài màu xanh da trời, khoác một chiếc áo choàng màu trắng, nở nụ cười vừa khoan thai vừa đẹp rạng rỡ.

Bọn họ lúc này dường như đều có phần hạnh phúc thuộc về chính mình. Lúc gặp lại nhau trong dòng người phồn hoa, họ chỉ có thể nhìn nhau mỉm cười, không nói thêm bất cứ điều gì.

Trái tim của Tiểu Băng bỗng chốc trở nên nặng nề, nhưng trên mặt nàng vẫn hiện ra nụ cười duyên dáng. Họ bước lại, cầm bút kí lên bản hợp đồng tên của mình, sau đó trao đổi hợp đồng.

Khoảnh khắc trao bản hợp đồng, Tiểu Băng cảm thấy bàn tay nàng khẽ run rẩy, dường như cây bút trong tay nàng muốn rơi xuống đất.

Ngước mắt lên, trong ánh mắt của Đường Chính Hằng rõ ràng cũng chất chứa thứ cảm xúc khó diễn tả thành lời. Nhưng dưới ánh đèn flash… không thể nói… cũng không nên nói.

Đường Chính Hằng lật bản hợp đồng mà Tiểu Băng đưa cho anh, nhìn chằm chằm chữ kí của nàng hồi lâu, từng nét từng nét, đều mang những đường cong tuyệt đẹp.

Anh từ từ giơ tay lên, nhưng lại do dự dừng khựng lại giữa không trung không thể hạ xuống.

Kí xong hợp đồng này, anh có cảm giác như đang đặt một dấu chấm cho câu chuyện giữa anh và nàng. Anh biết trong lòng mình không nỡ và anh thực sự không muốn.

– Đường tiên sinh…

Bên cạnh anh, Tiểu Băng đã kí xong bản hợp đồng vừa được chuyển tới, ánh mắt nhìn anh vẫn bình thản như mọi khi, dường như nàng sớm đã lạnh nhạt với anh như một người qua đường.

Những ánh đèn flash nhá lên không ngớt, từng tiếng từng tiếng đều như đang thúc giục anh hãy kí tên.

Đường Chính Hằng cụp mắt xuống, trái tim anh chìm sâu vào tận cõi sâu thẳm vô cùng. Anh đưa tay lên không chút ngần ngại kí vào bản hợp đồng, nét chữ cuối cùng, cánh tay anh vòng một đường cong mềm mại giữa không trung, rồi rút lại.

Dường như… tất cả đã kết thúc.

Hai người mỉm cười bắt tay nhau.

Hội trường bỗng vang lên những tiếng vỗ tay không ngớt, trên khuôn mặt mỗi người đều mang một nụ cười, đều vui mừng khôn xiết vì bản hợp đồng này.

Sự bình thản giả tạo, nụ cười giả tạo. Trong lòng Kỉ Tư Nam nghĩ như vậy, dùng một tay gạt mớ tóc mái đang rủ xuống che mắt, khi anh ngẩng đầu lên đó là ánh mắt lạnh lùng hiếm thấy, nhoẻn miệng cười, đảo mắt đôi lần, anh lại trở về với dáng vẻ điềm tĩnh dịu dàng.

Sự thay đổi cảm xúc trong mắt anh, không một ai có mặt ở buổi kí kết phát giác thấy.

– Giám đốc Đường, hy vọng sau này chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.

Buông tay ra, Tiểu Băng gắng gượng đè nén những cảm xúc đang cồn cào trong lòng, cố gắng tỏ ra bình thản như mọi khi.

Đã có người mang tới cho họ những chiếc ly rót đầy rượu Champagne, Đường Chính Hằng giơ tay lấy một ly cầm trong tay, chỉ một giây sau, chiếc di động trong túi liền rung lên bần bật.

– Thiếu gia, cậu và Biểu tiểu thư giờ đang ở đâu?

Đó là điện thoại của quản gia nhà họ Đỗ gọi tới, giọng điệu vô cùng gấp gáp, bàn tay đang cầm ly Champagne của Đường Chính Hằng đột nhiên trở nên run rẩy, chiếc ly thủy tinh trong suốt cứ thế không báo trước, tuột khỏi những ngón tay, rơi thẳng xuống nền đất!

“Choang!”

Sau âm thanh đó, tất cả mọi người trong phút chốc trở nên im lặng, Đường Chính Hằng ngẩng phắt đầu lên, anh tìm kiếm ai đó trong đám đông, và rồi ánh mắt anh dừng lại ở người con gái mặc chiếc váy màu xanh.

Trên khuôn mặt cô vẫn nở nụ cười xinh đẹp duyên dáng, bộ lễ phục khiến cô càng thêm rạng rỡ dưới sự chiếu sáng của ánh đèn.

Câu nói của quản gia vẫn còn vang vọng bên tai Đường Chính Hằng, giống như một con dao nhọn, không hề báo trước đâm thẳng vào trái tim!

– Lão gia… lão gia ông ấy… ông ấy không ổn rồi!

Những đám mây đen trong mắt anh tan đi, băng tuyết cũng tan đi, trong phút chốc lấp đầy ắp sự lo lắng và bi thương. Đường Chính Hằng đột nhiên đẩy mạnh người đang đứng bên cạnh anh là Tiểu Băng ra, lao như bay về phía người con gái mặc chiếc váy xanh, túm lấy tay cô chạy vụt đi!

– Mau lên! Đỗ Gia ông ấy…

Câu nói mới nói được một nửa, hai người đã biến mất không còn dấu vết. Chỉ để lại một đám người đứng ngẩn ra tại chỗ không hiểu chuyện gì xảy ra.

Tiểu Băng nhìn hình ảnh hai người nhanh chóng rời đi, chỉ cảm thấy trong lòng nàng nhói đau từng cơn, hít thở khó khăn. Kỉ Tư Nam từ từ tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. Người con gái bên cạnh rất tự nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh, nở một nụ cười miễn cưỡng.

Trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy hình như có một việc bi thương nào đó sắp xảy ra rồi.

Không ai có thể nghĩ được, hai tiếng sau, tin tức giật gân đột ngột lan truyền nhanh chóng trong giới báo chí của Hồng Kông, Chủ tịch Hoa Cẩm, tài phiệt Đỗ Hoa Thành bệnh tim đột phát tại nhà, để lại tại sản trị giá sáu tỉ và đột ngột qua đời!

Advertisements

3 thoughts on “Có một tình yêu không thể nào quên (tiếp 71)

    • Truyện này có 4 chương bạn ơi. Chương 4 có 5 phần. Bạn đã đọc hết phần 1 chương 5 rồi đấy. Đã tới những phần cuối rồi, toàn những tình tiết gay cấn và hồi hộp thôi bạn ơi. Cảm ơn bạn đã yêu thích truyện này nhé. Tớ và bạn tớ đã dịch truyện này đấy ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s