Có một tình yêu: C4 _ P3: Nhân chứng thần bí

Lúc Tiểu Băng và Kỉ Tư Nam trở về Bắc Kinh, cũng đã gần Tết.

Bắc Kinh lúc này đã vào đợt rét đậm, nhiệt độ sớm đã xuống dưới 0 độ. Cho dù có mặc một chiếc áo lông vũ ra đường thì cũng vẫn thấy rét đến thấu xương.

Chuyến bay từ Cửu Long Hồng Kông trở về Bắc Kinh từ từ hạ cánh, lúc Tiểu Băng ra khỏi khoang hành khách, đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh tạt vào mặt, nàng chụp mũ xuống theo phản xạ, lạnh tới mức co rúm người lại.

– Bọn tôi còn phải đi cho kịp một buổi thông cáo báo chí, nên không tiễn em nữa…

– Nam, mau lên, không thì không kịp mất!

Kỉ Tư Nam vừa xuống máy bay đã bị Ena lôi đi, thậm chí còn không kịp nói một câu hoàn chỉnh với Tiểu Băng. Tiểu Băng mỉm cười vẫy tay với họ, nhìn thấy ở phía xa Kỉ Tư Nam đang vừa khoác lên mình chiếc áo lông vũ vừa túm lại tóc, nàng không nhịn được nhoẻn miệng cười.

Kỉ Tư Nam là như thế, đơn thuần dễ thương giống như một đứa trẻ to xác. Chỉ là có những lúc, trong mắt anh lóe lên những ánh mắt đượm vẻ mơ hồ, khiến người khác không thể hiểu được.

– Mình ở cửa sân bay, cậu mau ra đi, có việc gấp.

Nàng sải bước thật nhanh ra ngoài, vừa bật máy di động, tin nhắn của Tuệ Tuệ hiện lên. Giọng điệu này của cô có vẻ như đúng là có chút lo lắng, Tiểu Băng không dám chậm trễ, lấy xong hành lý liền cùng Tôn Phàm đi ra cửa. Vừa ra tới nơi quả nhiên đã nhìn thấy xe của Tuệ Tuệ đỗ bên lề đường.

– Lên xe rồi nói!

Tuệ Tuệ kéo kính cửa xe xuống, giơ tay chỉ vào đằng sau xe, ra hiệu cho Tiểu Băng cất hành lý trước. Tiểu Băng thấy ánh mắt bạn mình khá nghiêm túc, trong lòng đoán nhất định là Tuệ Tuệ có việc gì đó rất quan trọng muốn nói với nàng, thế là nhanh nhẹn nhét vali hành lý vào sau xe, mở cửa ra ngồi và vị trí tay lái phụ.

– Cuối cùng thì cậu cũng chịu về rồi.

Tuệ Tuệ vừa khởi động xe, vừa chỉ vào tập tài liệu đặt ở ghế sau, nhìn nàng với ánh mắt nghiêm trọng:

– Mình hy vọng trước khi cậu xem thứ này hãy chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.

– Cậu muốn nói… việc cậu điều tra giúp mình đã có kết quả?

Ngón tay Tiểu Băng khua một đường cong trong không khí, tập trung suy nghĩ, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, mắt nàng sáng rực lên, biểu cảm vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng. Không đợi Tuệ Tuệ trả lời, nàng liền quay người lại với lấy tập tài liệu, cúi đầu lật ra xem cử chỉ vô cùng vội vã. Những trang giấy phát ra tiếng kêu sột soạt, khuôn mặt Tiểu Băng dần dần xuất hiện những biểu cảm nghi hoặc và khó hiểu.

– Cái này… không thể như thế được! Rõ ràng trước đây chúng ta đã điều tra ba năm không được kết quả gì, tại sao bây giờ…

– Thế nên chúng ta nhất định phải đi gặp nhân chứng mà trong này có nhắc tới.

Tuệ Tuệ nhanh chóng tăng tốc, cô thả một tay ra, ngón tay chỉ vào tập tài liệu

– Cậu xem bản email ở trang cuối cùng ấy, trên đó có ghi lại số điện thoại và địa chỉ của người này.

Người đó… đã ngồi bên cạnh người tài xế gây ra tai nạn năm đó?

Nhưng rõ ràng cảnh sát đã nói với nàng, cái người ngồi bên cạnh tài xế đã chết rồi.

Tiểu Băng mím chặt môi, ngón tay khéo léo lật từng trang từng trang giấy, có vẻ tiết trời quá lạnh nên những ngón tay nàng lạnh cóng. Tuy trong xe có bật điều hòa, nhưng vẫn không thể nào trở nên ấm áp được.

Đối với vụ tai nạn ô tô đã cướp đi tính mạng cha mẹ nàng ba năm về trước, trong lòng Tiểu Băng luôn có một dấu hỏi lớn.

Chiếc xe đó tại sao vô duyên vô cớ đi vào đường một chiều? Khoảnh khắc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chỉ là đợi đến khi nàng tỉnh lại đã không còn kịp hỏi rõ ràng nữa rồi, tất cả đã kết thúc.

Ba năm nay, nàng và Tuệ Tuệ liên tục tìm cách điều tra, nhưng không hề có bất cứ tiến triển nào.

Nhưng rồi đột nhiên có một bức thư nặc danh gửi tin đến, trong vụ tai nạn ô tô ba năm trước, vẫn còn một nhân chứng còn sống.

– Người đó sống ở đây sao?

Khi Tuệ Tuệ lái xe vào thẳng một ngôi biệt thự nhỏ, Tiểu Băng mơ hồ cảm thấy nơi đây có phần nào quen thuộc, nàng đưa mắt nhìn xung quanh, khu biệt thự được xây dựng hào hoa theo kiểu cách châu Âu, không phải người có tiền thì căn bản không thể sống ở căn nhà như thế này được.

Người đó… lại giàu có như vậy sao?

Sau khi nói với bảo an ở tầng một lý do tới đây, Tiểu Băng và Tuệ Tuệ đi thẳng thang máy lên tầng 24, tìm thấy người đàn ông tự xưng là nhân chứng trong điện thoại.

Chân tướng của vụ tai nạn ô tô rốt cuộc là thế nào? Người nhân chứng duy nhất này sẽ đưa cho nàng câu trả lời thế nào đây? Trước khi cánh cửa lớn chống trộm màu đỏ trước mặt mở ra, trong lòng Tiểu Băng không ngừng lặp lại những câu hỏi như vậy.

Nhưng khi chân tướng được phơi bày, yêu hết mình hoặc hận hết mình, sẽ phải làm thế nào đây? Trong lòng Tiểu Băng rất rõ, đáp án này… nàng vĩnh viễn không thể đưa ra được.

 

***

 

– Cái gì? Ông nói trong vụ tai nạn đó vẫn còn sự tồn tại của chiếc xe thứ bảy?

Chất giọng high-decibel của Tuệ Tuệ như muốn phá tan cánh cửa chống trộm, chiếc đèn lồng trên trần nhà đung đưa, Tiểu Băng khẽ chớp mắt, chỉ nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Biểu hiện của nàng rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang cồn cào dậy sóng.

Chiếc xe thứ bảy… trong sự cố được cảnh sát xác nhận là sự va đụng này chỉ có sáu chiếc xe… giờ lại tồn tại một chiếc xe thứ bảy?

Thì ra, trong vụ tai nạn ô tô đó, chiếc xe thứ bảy mới chính là thủ phạm chính gây ra thảm kịch. Chính là vì chiếc Audi A6 màu đen vi phạm luật đè lên vạch vàng để quay đầu mới khiến những chiếc xe ngay sau đó lao vào đường một chiều chỉ trong tích tắc.

Nghe sự tường thuật của người đàn ông, bàn tay Tiểu Băng từ từ siết chặt thành nắm đấm, nàng giơ tay lên đưa sát vào miệng rồi cắn thật chặt. Nhưng trong tất cả mọi dữ liệu liên quan đến vụ tai nạn, không có bất cứ ai nhắc tới chiếc Audi A6 màu đen đó!

Là ai? Rốt cuộc ai đã cố ý che dấu sự tồn tại của chiếc Audi A6 này?

Đầu lưỡi bắt đầu lan ra vị tanh tanh ngọt ngọt, mu bàn tay nàng đã không còn cảm nhận được sự đau đớn, Tiểu Băng cụp mắt đứng dậy, không nói lời nào, chỉ nhìn Tuệ Tuệ nói lời tạm biệt với người đó, rồi xoay người đi theo cô bạn ra ngoài, tiến thẳng về phía thang máy.

Tiếng hú của còi cứu hộ đột nhiên vang lên, liền ngay sau đó là xe cứu thương đang hú rít lao đến, không biết tiếng xôn xao truyền đến từ cửa căn phòng nào ở cùng tầng, đám đông đứng xem bị cảnh sát tách ra, mọi người hiếu kỳ dần dần giãn ra rồi trở về nhà mình.

Trong căn phòng, bàn tay nâng tách trà của người đàn ông đột nhiên run rẩy, cả cốc trà Long Tỉnh vừa mới pha đổ hết lên chiếc sofa lông thiên nga màu đỏ, trong phút chốc lan ra khắp xung quanh. Trên khuôn mặt cố ra vẻ bình tĩnh đó, lúc này đột nhiên xuất hiện sự hoảng loạn.

 

 

 

 

Ai đang nói dối? Rốt cuộc ai đang nói dối?

Tiểu Băng ngước mắt lên, trong không khí không biết từ khi nào bắt đầu sộc lên một mùi nồng nặc khó chịu. Nàng đưa tay bịt mũi, ngoảnh đầu lại nhìn Tuệ Tuệ, bệnh nghề nghiệp tái phát, nàng ra hiệu cho đối phương với ý “Mình qua đó xem một lát.”

– Ôi! Ông biết không! Vừa rồi có một cô gái mở khí ga tự sát trong nhà đấy…

Bước nhanh về phía trước, bên tai nàng vọng tới những tiếng thì thầm của những người hàng xóm lúc đi ngang qua.

Tiểu Băng nhìn chăm chú vào bên trong, người con gái được nhân viên cứu hộ cứu thoát khỏi hiện trường có mái tóc ngang vai, cô nằm trên cáng, khuôn mặt xinh đẹp cắt không một giọt máu.

Nàng kinh ngạc lấy tay bịt miệng thật chặt, không để cho mình hét lên kinh hãi. Dù có thế nào cũng không thể ngờ được, bản thân nàng lại có thể gặp được một người không bao giờ có thể gặp được vào thời điểm này, tại nơi đây.

Người con gái đang nằm trên cáng… lại chính là… lại chính là…

… Hà Lệ!

2 thoughts on “Có một tình yêu: C4 _ P3: Nhân chứng thần bí

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s