Có một tình yêu: C4 _ P4: Nhân chứng thần bí 2

– Hà Lệ không phải tự sát!

Sau khi lên xe, cuối cùng Tiểu Băng cũng buông bàn tay đang bịt miệng ra, hít thở một cách gấp gáp, trong hơi thở cái được cái mất ấy, nàng vẫn không quên đánh mắt ra hiệu cho Tuệ Tuệ.

– Tại sao?

Tuệ Tuệ vừa hỏi vừa biết ý lái xe đi theo chiếc xe cứu thương, trong tiếng còi hú gấp gáp inh ỏi, hai chiếc xe một trước một sau lái thẳng về phía bệnh viện.

– Cậu đã thấy ai tự sát mà lại khóa trái mình từ bên ngoài không?

Tiểu Băng hỏi vặn lại, nàng đến vừa hay nghe thấy những người hàng xóm nói, khi cảnh sát tới mới phát hiện ra cánh cửa bị khóa trái, còn tưởng rằng trong nhà không có người.

– Sao cậu biết là mình chưa thấy?

– Cậu nghĩ tranh luận điều này với mình có ý nghĩa lắm sao?

Tuệ Tuệ lập tức độp lại, Tiểu Băng quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, giả bộ không quan tâm đến cô. Hai bên lại quay trở lại với hình thức đối thoại với vô số những câu nghi vấn cộng thêm câu phản vấn rồi lại cộng thêm câu nghi vấn.

– Mình không tranh luận đề tài vô vị này với cậu, cậu có gan thì đợi Hà Lệ tỉnh lại rồi tự mình đến hỏi cô ta.

Tuệ Tuệ đưa ra kết luận cuối cùng, giọng nói của cô rất bình tĩnh, rất có phong cách của một luật sư, nhưng Tiểu Băng lại ném cho cô một cái lừ mắt.

– Đi thì đi, dù sao thì… mình vẫn còn chuyện muốn hỏi cô ta.

Tiểu Băng nghĩ ngợi hồi lâu, đôi mắt lại trĩu xuống thật thấp thật thấp.

Đã đến lúc nên tìm Hà Lệ để nói chuyện rồi, rốt cuộc thì có rất nhiều điều bí ẩn chỉ có thể tìm ra đáp án từ cô ta.

Về Đồng Cảnh Lượng, Về Đường Chính Hằng… và… về cả Đỗ Hiểu.

 

***

 

Tin tức về nữ minh tinh đang nổi Hà Lệ bị trúng độc khí ga tại nhà lan đi rất nhanh, Thiên Dật nhanh chóng giúp cô chuyển bệnh viện, còn phong tỏa mọi tin tức với giới báo chí.

Nhưng Tiểu Băng vẫn nghĩ ra cách để nghe ngóng được tin tức của Hà Lệ. Nàng có một cách săn lùng thông tin không dễ sử dụng. Đó là mối quan hệ với một người quản lý lão luyện trong giới giải trí, bạn thân của mẹ nàng, chỉ khi gặp phải vấn đề khó giải quyết nàng mới đến tìm người đó.

Nghe nói, vì bị trúng độc khí ga nên Hà Lệ vẫn chưa tỉnh lại.

Tiểu Băng đi nhẹ nhàng trong hành lang bệnh viện, nàng tập trung nhìn những tấm biển số trên cửa mỗi phòng bệnh. Dễ dàng tìm được người bạn đang làm việc tại bệnh viện này nàng mới có cơ hội lẻn vào khu nằm điều trị riêng.

Khắp nơi bốc lên mùi thuốc sát trùng nồng nặc, các bác sĩ ôm bệnh án trong tay, không chút biểu cảm đi lướt qua người nàng, các y tá đẩy người bệnh trên xe lăn rẽ, thân nhân thì tay càm những cạp lồng cháo vội vã bước đi. Mọi người đều tất bật, bận rộn hết lòng chăm sóc bệnh nhân và người nhà.

Đi được một hồi, thỉnh thoảng nàng liếc về hướng ngược lại, trong một khoảnh khắc, nàng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Tiểu Băng rùng mình, trong đầu nàng nhanh chóng bật ra tên của người này.

Đỗ Hiểu!

Sao cậu ta lại tới đây? Tiểu Băng sải bước lao tới đó, nghiên người dựa vào cánh cửa nghe trộm động tĩnh bên trong. Nhưng nàng chỉ nghe thấy tiếng Đỗ Hiểu đóng cửa, rồi khóa lại.

Không biết tại sao, trong lòng Tiểu Băng đột nhiên có chút bất an.

 

Đỗ Hiểu nhìn chằm chằm Hà Lệ đang yên lặng ngủ say trên giường bệnh, tuy không trang điểm, nhưng sự mộc mạc lúc này của cô vẫn khiến người khác rung động. Thở dài một hơi, đột nhiên trước mắt hiện lên nụ cười yêu kiều xinh đẹp của Hà Lệ, cậu khẽ nhếch mép.

Hiệu ứng cách âm của phòng bệnh trong bệnh viện không được tốt cho lắm, tuy đã đóng cửa nhưng vẫn có thể nghe thấy những tiếng nói chuyện thỉnh thoảng vang lên ở bên ngoài, Đỗ Hiểu cau mày không chút nhẫn nại, rồi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.

– Thực ra cô đã tỉnh lại rồi, đúng không?

Giọng nói của Đỗ Hiểu nghe có vẻ rất thờ ơ, nhưng vừa dứt lời, Hà Lệ đang nằm trên giường có vẻ như bị kinh hãi, khẽ động đậy mi mắt.

– Đừng giả vờ nữa cưng, người quản lý của cô đã nhận tiền của tôi, thế nên… đã nói hết tất cả rồi. Cô sớm đã tỉnh lại, nhưng lại công bố với bên ngoài là vẫn đang trong tình trạng hôn mê bất tỉnh.

Đỗ Hiểu vẫn tiếp tục nói một cách thủng thỉnh, giọng điệu vừa khinh miệt vừa kiêu ngạo, còn giơ tay ra, cúi người xuống nhẹ nhàng vuốt ve má Hà Lệ. Ngón tay thuôn dài, đeo một chiếc nhẫn bạc, bên trên có gắn một chiếc đầu lâu, miệng há thật to, bộ dạng dữ tợn.

– Tôi đã đồng ý với anh sẽ không nói mọi chuyện ra, tại sao anh vẫn không chịu buông tha tôi?

Hà Lệ mở choàng mắt, đẩy mạnh Đỗ Hiểu ra, cô hoảng loạn co rúm người lại, dựa sát người vào đầu giường.

“Haiz…” Đỗ Hiểu cười ngạo nghễ, lắc đầu

– Thật đáng tiếc, cô đúng là không hiểu tôi chút nào cả… tôi chưa từng tin bất cứ ai, ngoài bản thân mình ra…

Vừa nói, cậu ta vừa chầm chậm tiến lại phía Hà Lệ đang hoảng sợ không biết phải làm gì.

– Anh! Anh đừng qua đây!

Trong sự hoảng loạn, Hà Lệ mới phát hiện ra rằng lưng cô đã tì vào chiếc giường cứng, cô vùng vẫy giơ tay ra, muốn dùng sức đẩy đôi tay của Đỗ Hiểu đang thò tới. Khuôn mặt cười lạnh lùng của cậu đang tiến sát dần đến trước mắt cô, dữ tợn và hiểm ác.

– Chị Hà Lệ, món cháo thịt băm trứng muối mà chị cần tôi mua đến rồi đây!

Nghe thấy tiếng động trong phòng có chút khác thường, Tiểu Băng đảo mắt, lập tức giơ tay lên gõ cửa thật mạnh.

Đỗ Hiểu đột nhiên giật mình, nhanh chóng rụt tay lại, đứng đờ đẫn tại chỗ không biết nên làm thế nào. Lúc cậu lên đây rõ ràng đã cho người đứng canh ở cổng, bảo bọn họ ngăn lại hết những người có liên quan đến Hà Lệ, vậy tại sao trợ lí của cô lại trở về vào lúc này được chứ?

Nhìn chòng chọc Hà Lệ, ra ý cho cô không được nói năng bừa bãi, cậu nhanh chóng thu lại cảm xúc trên mặt ra mở cửa.

Cửa vừa mở, không ngờ đập vào mắt cậu lại là đôi mắt lấp lánh nụ cười của Trác Tiểu Băng, cậu lập tức trở nên đờ đẫn.

– Hi, Chủ tịch, thế giới này đúng là nhỏ quá nhỉ! Không ngờ…

Một tay Tiểu Băng nắm điện thoại, một tay giơ lên hướng về phía Đỗ Hiểu vẫy vẫy, giọng điệu thản nhiên không có bất cứ chút bối rối nào,

– Không ngờ lại gặp cậu ở bệnh viện!

Trong mắt nàng ánh lên một tia nhìn ma mãnh, môi hơi mím lại, dường như trong câu nói còn có điều ẩn ý.

Tuy mẩu đối thoại vừa rồi giữa Đỗ Hiểu và Hà Lệ có chút lờ mờ không rõ, nhưng Tiểu Băng cũng đã mơ hồ đoán ra những quan hệ rắc rối trong đó. Trong lòng nàng bỗng vụt lên một suy nghĩ khá táo bạo. Rốt cuộc có nên đánh cược một lần không? Vừa nghĩ nàng vừa giả bộ vô tình thò tay vào túi áo.

– Cậu…

Đỗ Hiểu bị cái nhìn của Tiểu Băng làm cho có chút lo sợ, bất giác lùi về phía sau một bước.

– Thật ra, ngày hôm đó tại cửa nhà chị Hà Lệ… tôi đã dùng điện thoại chụp được nửa mặt cậu.

Ánh mắt của Tiểu Băng lướt qua Đỗ Hiểu, nhìn thẳng vào Hà Lệ giờ đang trợn tròn mắt ngạc nhiên. Khẽ cười với cô, sau đó nàng tiến lên một bước, nhẹ nhàng ghé sát vào tai Đỗ Hiểu:

– Thế nên… người muốn diệt khẩu cô ấy… là cậu đúng không?

Nhìn bộ dạng kinh hãi của Đỗ Hiểu, trong lòng Tiểu Băng dâng lên niềm vui sướng khôn xiết, quả nhiên đã bị nàng đoán trúng rồi.

– Cô muốn thế nào?

Đỗ Hiểu lấy lại vẻ bình tĩnh trước đó rất nhanh, cậu thích thú dò xét người thấp hơn cậu đến nửa cái đầu là Trác Tiểu Băng. Cô ta đúng thông minh hơn cậu tưởng.

– Tôi chỉ muốn làm rõ một số chuyện.

Tiểu Băng thản nhiên nhoẻn miệng cười, lật tay khóa cửa phòng lại.

– Tôi biết cô muốn hỏi gì. Về em trai của cô… đúng không?

Đỗ Hiểu khẽ hất hàm.

– Chuyện của Tiểu Lượng, bây giờ tôi đã không còn hứng thú nữa rồi.

Tiểu Băng cắn nhẹ môi, nhún vai nói tiếp.

– Tôi biết bức ảnh đó là do cậu chụp trộm, cũng chính cậu gửi nó cho vị sư huynh ngốc của tôi. Về chuyện những fan hâm mộ làm Tiểu Lượng bị thương, tôi nghĩ cũng chính là cậu bảo chị Hà Lệ tìm người sắp đặt đúng không? Và cả những vụ gây xung đột của những fan hâm mộ giả, ép cho hai đứa phải ra nước ngoài, cũng là trợ lý của chị Hà Lệ phải không?

Nói xong một lèo, Tiểu Băng cảm thấy bàn tay giấu trong túi áo của nàng đã lạnh tới mức tê cóng vào rồi.

Vậy thì… tất cả mọi món nợ đều tính sổ một lần thôi!

– Cô đoán đúng hết! Quả nhiên không tồi, chẳng trách cái tay họ Đường đó lại thích cô!

Mắt Đỗ Hiểu bỗng sáng lên, giọng điệu cợt nhả:

– Cô muốn thế nào? Muốn tiền? Hay muốn tôi tha cho em trai cô?

Tiểu Băng lắc đầu, ngước mắt lên nhìn thẳng vào Hà Lệ, đưa tay lên chỉ vào cô, nói dõng dạc:

– Rất đơn giản, tôi muốn cậu tha cho chị ấy.

– Tôi?

Trong phút chốc, Hà Lệ trở nên đờ đẫn, cô ngước mắt nhìn Tiểu Băng, trong lòng bàng hoàng không hiểu. Rõ ràng bản thân cô đã không ít lần tìm người gây tổn thương em trai Trác Tiểu Băng là Đồng Cảnh Lượng, nhưng Trác Tiểu Băng tại sao lại muốn giúp cô?

– Đúng thế.

Tiểu Băng nhanh chóng rút tay ra khỏi túi áo, vỗ tay hào hứng.

– Nếu tôi dùng một bí mật khác để trao đổi thì sao?

Đỗ Hiểu không vì thế mà dao động, thậm chí còn nhếch môi cười, trong nụ cười ấy hiện lên sự xảo quyệt, cậu định thò tay ra nâng cằm Tiểu Băng lên, nhưng nàng ngoảnh đầu tránh đi.

“Ha ha…”

Tiếng cười của Đỗ Hiểu vang vọng trong căn phòng, đôi mắt đang nheo lại của Tiểu Băng đột nhiên mở to ra. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Đỗ Hiểu trừng trừng, trong nụ cười của cậu ta nàng nhìn thấy sự đắc ý, dường như mọi việc đều nằm trong sự kiểm soát của cậu ta.

– Trác Tiểu Băng, bí mật này… tôi nghĩ cô nhất định sẽ có hứng thú. Bởi tôi biết trong vụ tai nạn ba năm trước, người lái chiếc xe thứ bảy… rốt cuộc là ai.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s