Tn PK Xhđ: C18_ P1: Hóa ra anh không phải chỉ có một mình

Nại Nại không có may mắn trong cá cược, cứ cá là thua, cứ cược là bại.

Kể từ khi lên đại học, cô phát hiện vận may của cô cực kì tệ. Cô không thể mua xổ số, thậm chí đánh poker cũng không được. Tuy trúng xổ số năm trăm vạn là một việc không dễ dàng, nhưng mua đến mấy năm xổ số mà đến năm tệ cũng không trúng, lại càng không đơn giản. Ngay đến cả xổ số phúc lợi phòng chống thiên tai dịch họa, nghe nói tỉ lệ trúng thưởng lên tới chín mươi mấy phần trăm, dưới sự kêu gọi ầm ỹ của mấy cô bạn Nại Nại cũng ủng hộ một trăm tệ, chất thành một đống phiếu to đùng rồi ngồi cào. Năm bạn học đã trúng giải lớn, một chiếc xe đạp, một đôi vợt cầu lông, hai chiếc phích nước, ngoài ra còn vô sô tuýp kem đánh răng như phần thưởng động viên.

Chỉ duy nhất Nại Nại, ủng hộ vùng thiên tai mộ cách triệt để, không cầu xin bất cứ sự đền đáp nào…

Các bạn cùng phòng nói cô là thần xui xẻo tất chiến tất bại. Nại Nại cũng tự đặt cho mình biệt danh: Đông Phương tất bại, còn tự thấy cái biệt danh đó nghe rất hay.

Sau này khi sống cùng Lữ Nghị, mỗi lần đi ăn cô lại hưởng quyền lợi của một thượng đế là lấy hóa đơn, bao nhiêu năm như vậy, đến năm tệ cô cũng chưa cào được bao giờ.

Lữ Nghị nói: “Ai cá cược gì với em cũng đều thắng, làm đối thủ của em thật chẳng có cảm giác hãnh diện gì cả.”

Nại Nại đáp lại: “Xí, sớm muộn cũng có ngày em chiến thắng lẫy lừng cho coi, anh cứ chờ đấy!”

Và, đã “chờ” đúng bảy năm.

***

Lúc cửa thang máy mở ra Lôi Kình vẫn vương vấn chưa muốn rời khỏi chiếc môi xinh của Nại Nại. Chỉ có điều, việc hôn hít trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ, anh có thể làm, cô thì còn lâu.

Hứa Thụy Dương và Hồng Cao Viễn đứng ngay ngoài cửa thang máy đột ngột thở dốc, nhất loạt quay lưng lại.

Lão Ngũ mắt trợn tròn, mồm há hốc, Lão Thất thì dí một phát đầu mình quay qua tường, sau đó cường gượng gạo với hai người trong thang máy: “Hai người cứ tiếp tục, hai người cứ tiếp tục, coi như bọn em không tồn tại.”

Lôi Kình cúi đầu khẽ chửi thề một tiếng, sau đó rất thản nhiên khoác vai Nại Nại quay sang giới thiệu với các huynh đệ: “Đây là người phụ nữ của anh.”

Mấy anh em lúc đó mới dám từ từ quay người lại, nhất loạt nở một nụ cười toe toét với Nại Nại: “Chào chị dâu!”

Nại Nại kinh hãi, vội vã xua tay lia lịa, sau đó cúi người chào đáp lễ: “Xin chào, tôi tên là Tần Nại Nại, mong mọi người giúp đỡ nhiều.”

Dưới ánh mắt lạnh tới mức khiến người ta run lên bần bật của Lôi Kình, Nại Nại phân phát danh thiếp của mình cho bốn huynh đệ: “Xin quan tâm giúp đỡ nhiều, các biệt thự tôi bán ở phía Nam thành phố, khi rảnh rỗi hãy ghé qua tham quan.”

Mấy anh em nhìn nhau ngơ ngác, nhận danh thiếp mà không biết phải phản ứng thế nào.

“Chị dâu, hay… hay là chúng ta cứ vào trong ngồi đã, đứng ngoài này nói chuyện không tiện.” Đúng là Lão Thất nhanh nhạy trong mọi chuyện, giải quyết việc ngại ngùng này đã rồi tính sau.

Nại Nại chợt nhận ra mình đang mắc phải bệnh nghề nghiệp, nên mau chóng thu hồi nụ cười marketing, trốn phía sau Lôi Kình, cười hi hi giải thích: “Bệnh nghề nghiệp ấy mà, tôi hơi có bệnh nghề nghiệp!”

Khoé mắt Lôi Kình hơi giật giật, nhưng không tỏ ra quá nhiều bất mãn. Anh liếc qua bọn anh em, ôm eo Nại Nại rồi đi về phía trước, nói một câu vu vơ: “Ngày mai mấy chú cũng qua đấy coi thử đi, nhà cửa ở đấy cũng được.”

Hứa Thụy Dương nói: “Kình ca, anh chuẩn bị dời tổng bộ về Atlantis à?”

Lôi Kình quay đầu cười đáp: “Chẳng có gì là không được!”

Mấy người mặt mày nhăn nhó lập tức im bặt, Lôi Kình vẫn thản nhiên ôm Nại Nại đi vào phòng làm việc của mình, để mặc bọn họ đứng đó ủ rũ.

Lão Ngũ nói: “Căn số sáu rồi đó. Phương án buôn bán của chị dâu đúng là khủng, một vốn bốn lời!”

“Mày không vừa lòng, cứ đến gặp Kình ca.” Lão Thất vỗ vỗ đầu Lão Ngũ, cười nói.

“Sh*t! Trong mắt Đại ca giờ đâu có thấy mấy anh em ta nữa, nhà cửa là cái đinh!” Lão Ngũ hậm hực.

Hồng Cao Viễn mặt mày ngẩn ngơ hỏi Hứa Thụy Dương: “Thế là sao? Mỗi người một căn? Vậy công ty chi hay chúng ta bỏ tiền túi ra?”

“Đây coi như quà gặp mặt chúng ta tặng cho chị dâu. Mày nghĩ sao?” Hứa Thụy Dương ném qua một cái lườm.

“Lão Ngũ, căn biệt thự đó bao tiền?” Hồng Cao Viễn quay nắm cổ áo Lão Ngũ hỏi.

“Hơn bốn trăm vạn, đắt thì cũng không đắt.” Lão Ngũ suy nghĩ một lúc rồi tiếp: “Quan trọng là ngộ nhỡ Đại ca với người ta đường ai nấy đi…”

“Xéo! Mày đừng có mà thối mồm! Mày đã bao giờ thấy Đại ca lằng nhằng với người phụ nữ nào ở Húc Đô chưa? Người phụ nữ này không tầm thường, chí ít cũng có vị trí quan trọng trong lòng Đại ca.” Hứa Thụy Dương nói.

Lão Thất lên tiếng sau một hồi dài trầm tư: “Hay là, chúng ta cược một ván?”

Mấy người còn lại đồng loạt quay qua hỏi: “Cược cái gì?”

“Cược coi họ bao lâu thì chia tay, bao lâu thì lên giường.” Giọng nói của Lão Thất rõ ràng đang cố nhịn cười, “Tao đặt cược trước, lần này có lẽ Kình ca sẽ kết hôn. Thời gian là ba tháng. Tao cược viên đá quý “con đường Nam Phi” mới kiếm được.”

“Khốn thật! Mày đúng là chịu chơi! Viên đó của mày cũng xấp xỉ một nghìn vạn đấy.” Lão Ngũ thụi mạnh vào vai Lão Thất, chửi một câu.

“Thế mày có cược không? Đồ quý giá mới thu hút chứ! Hay là mày lấy viên đá quý lần trước tậu được ra đặt cược?” Tướng quân Lão Thất vốn cao tay, cái bĩu môi đối với Lão Ngũ và Hồng Cao Viễn rất có tác dụng, hai người hăng máu lập tức lao theo.

“Tao cược một trăm vạn, cảm giác mới lạ của Đại ca chỉ được một tháng thôi, chúng mày coi, người phụ nữ này thân hình quá tệ, Y Lệ là ma nữ tóc đỏ, không thể so được!” Hồng Cao Viễn xoa xoa cằm, tìm một điếu thuốc nhét vào miệng.

“Đừng nói tao quen mày, Lão Hồng, quá là kiệt sỉ, thật là mất mặt. Chỉ đem một trăm vạn ra đặt cược hạnh phúc của Đại ca, Đại ca mà biết được chắc sẽ khóc chết.” Lão Thất tiếp tục khinh bỉ.

Hồng Cao Viễn nghiến răng nói: “Chỉ cần dựa vào bộ ngực 36D của Y Lệ, tao không tin người đàn bà kia thắng được. Cược thêm một trăm vạn nữa!”

“Mày thì sao?” Lão Thất cười hỏi Lão Ngũ. Lão Ngũ đành nói: “Tao theo Lão Hồng, hai trăm vạn, trong vòng một tháng sẽ chia tay, người phụ nữ này quá mức hiền thục, không thể chịu nổi cuộc sống của chúng ta đâu.”

Hứa Thụy Dương im lặng nãy giờ, thấy mọi người đặt cược xong hết mới nói: “Vậy tao cược hai trăm vạn, Đại ca có thể lên giường với người ta, nhưng cuối cùng sẽ để người ta đi. Làm cái nghề này của chúng ta không thể hại người được.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s