Tn PK Xhđ: C19_ P2: Chuyện củi lửa dầu gạo của hai người

Cô không muốn tiếp tục làm đà điểu, càng không muốn ép bản thân phải giả bộ thanh cao, mềm lòng thì mềm lòng, làm mình làm mẩy cho ai xem?

“Vớ vẩn! Không tìm em, em ngốc vậy, đi lạc mất thì sao?” Lôi Kình không muốn thừa nhận với Nại Nại là anh đã phóng xe đi mất tiêu, có điều bị đèn đỏ níu chân ở ngã tư. Ánh đèn đỏ cứ nhấp nha nhấp nháy ở bên cạnh khiến anh bỗng cảm thấy bản thân thật nực cười.

Cô mua đồ cho anh, thế mà ngay đến việc xách đồ đẩy xe anh cũng không chịu, còn điều gì vô nhân tính hơn thế nữa không?

Anh đã do dự ở đó rất lâu, nghĩ đi nghĩ lại nên quay lại hay không. Những chiếc xe xếp hàng đằng sau sớm đã biến thành một con rồng, có vài chủ lái còn tức tối vừa tít còi vừa chửi bới. Nếu là ngày thường thì anh đã tự tay giải quyết vài thằng. Nhưng lúc này không có gì quan trọng bằng Nại Nại. Anh liền nhấn mạnh ga, chiếc xe quay một đường, quay đầu xe, phóng về bãi đỗ xe của siêu thị trong ánh mắt phẫn nộ của mọi người, không nói lời nào rồi nhanh chóng chạy lên tầng.

Lúc đầu Lôi Kình không tài nào tìm được Nại Nại, giữa các dãy bày hàng đều không thấy cô, trong lòng vô cùng lo lắng.

Người yếu mềm như cô không thể nào tức giận mà bỏ đi luôn được, anh chắc mẩm trong bụng.

Thế nhưng Nại Nại thật sự đã biến mất không để lại vết tích, tìm thế nào cũng không thấy.

Càng hoảng loạn, trán anh càng nhăn lại, ngay đến bước chân cũng nhanh hơn.

Mãi tới khi lên tầng ba khu điện gia dụng anh mới bắt gặp hình dáng bé nhỏ gày yếu của Nại Nại. Cô trông như một bà nội trợ tỉ mẩn chọn lựa từng dụng cụ làm bếp, nụ cười nơi khóe miệng thật chăm chú và dịu dàng.

Anh cứ đứng đó lặng nhìn, không nỡ rời mắt khỏi cô một giây phút nào.

Có lẽ khác biệt trong cuộc sống của họ quá lớn, suy nghĩ xử sự cũng khác nhau, nhưng sự yên ổn toát lên từ cô đặc biệt thu hút anh.

Đó chính là cuộc sống yên ổn mà anh tìm kiếm khắc khoải bao năm nay.

Kể từ khi anh và bốn huynh đệ thoát khỏi China Town, đến sau này đi hết Nam Bắc Mỹ, Á Phi Âu đều không bỏ qua, bây giờ điều anh khao khát nhất, thèm muốn nhất chính là sự nghỉ ngơi và yên ổn.

Hồng Cao Viễn từng nói, năm sau này từ bỏ sự nghiệp sẽ tìm một người phụ nữ rồi kết hôn. Lúc đó anh còn cười nhạo cậu ta không có chí hướng, đầu óc quá đơn giản. Bây giờ khi bản thân lún sâu rồi anh mới biết, có rất nhiều vấn đề đều không thể coi là vấn đề, chỉ cần anh muốn làm là được.

Kết hôn cũng được, từ bỏ sự nghiệp cũng được. Dù sau cùng bị truy đuổi trả thù cũng không thể ngăn chặn được sự mê hoặc tươi đẹp đó.

Có lẽ đã đến lúc bảo Hồng Cao Viễn buông tay rồi tìm người thay thế. Bản thân anh sẽ rút lui. Từ giờ sẽ không trêu trọc cảnh sát, không dây dưa với những kẻ bụng dạ khó lường, có lẽ như vậy cuộc sống của anh sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Anh muốn nhìn Nại Nại nấu nướng trong bếp, muốn nhìn cô chăm sóc hoa lá trong phòng hoa, muốn nhìn cô bày biện trang trí giường cho con, cũng giống như lần đầu họ gặp nhau, nụ cười ngọt ngào hiền dịu của cô đã xuyên thẳng vào trái tim anh.

Cuối cùng anh đã tìm thấy, sau mười tám năm ngang dọc khắp chốn giang hồ, đã tìm thấy được nơi chốn yên bình mà mình khát khao bấy lâu.

Cái gì không đạt được thì lại càng muốn có, càng khao khát có lại càng sợ hãi sẽ không có được.

Nếu như có một ngày cô đồng ý bố thí cho anh, anh nguyện sẽ từ bỏ tất cả mọi thứ đang có.

Nại Nại quay lại thấy anh vẫn đang thẫn thờ, thành khẩn nói: “Cà phê không tốt cho sức khỏe, hay là mình mua máy xay sinh tố nhé?”

Câu hỏi nghiêm túc đó khiến Lôi Kình lặng đi hồi lâu. Những chuyện lạ lùng hàng ngày liên quan đến củi lửa dầu gạo này khiến anh cảm nhận được cảm giác ấm áp của gia đình. Anh trả lời trong chút hoảng loạn chưa từng có trước nay: “Theo ý em là được.”

“Thật hả? Vậy anh không được phép phản đối.” Đôi môi Nại Nại cong lên hiện ra một nụ cười, đẹp mê hồn.

Có lẽ Nại Nại không phải là người phụ nữ đẹp nhất, nhưng lại là người thu hút ánh mắt của đàn ông nhất, người phụ nữ đem đến cho đàn ông giấc mơ về gia đình hạnh phúc. Lôi Kình nghiêm túc trả lời: “Được, tôi không phản đối!”

Lôi Kình trong ấn tượng của Nại Nại luôn là người cục cằn và có chút tà khí. Lần đầu thấy thái độ thành khẩn đó của anh khiến cô cảm thấy chút gì đó căng thẳng không thể diễn tả nổi. Không biết tại sao, trái tim cô lại khẽ rung lên. Đã rất lâu rồi không có người đối với cô như vậy, nó khiến trái tim tàn tật của cô lại bị làm rung động một cách vô tình. Cô cúi đầu quay người gượng gạo, chớp mắt che dấu những giọt nước mắt sắp trào ra: “Vậy chúng ta mua máy xay sinh tố.”

Nào là nồi cơm điện, máy sinh tố, bình nước, thìa gỗ để rán, chất đầy trên chiếc xe để hàng của Lôi Kình, còn Nại Nại thì vẫn hưng phấn tột cùng đi tiến về phía trước. Bỗng nhiên Lôi Kình cảm thấy được đi mua sắm cùng Nại Nại quả thật là một niềm hạnh phúc bình dị. Tình cảm đặt trong những chuyện củi lửa dầu gạo tầm thường hàng ngày thì mới có thể nếm được mùi vị thực sự của cuộc sống.

Một tay anh khoác vai cô, tay kia dùng xe đẩy hàng và tấm thân của mình tạo ra một không gian an toàn bao bọc lấy Nại Nại, ngắm nhìn cô chuyên tâm chọn nào rau cải xanh, nào những trái thanh long đo đỏ, nào thịt lợn tươi ngon, và cả những quả trứng gà tròn trĩnh trong vòng bảo vệ do anh tạo ra.

Tất cả chuyện trước đây những tưởng nhỏ nhặt phiền phức đến nay không hiểu sao lại thuận mắt anh đến vậy. Cái xanh cái đỏ, khiến cảm hứng ăn uống của anh trỗi mạnh. Nó còn khiến anh mấy lần ngây người trong niềm hạnh phúc bé nhỏ.

Nại Nại quay sang hỏi: “Anh có cái gì không ăn được không?”

Anh lắc đầu, không muốn nói gì, sợ lên tiếng sẽ phá vỡ mất cảm giác êm dịu trước mắt.

“Thế có món nào anh đặc biệt thích ăn không?” Nụ cười của Nại Nại tươi tắn vô cùng, khiến anh không thể không cười theo.

“Có! Em!” Câu trả lời của Lôi Kình khiến Nại Nại ngượng chín người. Cô quay người nghĩ hồi lâu rồi mới ấp úng nói: “Vậy thì cứ mua thêm chút thịt lợn vậy.”

Lôi Kình biết Nại Nại lại chui vào mai rùa, anh cũng không ép cô, rộng lượng nhượng bộ: “Cũng được, dù gì cũng cùng một vị.”

“Anh nói em là heo sao?” Nại Nại nhướng mày lên hỏi.

Lôi Kình bèn đưa tay vuốt nhẹ tóc Nại Nại đầy yêu thương: “Cũng không ngốc nhỉ, xem ra em vẫn còn thuốc chữa.”

Khoảnh khắc đó, không chỉ là sự ấm áp đơn giản, mà nó giống như một tấm lưới thật lớn bao trùm lên hai người bọn họ, bao trùm lên cả hai trái tim.

Một Nại Nại đang lâng lâng và một Lôi Kình mỉm cười hạnh phúc đều không muốn phá vỡ không khí lúc này, khoảnh khắc tràn ngập hạnh phúc, ấm áp, ngọt ngào đến tận đáy lòng.

“Nại Nại?” Sau lưng có người gọi cô, Nại Nại bừng tỉnh khỏi cảm giác ngọt ngào, liền quay lại thì nhìn thấy hai người đang đứng cách đó không xa.

Khuôn mặt trắng bệch của Nại Nại được Lôi Kình giấu kín sau tấm thân vững chãi. Đương nhiên anh biết đối phương là ai, chỉ là anh chưa từng gặp người phụ nữ kia.

Bốn người cùng đứng sững lại, không ai nói gì cả, và mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau.

Đột nhiên Lữ Nghị bước lên phía trước, kéo Nại Nại ra khỏi Lôi Kình, chau mày hỏi: “Em đang làm gì thế?

Nại Nại bị cái kéo tay của anh làm cho loạng choạng, còn chưa kịp giải thích thì Lôi Kình đã dùng tấm thân tráng kiện của anh chặn ở giữa rồi túm lấy cổ áo Lữ Nghị.

Nại Nại biết một khi anh đã ra tay thì sẽ liên lụy rất nhiều, hơn nữa anh nhất định sẽ không nương tay, thế nên cô gỡ tay Lôi Kình ra rồi nói với anh thật bình tĩnh: “Không cần anh phải ra tay.”

Lôi Kình xếch ngược mày, tay dừng lại giữa không trung, trợn mắt nhìn Nại Nại: “Sao? Em không nỡ?”

Không hề! Nại Nại vừa định lên tiếng giải thích thì bị tiếng một người khác tranh lời: “Xem ra chị Nại Nại đã tìm được người đàn ông tốt rồi.” Duy Nhã đứng một bên đổ thêm dầu vào lửa.

“Tôi tìm được người đàn ông tốt hay không chả liên quan gì đến cô. Cô quản lí tốt người đàn ông của mình là được rồi.” Nại Nại thẳng thừng đáp lại Duy Nhã, rồi xoay qua kéo tay Lôi Kình đi khỏi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s