NĐÔ quyến rũ nhất…: Cuộc chơi bắt đầu. C1_ P1: Đàn ông à, chuyện nhỏ!

“Tôi có đúng không khi nghĩ rằng cô không ưa tôi một chút nào, cô Donovan?”. Anh đặt câu hỏi một cách duyên dáng trong khi đang rảo quanh cô như một thú tiêu khiển.

Taylor đưa mắt dõi theo, cất tiếng: “Tôi sẽ không để những cảm xúc về anh làm tổn hại đến sự nghiệp của mình đâu, anh Andrews. Anh đã và đang mang đến cho tôi hàng tá rắc rối trong công việc, anh biết chứ?”

Jason ngừng bước, ngạc nhiên khi nhận ra rằng, có vẻ như trong lòng anh đang trỗi dậy một chút khó chịu. “Nghe này! Tôi mời cô đi ăn món gì nhé! Chúng ta có thể bắt đầu… Ý tôi là… Tôi và cô cần phải hiểu về nhau một cách đúng đắn”. Anh hào phóng cười với cô, nụ cười đã làm tan chảy hàng triệu con tim trên toàn thế giới. Năm tỉ rưỡi đô la từ tổng doanh thu bán vé suốt đời cho “dự án nhỏ” của anh. Phải nắm lấy!

Taylor ngẩng đầu lên, đắn đo về lời đề nghị béo bở này. Cô bước vài bước tới trước mặt anh, khoanh hai tay trước ngực. Khi cô tiến sát tới mức tưởng chừng như họ đã chạm vào nhau, cô nhìn anh với đôi mắt màu xanh lá đượm chút buồn. Jason cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ cơ thể cô, anh băn khoăn tự hỏi liệu cô có biết anh đang nghĩ gì lúc này không.

Taylor biết rất rõ.

“Có một vài thứ cần phải rõ ràng, anh Andrews”, cô điềm tĩnh nói. “Đây là công việc. Không còn gì khác nữa”. Trước khi Jason kịp xen vào một từ nào, Taylor đã quay lưng và dợm bước đi. “Và tôi mong là anh sẽ có mặt tại văn phòng của tôi vào sáng sớm ngày mai. Cố gắng đừng đến trễ!”

Chương 1: Đàn ông à! chuyện nhỏ!. Cô có thể đối đầu với bất kỳ gã đàn ông nào!

TAYLOR DONOVAN có thể chưa quen lắm với cuộc sống mới ở Los Angeles nhưng chắc chắn cô sẽ nhận ra một đống thứ vớ vẩn dù chỉ là bất chợt nghe thấy thôi.

8 giờ 15 phút sáng thứ Hai. Dù sao đi nữa, đối với Taylor mà nói thì vẫn còn hơi sớm để giải quyết những rắc rối vô nghĩa được đưa ra trong vòng phán xét cuối cùng của gã luật sư bên nguyên, Frank Seidlecki đến từ Ủy ban Cơ Hội Việc Làm Bình Đẳng (EEOC)[1]. Nhưng gượm đã, dẫu sao hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp ở miền nam California, ly Starbucks cô uống bắt đầu phát huy tác dụng. Và cô đã sẵn sàng cho một ngày mới đầy hứng khởi.

Frank gọi cho Taylor khi cô vừa lái vào bãi đậu xe của tòa nhà văn phòng tại trung tâm thành phố L.A[2]. Cô để yên cho gã luật sư bên nguyên thao thao bất tuyệt trong nhiều phút mà tuyệt nhiên không có ý định xen ngang, làm gián đoạn câu chuyện về những bằng chứng thuận lợi mà thân chủ của gã đang nắm trong tay, cũng như việc Taylor và thân chủ của cô nên biết là họ may mắn đến mức nào khi được đề nghị trả ba mươi triệu đô la ít ỏi để hủy vụ kiện này.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Ai mà đủ sức chịu đựng quá nhiều thứ vô lý chỉ trong một cuộc gọi vào sáng thứ Hai, cho dù ly Starbucks có ngon đến mức nào đi chăng nữa?

Nghĩ vậy, Taylor chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc cắt ngang cái giọng huênh hoang, rỗng tuếch của Frank và ước điện thoại sẽ không bị mất sóng khi cô bước vào thang máy.

“Frank, Frank!”. Cô nói với giọng kiên quyết nhưng không kém phần chuyên nghiệp. “Không thể có chuyện chúng tôi chấp nhận giải quyết mọi việc với con số đó. Ông muốn chỗ tiền ấy chỉ vì thân chủ của ông đã nghe vài từ có bốn-chữ-cái tại nơi làm việc à?”

Cô chợt nhận ra một cặp vợ chồng lớn tuổi đã bước vào thang máy cùng mình. Cô nở một nụ cười lịch sự với họ trước khi quay trở lại câu chuyện.

“Ông biết đấy, nếu EEOC muốn đòi thân chủ tôi ba mươi triệu đô la với tội danh quấy rối tình dục”, cô tiếp tục, “thì ít nhất hãy chỉ cho tôi xem ai bị gọi là “lẳng lơ” hay “gái điếm”.”

Liếc mắt nhìn qua, Taylor thấy bà cụ – tầm khoảng bảy mươi lăm tuổi – đang nhìn ông chồng với ánh mắt rất không hài lòng. Nhưng ngay sau đó, Frank lại bắt đầu huyên thuyên về những thứ được gọi là quyền lợi chính đáng của nguyên cáo.

“Thật sự mà nói, tôi không ấn tượng lắm với trường hợp của ông”. Cô ngắt lời gã luật sư. “Tất cả những gì ông có được chỉ là chuỗi rời rạc của một số sự cố rất nhỏ. Nó không giống như chuyện bị ai đó vỗ vào mông hay bóp ngực.”

Taylor nhận thấy cặp vợ chồng già tuy tỏ ra nhã nhặn nhưng rất nhanh chóng dịch người xa ra khỏi chỗ cô đứng, họ ép mình vào góc đối diện của thang máy.

“Tất nhiên, tôi không đùa với ông”. Cô trả lời câu hỏi của gã luật sư bên nguyên. “Chúng ta đang nói về ba mươi triệu đô la đấy!”. Thay vì hét trả lại hắn, giọng cô lại có vẻ cười cợt, mà theo kinh nghiệm thì cách này sẽ làm cho đối thủ của cô càng thêm điên tiết.

Không để lãng phí thêm một giây phút nào nữa, cô tóm lược vị thế của mình bằng vài ý cơ bản trước khi cúp máy.

“Frank, vụ kiện này là một trò hề, một hành động tống tiền không hơn không kém. Thân chủ của tôi không làm gì trái pháp luật hết. Cả ông và tôi đều hiểu rõ, tôi sẽ không gặp bất kì khó khăn nào để chứng minh điều này trước bồi thẩm đoàn. Do đó, chẳng còn lý do gì để tôi và ông phải thảo luận thêm nữa về cách giải quyết nực cười mà ông vừa nêu. Hãy gọi cho tôi khi có ai đó nhìn thấy một cái dương vật!”

Taylor gập điện thoại một cách dứt khoát rồi thả nó vào túi xách, nở một nụ cười gượng gạo với đôi vợ chồng già đang đứng ép sát lưng vào thành thang máy và nhìn chằm chằm vào cô, miệng há hốc vì kinh ngạc.

“Cháu xin lỗi về cái vụ “dương vật” ấy”. Cô nói, cố gắng cải thiện tình hình. “Nhưng cháu nghĩ mình đã mất cảm giác với nó rồi”. Cô nhún vai một cách hết sức ngây thơ, cùng lúc đó, thang máy báo hiệu đã đến tầng hai mươi ba bằng tiếng chuông reo lớn. Taylor quay lại nhìn cặp vợ chồng già thêm một lần cuối.

“Tai nạn nghề nghiệp thôi ạ.”

Taylor nháy mắt. Ngay lúc ấy, cánh cửa mở ra và cô sải bước hướng về phía văn phòng bận rộn đang chờ đợi mình.


[1] Equal Employment Opportunity Commission (viết tắt là EEOC) được thành lập nhằm kiểm soát và ngăn chặn sự kì thị tại công sở dưới bất cứ hình thức nào, như ấn định mức lương hoặc quyết định thuê mướn dựa trên giới tính, sắc tộc, tôn giáo hay tuổi tác thay vì theo khả năng chuyên môn cũng như đảm bảo sự công bằng trong công việc cho những người khuyết tật hay có giới hạn về ngôn ngữ.

[2] L.A. là tên viết tắt của thành phố Los Angeles, Hoa Kì.

TAYLOR THÍCH ÂM THANH NÁO NHIỆT, nhộn nhịp của văn phòng luật sư. Chuông điện thoại đổ liên hồi, những cuộc tranh luận sôi nổi đến mức âm lượng của chúng lọt ra cả những cánh cửa đóng kín, máy in không ngừng cho ra các bản tóm tắt dày tới năm mươi trang, tiếng xe thư tín chạy tới chạy lui sau khi để lại những tập đơn kiện, hồ sơ – tất cả tạo nên một bản nhạc truyền đến tai cô. Đó là âm thanh của những con người đang hăng say làm việc.

Và không một cộng sự nào – cô hi vọng rằng các cộng sự cấp cao khác cũng nhất trí với quan điểm này – có thể làm việc chăm chỉ, siêng năng hơn cô.

Thấm thoắt đã bảy năm kể từ ngày cô bước chân vào văn phòng luật Gray & Dallas, chi nhánh Chicago. Cô đã nỗ lực hết sức để mọi người biết rằng người cộng sự mới của họ chắc chắn sẽ có những bước tiến dài trong sự nghiệp. Và khi công ty điều động cô đến L.A. để giải quyết vụ kiện – đang là tâm điểm chú ý của dư luận – về việc quấy rối tình dục ở một trong những công ty danh tiếng nhất nước, cô hiểu rằng đây là sự thử thách dành cho mình. Cô đã rất sẵn sàng để đón chờ mọi thứ.

Sáng hôm ấy, khi Taylor rảo bước dọc theo hành lang đến văn phòng của mình, cô lướt ngang qua bàn của cô thư ký riêng mà cô đã làm quen được hai tuần kể từ ngày đến L.A.

“Buổi sáng tốt lành, Linda. Có tin nhắn nào cho tôi không?”

Linda bật ngay dậy như một chiếc lò xo – rõ ràng có một cái gì đó từ Taylor làm cho những người xung quanh cô cảm thấy rằng tốt hơn hết là họ nên tỏ ra bận rộn.

“Chào buổi sáng, cô Donovan”. Linda trả lời một cách duyên dáng và không kém phần chuyên nghiệp.

“Cô có một lời nhắn. Ông Blakely muốn gặp cô tại văn phòng riêng của ông ấy, sớm nhất có thể”. Taylor đột nhiên sững lại. Quái thật! Sáng nay cô đâu có kế hoạch gặp Sam cơ chứ.

“Ông ta có nói gặp tôi về chuyện gì không?”

“Dạ, không, thưa cô Donovan.”

Vừa tiếp tục đi về văn phòng, cô vừa nhắn lại với Linda:

“Cô gọi cho thư ký của Sam nói là tôi sẽ ở đấy trong vòng năm phút nữa nhé!”. Thò đầu ra cửa, cô mỉm cười với cô thư ký mới. “Linda này! Nhớ nhé, gọi tôi là Taylor!”

Advertisements

4 thoughts on “NĐÔ quyến rũ nhất…: Cuộc chơi bắt đầu. C1_ P1: Đàn ông à, chuyện nhỏ!

    • Cảm ơn Viviphong đã ủng hộ SV. Cuốn này sẽ không khiến bạn thất vọng khi phải làm ” mọt sách” hai ngày cuốn tuần đâu.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s