Định mệnh (tiếp 75)

Dáng ngồi rầu rĩ của Dora phía trước cửa làm Quân chạnh lòng. Anh về Việt Nam ngay khi nhận được điện thoại của cô. Lão Hữu đã chuẩn bị tất cả những gì cần thiết cho anh. Với những thông tin đó thì thật dễ dàng tìm ra cô và ngôi nhà nơi cô đang sống. Đó là một ngôi nhà khiêm tốn và đơn giản, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ. Nép sau một cái cây, Quân liếc mắt xung quanh. Khu này có vẻ im ắng, bây giờ đang là giờ đi làm, chắc hẳn không có nhiều người ở nhà.

Anh cảm thấy đau lòng trước hình ảnh hiện tại của Dora. Mái tóc mềm mượt của cô xổ tung, xơ xác được cô vội vàng buộc túm ở sau gáy, từ đằng xa cũng có thể nhìn thấy dấu hiệu mất ngủ dưới mắt cô, mới về có một ngày thôi mà cô dường như héo hon hẳn. Đôi mắt cô nhìn về xa xăm, màu nâu mơ màng anh thấy hôm nào giờ đây nhạt nhoà và hoen dấu nước mắt. Cô mặc một bộ đồ ở nhà đơn giản, ngồi bó gối và nhìn đăm đăm ra đường, thỉnh thoảng chớp mắt khi có một chiếc xe đạp hay xe gắn máy đi ngang. Cô trông như một kẻ mất hồn. Lòng anh quặn lên khi ý nghĩ phải giết cô. Làm sao anh có thể làm được việc đó?

Trượt tay vào túi áo khoác, tay Quân chạm vào khẩu súng và rùng mình khi lớp kim loại lạnh băng áp vào da. Cố giữ mình không run, anh rút khẩu súng lục ra và tra đầu giảm thanh vào. Lên đạn, anh nhìn trân trối vào nạn nhân của mình. Cô ngồi đó, lặng im và lơ đãng. Một mục tiêu không thể hoàn hảo hơn. Không cần nhắm, anh có thể dễ dàng đưa viên đạn xuyên qua não hay tim cô. Cô sẽ chết ngay lập tức. Hình ảnh Dora trong màn sương máu làm anh tức ngực không chịu nổi, Quân giương súng đặt ngón tay lên cò.

Anh có nhất thiết phải giết cô không?

Nếu giết cô, anh sẽ lại trở thành Bốn đạn một lần nữa. Điều mà anh đã thề là sẽ không bao giờ lặp lại trong đời.

Nhưng nếu không giết cô, anh vẫn trở lại thành Bốn đạn, và tệ hơn nữa, là Bốn đạn sẽ nằm mọt gông sau song sắt, hoặc một Bốn đạn gục chết đâu đó. Anh không đang tâm để nhưng năm miệt mài chôn vùi quá khứ của mình trở thành tro bụi.

Một giây…, hai giây,… một phút,… năm phút.

Quân thở dài, tháo băng đạn một cách nhanh gọn rồi bỏ khẩu súng lại vào trong túi áo.

Anh sẽ phải giết cô. Nhưng không phải hôm nay, anh vẫn chưa chuẩn bị đủ tinh thần cho việc đó.

 

 

“Tại sao lại nhằm ngay lúc này mà bất tỉnh? Tôi có cảm giác mình lại đang bị lừa một lần nữa”. Hữu nóng nảy nói khi vừa yên vị trên ghế sofa.

“Đừng nóng nảy như thế, ông Huân. Và xin ông lịch sự cho, con trai tôi bây giờ vẫn chưa tỉnh dậy và tôi đang rất lo lắng”. Giọng ông Nelson cứng rắn và sắc như dao, đôi mắt ông xoáy vào người đàn ông Việt Nam trước mặt. Ở người đàn ông này càng lúc càng khiến người đối diện ghê tởm và sợ hãi. Ông phải đẩy nhanh tiến độ điều tra mới được.

“Tôi…… Nhưng cuối cùng thì sao? Quyết định của Christian là thế nào?”

“Tôi chưa biết. Christ vẫn chưa nói gì với chúng tôi nhưng chắc chắn nó đã có quyết định của riêng mình. Chúng ta chỉ cần chờ nó tỉnh dậy thôi”. Ông Nelson ôn tồn nói, nét mặt ông im lặng khó dò.

“Tôi thật sự không thể chờ lâu hơn, tôi đã chờ rất lâu rồi, bao nhiêu năm nay. Tôi… tôi chỉ mong con gái mình được hạnh phúc”.

Lylith thực sự xúc động trước lời nói của người cha. Mắt cô ứa lệ, cô  chưa bao giờ được nghe những lời yêu thương thắm thiết như thế từ cha mình. Có lẽ cuối cùng ông cũng nhận ra cô thực sự cần tình thương nơi ông và ông sẽ thương yêu cô giống như những người cha bình thường yêu thương con gái.…

“Tôi hiểu cảm giác của ông. Chúng tôi chỉ mong ông chờ một, hoặc hai ngày cho đến khi Christ tỉnh lại thôi. Tôi hứa với ông tôi sẽ báo ngay cho ông khi nó tỉnh”. Ông Nelson trấn an nhẹ nhàng, bà Lolita vẫn ngồi cạnh ông, nét mặt không bớt được chút lo lắng nào.

“Thôi được. Nếu thế thì tôi không ép, tôi chỉ muốn mọi việc được tiến hành thật nhanh”. Hữu nói rồi đứng dậy cáo từ, Lylith tiễn hắn ra cửa.

Đi bên cạnh cha mình, Lylith không biết nói gì. Cô nhìn cha đầy trìu mến, cảm thấy nuối tiếc khi những nếp nhăn đã bắt đầu thắng thế trên khuôn mặt đẹp trai của ông. Khuôn mặt ông vẫn khắc nghiệt như từ trước đến giờ nhưng dường như cô cảm thấy một tia yêu thương từ ông, một tia yêu thương dành cho cô.

Con người luôn thấy những điều không thực khi họ quá tin vào nó.

Đến xe, Lyltih đứng nhích qua cho tài xế mở cửa. Cô ngần ngừ nói lời chào tạm biệt cha mình. Hữu nhìn cô, ánh mắt không hề thay đổi, hắn gằn giọng.

“Tại sao ngần đó thời gian mà mày vẫn không lấy được con trai nhà Halver làm chồng hả?” Giọng hắn chua cay và chỉ trích, nhưng Lylith nhất quyết không chịu thừa nhận điều đó với bản thân.

“Dạ…… dạ con đã cố gắng hết sức”. Lylith lí nhí, cảm thấy vô cùng có lỗi với cha.

“Mày đúng là không được tích sự gì. Lần này nhất định phải lấy được Christian Halver, vì hạnh phúc của mày, rõ chưa?”. Hắn tiếp tục đay nghiến.

Hữu bỏ vào trong xe, không nói thêm lời nào nữa. Lylith nhìn trân trối theo chiếc xe màu đen khuất dần ngoài cổng.

 

 

Đâu đó ở Việt Nam, những thám tử chuyên nghiệp đã được thuê và đang hoạt động cực kì khẩn trương theo mệnh lệnh người đứng đầu của tập đoàn H.A.D. Người thuê họ có những nghi ngờ cần được kiểm chứng và họ có nhiệm vụ điều tra mọi ngóc ngách để tìm ra sự thật. Hơn hai mươi năm không phải là một thời gian ngắn và những gì còn sót lại là không nhiều. Nhưng họ sẽ tìm ra……

 

 

Anh nhất định phải kết thúc chuyện này. Quân quả quyết.

Hôm nay, cô vẫn không đổi vị trí ngồi ngày hôm qua. Cơn sốc của cô có lẽ quá lớn. Khẩu súng đã yên vị trong tay anh. Cô vẫn còn là một mục tiêu hoàn hảo và đường thì vắng tanh không ai qua lại. Ngay lúc ngón tay anh đặt vào cò súng, tiếng xe máy vang lên và chiếc dream chở người đàn ông cùng đứa con chạy ngang, không buồn nhìn xung quanh, nếu không họ sẽ thấy một người đang gần như chết đứng với khẩu súng trên tay. Dora chợt ngẩng lên khi nghe tiếng xe và ngay lập tức nhìn thấy anh.

Anh không kịp trốn. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Dora sững người, đôi mắt cô ánh lên chút thần khi cô định hình người đàn ông đang đứng phía trước là ai. Nhìn kĩ một lúc, cô thì thào lên tiếng.

“Anh Quân…”

Quân nghe thấy tiếng cô nhưng không biết cô đang nói gì, giọng cô nhỏ quá. Nghi ngờ cô chuẩn bị hét lên, anh đưa khẩu súng lên cao hơn và Dora bắt đầu nhận thấy vật bằng kim loại trong tay anh. Cô như không tin vào mắt mình. Giọng Quân đanh và lạnh, rối bời nhưng cố nén lại.

“Yên lặng và vào nhà”.

Cô ngây ra một lúc, đoán định tình hình khi chỉ vừa mới thoát khỏi cơn mơ. Rồi chậm rãi, Dora đứng lên bước vào nhà. Vẫn giương súng nhưng giấu sau áo khoác, Quân vội bước theo cô. Dì Loan đã đi làm từ sáng. Bây giờ chỉ mình cô ở nhà, và cả Quân nữa, với khẩu súng lục trong tay.

Cô nhìn anh, không thể nghĩ ra lời nào để nói. Điều gì khiến cho người đàn ông cô mới gặp có hai lần đòi giết cô thế này? Nhưng thốt nhiên, cô không sợ. Giờ đây, cô không nghĩ mình còn có thể sợ bất cứ thứ gì, thậm chí là cái chết. Quân vẫn chưa bắn cô, khẩu súng của anh giương lên nhưng đôi mắt anh cho thấy anh không muốn làm điều đó. Cô tự hỏi tại sao.

“Tại sao em không hỏi lý do?”

Dora nghiêng đầu, cô muốn anh giải thích cặn kẽ câu hỏi.

“Anh đang chĩa súng vào em. Sao em không tỏ ra sợ hãi hay là hỏi bất kì câu nào?”. Giọng Quân nhanh và gấp gáp, mọi việc đang vượt khỏi dự kiến của anh.

“Anh muốn em hỏi gì?”. Dora nhẹ nhàng nói, “Thôi được, tại sao anh muốn giết em?”

“Vì anh được lệnh phải làm vậy. Và anh sẽ chết nếu không thi hành. Em đã gây rắc rối cho một người”.

“Người đó là ai?” Giọng cô chán chường một cách kì dị trong bầu không khí căng thẳng.

“Bùi Hữu”.

“Em không hề quen biết người này”.

“Nhưng hắn biết em và hắn muốn em phải chết”.

“Anh sẽ giết em chứ?” Cô hỏi nhẹ.

“Đúng. Em nên sợ thì hơn. Nhưng tại sao em lại bình tĩnh đến thế hả?”

“Vậy thì xin anh hãy bắn đi”.

“Cái gì?”. Giọng Quân bàng hoàng, khẩu súng chực rơi ra khỏi tay.

“Em nghĩ mình không thể tự sát. Nhưng nếu em không thể thoát khỏi đau khổ như thế này, bị giết xem ra là cách tốt nhất”. Cô mỉm cười và nghĩ. Đúng là cô điên rồi!

“Em điên rồi”.

Dora bật cười khi nghe anh lặp lại điều cô vừa nghĩ.

“Ai ở vị trí em cũng vậy thôi!” Cô từ tốn. “Nhưng xem ra anh không muốn giết em”.

“Đúng. Anh không muốn giết em”. Quân thừa nhận, giọng anh giãn ra khi anh trút bớt được một hòn đá trên gánh nặng đang mang.

“Vậy sao anh còn nhận việc này?”

“Anh bị buộc phải làm như vậy. Anh bị hắn nắm điểm yếu”.

“Anh không tìm cách thoát ra sao?”

“Có, nhưng vô hiệu”.

“Em giúp được gì không?”

“Không”.

“Vậy thì bắn đi”. Giọng cô dứt khoát, người cô căng lên chờ đợi một viên đạn xuyên tim.

Quân nhìn cô, rồi nhìn lại khẩu súng trong tay. Hàng chục lần đưa mắt như thế, đầu ngón tay anh mỏi nhừ trên cò súng.

Thở dài, anh buông súng xuống.

“Anh không làm được”. Hai bàn tay vặn xoắn vào nhau, không yên khi anh có một cảm giác thật kì cục, như thể anh đã rũ bỏ được một thứ gì đó rất nhơ bẩn.

“Vậy anh sẽ làm gì?”. Dora hỏi, không tỏ chút thái độ nào về quyết định bất ngờ của anh.

“Anh sẽ đi tố cáo hắn”. Anh nói nhẹ, anh sẽ không trốn tránh quá khứ. Anh sẽ đối mặt với nó, trốn tránh có ích gì khi mà quá khứ cứ mãi ám ảnh anh một cách mạnh mẽ thế chứ.

“Điều đó đồng nghĩa với việc anh sẽ vào tù, hoặc hắn sẽ khử anh”. Cô nhắc anh với giọng đượm chút lo lắng, và có lẽ cả cảm động nữa, nhưng quá mờ nhạt không thể cảm nhận rõ ràng được.

“Anh sẽ an toàn cho đến khi hắn kịp hành động”. Anh nói, cảm thấy nhẹ nhõm khi đã có quyết định dứt khoát.

“Anh làm điều này vì em?”. Cô hỏi, mắt cô loang loáng nước

“Không hoàn toàn, vì anh, và vì những người anh đã hại nữa”. Anh cảm động trước sự lo lắng cô dành cho mình. Tình cảm từ một người phụ nữ đẹp, món quà đáng giá để mang theo trong suốt những năm tiếp theo anh ở tù.

“Thôi, ở đây lâu không có lợi cho cả anh và em. Anh sẽ thanh toán gọn gàng lũ đang theo dõi vụ này và nộp cho công an. Anh sẽ đầu thú ngay trong hôm nay, như thế là an toàn nhất cho em. Công an có thể lấy lời khai từ anh và những tên khác để phong tỏa bớt đường dây hoạt động của hắn”.

“Không còn cách nào nữa hả anh?”. Dora gượng hỏi, dù trong lòng cô đã biết câu trả lời, nhưng cô vẫn hi vọng tìm được một phương kế nào đó không thương tổn đến Quân. Anh có thể đã phạm những sai lầm không thể dung thứ, nhưng trong sâu thẳm, anh là một người tốt, và anh đã tha mạng cho cô, dù đó không phải thực sự là điều cô đang mong muốn.

“Không. Tạm biệt, chúc em khỏe và hạnh phúc.. dù thế nào đi chăng nữa”.

Quân quay lưng và bước thẳng ra cửa, để lại khẩu súng trong nhà Dora. Anh có thể xử lí những việc tiếp theo mà không dùng tới thứ vũ khí đó, anh sẽ không còn là Bốn đạn nữa. Anh khẽ mỉm cười từ giờ có lẽ anh có thể thoát khỏi bóng ma quá khứ…

Khẩu súng đã được lên đạn và đặt hớ hênh trên sàn. Chỉ một cái chạm khẽ là súng có thể nổ và dễ dàng lấy đi một mạng người ngay lập tức. Cô đang nghĩ gì thế này? Thoát khỏi cơn choáng váng điên khùng đang điều khiển suy nghĩ của mình. Cô vừa mới định trốn chạy ư? Đến bây giờ cô mới vỡ lẽ mình yếu đuối đến nhường nào.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s