Có một tình yêu: C4 _ P1: Chân tướng – Sóng gió gia tài

Trên ngón tay áp út của bàn tay trái, ánh sáng của “Tình yêu của Alocasia Macrorrhizos” óng ánh rạng rỡ. Alocasia Macrorrhizos tượng trưng cho tình yêu trong trắng đẹp đẽ, nhưng hai người đã phạm phải lỗi lầm như chúng ta, còn có tư cách có được tình yêu trong sạch như thế này không?

Lỗi lầm đã phạm phải, cho dù có bù đắp thế nào, cũng không thể xóa hết khỏi trái tim của mỗi người. những tổn thương và lừa dối tàn khốc mà họ đã tạo ra.

Em sợ phải lựa chọn, bởi vì khi quyết định đưa ra sự lựa chọn, có nghĩa là phải nhẫn tâm dứt bỏ một cảm xúc nào đó.

Nhưng em xin lỗi, em không thể từ bỏ những kí ức thuộc về anh.

Thì ra… em đã yêu anh nhiều như thế. … Ngay đến bản thân em cũng không hề hay biết.

 

(1)  Tranh đoạt gia tài

Chiếc BMW màu đen phóng như bay trên con đường dẫn đến bệnh viện, trời bắt đầu tối dần, bên ngoài cửa sổ vụt lóe lên những ánh đèn neon đủ sắc màu, cảnh đêm của Hồng Kông đẹp đến lóa mắt.

Khuôn mặt Đường Chính Hằng không một chút cảm xúc, chỉ tập trung mọi sự chú ý vào đoạn đường trước mặt. Người con gái với bộ váy xanh ngồi bên cạnh lại hết sức lo lắng, hai tay cô nắm chặt, nhắm nghiền mắt tự lẩm bẩm một mình.

Đỗ Gia vốn đang dần hồi phục sao đột nhiên bệnh tình lại trở nên nguy kịch?

Đường Chính Hằng vừa nghĩ, vừa tăng tốc độ tới mức nhanh nhất. Chiếc BMW hú còi cả đoạn đường, lao thẳng về hướng bệnh viện.

– Đỗ Gia, người nhất định sẽ không sao!

Thầm nhủ trong lòng hết lần này đến lần khác, bàn tay Đường Chính Hằng nắm chặt vô lăng, chặt tới nỗi những khớp ngón tay anh đau buốt nhưng anh mặc kệ. Tuy anh chỉ là con nuôi của nhà họ Đỗ, nhưng Đỗ Hoa Thành đối với anh mà nói chính là người thân duy nhất trên cõi đời này.

Từ nhỏ anh đã không có cha, mẹ anh vào năm anh mười tuổi đã cắt tay tự sát tại nhà. Màu đỏ máu lênh láng bao phủ ngập đất trời khiến anh trưởng thành chỉ trong một đêm. Ánh mắt anh cũng từ đó trở nên lạnh lùng không có chút hơi ấm.

Hồi đầu đến cô nhi viện, anh cố chấp tới mức không chịu nói chuyện với bất cứ ai, chỉ thu mình trong cái thế giới nhỏ hẹp và cô đơn, một mình ăn cơm, đọc sách, đi ngủ, ngay đến thầy cô giáo cũng không biết làm thế nào với anh.

Cho đến hai năm sau, người đàn ông với nụ cười ấm áp Đỗ Hoa Thành đã đưa anh từ cô nhi viện về nhà nuôi.

Để khiến anh mở miệng nói trở lại, Đỗ Hoa Thành ở bên cạnh anh cả đêm, nói chuyện với anh không ngừng nghỉ, chỉ để kéo anh ra khỏi thế giới của riêng mình.

Anh nhớ rõ như in từng giây từng phút ở nhà họ Đỗ, con người xa lạ vốn không hề quen biết đó luôn đối xử với anh như con trai ruột. Thậm chí không để ý tới sự phản đối của Hội đồng quản trị, để cho anh nhậm chức Tổng Giám đốc điều hành, yên tâm giao cho anh toàn bộ công việc làm ăn của gia tộc Hoa Cẩm.

Sự yêu thương và chăm sóc dành cho anh, Đường Chính Hằng chưa giây phút nào dám quên. Tất cả những gì anh có thể làm là dốc hết sức giúp Đỗ Hoa Thành quản lý tốt công ty, toàn tâm toàn ý giúp đỡ cho người thừa kế của Đỗ Gia là Đỗ Hiểu.

– Anh cả yên tâm đi, chú sẽ không sao đâu.

Người con gái ngồi bên cạnh thấy Đường Chính Hằng cắn môi không nói gì, nhưng những ngón tay nắm chặt tới mức đỏ ửng lên, cô liền nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh, dịu dàng an ủi.

Cô là Khưu Dương, con gái của người em gái sinh đôi với Đỗ phu nhân, mẹ mất sớm, cô cũng được Đỗ Hoa Thành đón về nhà họ Đỗ nuôi dạy.

– Anh biết.

Đường Chính Hằng vừa trả lời vừa xoay mạnh vô lăng, bệnh viện đã ở ngay trước mặt, anh gấp gáp nhủ thầm trong lòng một câu không biết bao nhiêu lần.

– Người sẽ không sao đâu! Người sẽ không sao đâu!

Đường Chính Hằng không quan tâm tới Khưu Dương ở bên cạnh, vừa dừng xe đã mở cửa lao ngay xuống, điên cuồng chạy vụt đi.

– Anh cả…

Khưu Dương đi giày cao gót nên chạy không được nhanh, chỉ có thể đứng tại chỗ dậm chân ấm ức, cô nâng vạt váy lên lếch thếch đuổi theo.

Trong bệnh viện tràn ngập thứ màu trắng khiến người ta ngạt thở.

Không có màu sắc, sẽ không có sinh mệnh.

Khúc hành lang ngắn lúc này trở nên dài hơn bao giờ hết, Đường Chính Hằng nghe thấy tiếng bước chân của mình trên nền gạch lát đá hoa, từng tiếng nặng nề như đang dẫm lên chính trái tim mình vậy, măt anh dần trở nên cay xè.

Lảo đảo lao vào phòng bệnh, Đường Chính Hằng còn chưa kịp nhìn rõ mọi thứ, sự phòng bị vừa mới gây dựng lên trong lòng anh lập tức bị những tiếng than khóc ngập trời đập tan.

Anh đờ đẫn ngẩng đầu, cố gắng chớp mắt, anh muốn nhìn thật rõ cảnh tượng trước mặt. Anh hy vọng mắt mình hoa, anh hy vọng tất cả chẳng qua là sự tưởng tượng của bản thân.

Đỗ Hiểu ngồi thu mình trong góc tường, đeo một cặp kính râm to bự, ngẩn ngơ nhìn lên trần nhà.

Đỗ phu nhân mình đầy trang sức đang rạp người trên đầu giường khóc lóc thảm thiết như muốn đứt hơi, quản gia chỉ đứng một bên lặng lẽ cúi đầu.

Ánh mắt anh dừng lại nơi giường bệnh, một tấm vải trắng lặng lẽ phủ lên đó, che kín hết cả người từ đầu tới chân.

Đường Chính Hằng giống như bị ai đó đạp mạnh cho một cú, anh đứng không vững nữa, loạng choạng rồi quỳ xuống.

Giờ Khưu Dương mới hớt hải chạy tới, mặt đỏ bừng lên, hơi thở gấp gáp, trông có vẻ như sắp đứt hơi.

Tại sao?

Khuôn mặt lạnh lùng của Đường Chính Hằng cuối cùng cũng có sự biến đổi, anh đứng thẳng lưng, cố gắng hồi tưởng lại nụ cười chất chứa đầy tình yêu thương của người đàn ông đang nằm đó với tấm vải trắng phủ lên người.

Tại sao đến cả cơ hội cuối cùng được nhìn thấy người cũng không thể cho con?

Tại sao không đợi con trở về, để con được tiễn người đi nốt trên bước đường cuối cùng?

Tại sao… tại sao những người con yêu thương nhất lại không thể níu giữ được ai?

Đường Chính Hằng khẽ chớp mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Trên mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt anh rõ ràng long lanh ngấn lệ.

Tiếng khóc thảm thiết của Đỗ phu nhân vang vọng hồi lâu trong căn phòng, hòa vào tiếng khóc rấm rứt của Khưu Dương, tiếng khóc khiến con người ta xé ruột xé gan.

Tấm rèm cửa màu trắng treo trên cửa sổ phòng bệnh bị gió thổi bay phấp phới, trắng đến nhức mắt. Bầu trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen, đèn đường từng chiếc từng chiếc được thắp sáng, thời gian dường như đã vĩnh viễn dừng lại ở giây phút đó.

Đỗ phu nhân rạp người khóc lóc trên đầu giường, Đỗ Hiểu đeo cặp kính râm đờ đẫn nhìn lên trần nhà, Đường Chính Hằng quỳ bất động dười nền gạch, Khưu Dương không ngừng phát ra những tiếng khóc rấm rứt.

Tất cả mọi người, tất cả mọi việc, bắt đầu từ ngày Chủ Tịch Đỗ Hoa Thành qua đời đều có sự biến đổi đến quay cuồng trời đất.

Sự qua đời đột ngột của Đỗ Hoa Thành – Chủ tịch Tập đoàn Hoa Cẩm – đã làm chấn động cả giới thương nghiệp của Hồng Kông, và việc phân chia tài sản trị giá sáu tỉ sau khi ông qua đời càng trở thành tiêu điểm chú ý của các giới.

Từ đầu tới cuối, chỉ có một mình Đường Chính Hằng hoàn toàn không hứng thú với tài sản 6 tỉ mà Đỗ Hoa Thành để lại.

Anh chỉ không ngừng bận rộn, dồn tất cả sức lực vào việc chuẩn bị hậu sự cho Đỗ Hoa Thành, tang lễ, phần mộ, vòng hoa… đích thân hỏi han từng thứ một, cố gắng làm đến mức tốt nhất.

Ân tình đối với Đỗ Hoa Thành, anh không cách nào đền đáp, chỉ có thể dốc hết sức lực để đưa ông đi nốt đoạn đường một cách tốt nhất.

Sắp đặt xong xuôi mọi chi tiết của tang lễ, đã là buổi tối của hai ngày hôm sau, Đường Chính Hằng liên tiếp hai ngày hai đêm không chợp mắt, cả người anh sớm đã mất đi bộ dạng khôi ngô tuấn tú trước đây.

Anh lặng lẽ đeo kính râm vào nhằm che đi đôi mắt đã đỏ hoe của mình.

Vừa về đến nhà họ Đỗ, người mở cửa là quản gia, Đường Chính Hằng lặng lẽ gật đầu với ông, nhưng vừa mới bước chân vào nhà đã nhìn thấy phòng khách chật cứng người, anh bất giác đứng ngây người không hiểu có việc gì đang diễn ra.

Ngoài Đỗ phu nhân, Đỗ Hiểu và Khưu Dương, những người có mặt ở đó là vài cổ đông lớn của Hoa Cẩm cuối cùng là luật sư riêng của Hoa Cẩm – Hà Đào – đứng một bên, bận một bộ comple phẳng phiu, trong tay cầm một túi văn kiện rất quy củ.

– Ôi trời, rốt cuộc cậu ta cũng về, giờ chúng ta có thể bắt đầu được rồi!

Đỗ phu nhân vẫn như trước, mình đầy trang sức đá quý, chỉ khác là đã thay một chiếc áo khoác màu nhạt, bà chỉ vào mặt Đường Chính Hằng với vẻ mất hết kiên nhẫn.

Đỗ Hiểu vẫn đeo kính râm, cả người lún sâu vào ghế sofa.

– Đường tiên sinh đã tới rồi, vậy tôi có thể tuân theo nguyện vọng của Đỗ tiên sinh khi còn sống, tuyên bố di chúc của ông.

Hà Đào cẩn thận rút một tập giấy tờ từ trong túi công văn mở ra, sau đó hắng giọng nói.

Đường Chính Hằng gỡ cặp kính râm xuống, anh có chút không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nên bước vào phòng khách, đứng lặng lẽ một góc chăm chú lắng nghe. Nhưng không hề để ý tới ánh mắt Đỗ Hiểu đang ném về phía anh sắc nhọn giống như một lưỡi dao.

– Toàn bộ tài sản tiên sinh Đỗ Hoa Thành để lại sau khi qua đời,  đó là cổ phần của tập đoàn Hoa Cẩm chiếm 53%, tại vịnh Thanh Thủy, Bán Sơn, Tsim Sha Tsui tổng cộng là tám miếng bất động sản, số tiền có trong ngân hàng là 3500 vạn đô la Hồng Kông, ngoài ra còn có cổ phiếu và quỹ, v.v…

Hà Đào nói tới đây dừng lại, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Đường Chính Hằng, trong mắt ông hiện lên muôn vàn biến hóa.

– Tiên sinh Đỗ Hoa Thành lúc còn sống đã lập di chúc, sau khi ông qua đời, bốn miếng bất động sản ở vịnh Thanh Thủy dưới tên ông và 1500 vạn tiền mặt sẽ thuộc về phu nhân là bà Tôn Nhã Tú, ngoài ra tiểu thư Khưu Dương được nhận hai miếng bất động sản ở Bán Sơn và 500 vạn tiền mặt, hai miếng bất động sản ở Tsim Sha Tsui, 1500 vạn số tiền trong ngân hàng và toàn bộ cổ phiếu cũng như quỹ đứng tên tiên sinh Đỗ Hoa Thành, tất cả đều thuộc về tiên sinh Đỗ Hiểu…”

– Vậy cổ phần của Hoa Cẩm thì sao? Ông cũng phải nói đi chứ! Cha tôi rốt cuộc đã giao công ty cho ai rồi?

Câu nói của Hà Đào bị Đỗ Hiểu cắt ngang đột ngột, cậu từ từ đứng lên, hai tay đút vào túi quần, đi từng bước chậm rãi hướng về phía Hà Đào.

Đường Chính Hằng đối diện với ánh mắt khinh miệt của Đỗ Hiểu không hề để tâm, cũng chẳng có chút hứng thú nào với sự phân chia tài sản , chỉ lặng lẽ tìm một góc rồi ngồi xuống.

Trong nhà họ Đỗ, anh là người không có tư cách lên tiếng nhất, bởi vì ngoài Đỗ Hoa Thành và Khưu Dương ra, tất cả mọi người đều coi anh là người ngoài.

– Thiếu gia đừng nóng vội, tôi vẫn chưa đọc xong.

Hà Đào hiển nhiên là không vừa lòng với việc bị Đỗ Hiểu cắt ngang, môi ông hơi mấp máy, nhưng rồi cuối cùng vẫn nhịn không nói ra.

– Mau nói!

Đỗ Hiểu chỉ nói ngắn gọn hai chữ, nhếch môi đầy kiêu ngạo.

– Di chúc của tiên sinh Đỗ Hoa Thành, cổ phần của tập đoàn Hoa Cẩm mà ông có được chia làm hai phần, một phần là 10%, thuộc về tiên sinh Đỗ Hiểu, 43% cổ phần còn lại sẽ thuộc về tiên sinh Đường Chính Hằng…

– Cái gì!

– Cái gì!

Hà Đào vừa nói ra ba tiếng Đường Chính Hằng, Đỗ Hiểu và Đỗ phu nhân không hẹn mà cùng hét lên một tiếng. Đỗ phu nhân ngạc nhiên tới mức gần như sắp nhảy khỏi sofa, Đỗ Hiểu mắt trợn tròn, xông tới túm lấy cổ áo của Hà Đào, hét ầm ĩ:

– Ông vừa nói cái gì? Nói lại lần nữa tôi nghe!

– Tôi nói, trong di chúc của Đỗ tiên sinh có nói, giao 43% cổ phần đứng tên ông của Hoa Cẩm cho tiên sinh Đường Chính Hằng.

Hà Đào gắng gượng đẩy Đỗ Hiểu ra, chỉnh đốn lại trang phục của mình, lúc đó mới lặp lại lần nữa.

Đường Chính Hằng ngẩng phắt đầu lên, sao có thể… Đỗ Gia sao có thể để lại hơn một nửa cổ phần đứng tên ông của Hoa Cẩm cho chính anh chứ không phải Đỗ Hiểu? Tại sao có thể như thế được?

Anh từ từ đứng dậy. Anh thấy Đỗ phu nhân tức giận chỉ thẳng vào anh rồi hét lên với Hà Đào:

– Sao có thể thế được, nó là người ngoài! Lão gia sao có thể giao tài sản của nhà họ Đỗ cho một người ngoài được?

Đường Chính Hằng khẽ nhếch mép, quả nhiên, trong mắt bọn họ, anh mãi mãi không bao giờ có thể trở thành người nhà họ Đỗ.

– Nhất định là có nhầm lẫn, nhất định là ông đã nhầm lẫn rồi!

Đỗ phu nhân vừa khóc vừa la hét xông tới, giật phắt tờ di chúc khỏi tay Hà Đào, chỉ nhìn thoáng qua liền gào lên một cách điên cuồng:

– Ha ha, lão gia nhất định bị điên rồi, bị điên rồi! Tài sản của nhà họ Đỗ không để cho con trai mà lại đi cho một người ngoài!

– Đỗ phu nhân xin bà hãy bình tĩnh một chút, Đỗ Gia làm vậy là có lý do, tiên sinh Đường Chính Hằng cũng không phải người ngoài…

Hà Đào cố gắng để khiến giọng nói của mình nghe có vẻ thật bình tĩnh, vừa nói vừa lấy ra một tập tài liệu khác trong túi công văn, chuyển tới trước mặt Đỗ phu nhân

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu: C4 _ P1: Chân tướng – Sóng gió gia tài

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s