Tn PK Xhđ: C20_ P1: Trùng phùng nơi ngõ hẹp, kẻ mạnh chiến thắng

Cãi lộn luôn là điểm yếu của Nại Nại. Như đã từng nói lúc trước, khi cãi nhau, mỗi lần nói ra một câu nào đó cô đều phải nghĩ xem liệu có làm tổn thương đến người khác không, liệu có chạm phải vết thương của họ không. Thế là mỗi lần người ta cãi một câu, cô đều không cãi lại được, có cãi qua mà không có cãi lại, thế là chẳng thể cãi được.

Nhưng đối mặt với đối thủ không chịu buông tha, cô thường kiềm chế không bộc phát, thỉnh thoảng cũng mắng lại một câu, nhưng ngay câu tiếp theo thì tịt luôn. Nếu bị dồn tới đường cùng, Nại Nại sẽ bỏ chạy, dùng tinh thần vĩ đại của A Q tự an ủi bản thân: Không phải tôi sợ hãi, mà tôi khinh không thèm cãi nhau với các người!

Tất nhiên, cũng có ngoại lệ. Đó là lần cùng mẹ cô đi mua sắm, đối phương là một tên to cao lực lưỡng, đã đụng phải mẹ Nại Nại lại còn càm ràm chửi bới mãi không chịu thôi. Bản tính sư tử tiềm ẩn trong Nại Nại bỗng nổi lên, cô xông ra như con thú nhỏ, cãi tay đôi với hắn hai câu, nhưng trong lòng vẫn còn cái ấm ức vì không cãi lại được, trong tình trạng không thể cãi lại đối phương được nữa, cô tiện tay cầm chai bia ném viu qua, tuy không đập trúng người tên đó nhưng cũng khiến người ta kinh hãi phủi đít bỏ đi mất dạng.

Nại Nại sau chiến thắng đó đã rút ra kết luận: Thỏ gặp nguy khốn còn cắn người, huống hồ là sư tử?

***

Lôi Kình đột nhiên lấy lại được bình tĩnh. Không hiểu tại sao, cứ dính tới chuyện của Nại Nại là anh lại không thể ung dung bình thản như thường ngày. Thậm chí còn làm những chuyện sốc nổi mà thời hai mấy tuổi đã không còn làm nữa, hơn nữa bản thân còn không hay biết!

Bị Nại Nại kéo tay lôi đi, sắc mặt anh vẫn còn sầm sịt. Anh cũng biết nếu tiếp tục ở lại đó giằng co thì sẽ gây tổn thương thế nào cho Nại Nại, thế nên anh cố gắng hết sức kiềm chế bản thân.

Còn Nại Nại với thái độ dĩ hòa vi quý chỉ mong rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, tránh xảy ra đại chiến thế giới.

Tiếc là lại có người không nhận ra hai người đều đang kiềm chế.

“Nại Nại.” Lữ Nghị tiếp tục réo tên Nại Nại. Anh không dám tin Nại Nại lại có quan hệ với người đàn ông trông không có vẻ gì lương thiện này. Nại Nại trong ấn tượng của anh rất mềm yếu, là con thỏ trắng chỉ cần bị người ta gầm một tiếng sẽ run lẩy bẩy, là thứ thú cưng rất cần đến sự yêu thương và an ủi của người khác.

Nhưng hôm nay, sự tự tin và quả cảm của cô khi trả lời những câu đó quả thực khiến Lữ Nghị hoảng loạn. Một Nại Nại từ trên xuống dưới đều toát ra sức hấp dẫn trước giờ chưa từng có như thế này khiến anh bất giác muốn ngăn cô bỏ đi cùng với người khác.

Tình yêu, tình cảm mười năm vợ chồng giữa họ, ai có thể rũ bỏ được? Anh không thể, nhất định cô cũng không thể.

Lôi Kình bị Nại Nại kéo tay bước đi, nhưng bước chân đã dừng hẳn lại. Nại Nại ngước lên nhìn anh một cách khó hiểu, chỉ thấy mắt anh nheo lại, nắm đấm siết thật chặt. Anh cười đầy thiện ý và nói thì thầm bên tai cô: “Không sao, tôi đi nói chuyện với anh ta.”

Hơi nóng phả ra bên tai từ lời nói của anh khiến Nại Nại có chút tâm tư lơ đãng, còn chưa kịp nghĩ xem Lôi Kình đang nói gì thì anh đã dễ dàng thoát khỏi gọng kìm của cô.

Lúc đó, Nại Nại mới chợt nhận ra, nếu như Lôi Kình không muốn đi cùng cô thì dù cô dùng cách gì cũng không thể ngăn anh được.

Trước giờ chẳng qua là anh nhường cô mà thôi.

Lôi Kình ngạo mạn bước tới trước mặt Lữ Nghị, trước tiên đưa mắt liếc qua Duy Nhã, chỉ là một cái liếc không ác ý, vậy mà đã khiến Duy Nhã sợ tới mức bất giác lùi lại phía sau một bước.

Không tệ, coi như còn biết thức thời.

Tiếp theo chính là chồng cũ của Nại Nại. Về căn bản phong độ của Lôi Kình trước chồng cũ của Nại Nại không cần phải quá tốt, trước mặt tên đàn ông bỏ vợ theo gái không cần thiết phải thể hiện bất cứ điều gì.

Đàn ông trong giới giang hồ trước hôn nhân đều quan hệ lăng nhăng, đó là vì khi đó họ đều còn độc thân. Hơn nữa trong thời gian dài luôn có nhu cầu giải tỏa áp lực bản thân. Nhưng sau hôn nhân, họ chỉ chăm chút duy nhất cho một người phụ nữ. Như lời nói của Hồng Cao Viễn thì: “Người ta đã chịu kết hôn với loại người như chúng ta là đã hy sinh quá nhiều rồi. Ra ngoài ngoại tình không chỉ có lỗi với người phụ nữ đó, mà lương tâm của người đàn ông đó cũng đã vứt cho chó gặm rồi.”

Lôi Kình cũng luôn tin tưởng như vậy.

Một người đàn ông có giáo dục sẽ không khoác tay nhân tình hiện thời rồi không chịu buông tay người vợ cũ, thế nên anh cần phải khiến cho tên đàn ông trước mặt còn chưa hiểu rõ tình thế nhanh chóng nhìn rõ cái tình thế hiện giờ.

Anh túm lấy cánh tay của Lữ Nghị, nhẹ nhàng vặn ra sau, Lữ Nghị bỗng thấy đau nhói, chỉ là anh không chịu thể hiện ra ngoài, nén nỗi đau, anh định lật tay lại túm lấy cánh tay của Lôi Kình. Đòn phản kích gãi ngứa khiến Lôi Kình bật cười, gằn giọng nói: “Thân thể chả ra làm sao, như thế này mà còn định ôm một cô gọi một cô, anh ứng phó nổi sao?”

Nại Nại tưởng rằng Lôi Kình sẽ ra tay nên bước tới ngăn anh lại: “Thôi được rồi, chúng ta đi thôi.”

Duy Nhã liền kéo tay Nại Nại lại, giọng nói đáng ghét lại vang lên bên tai: “Chị khơi chuyện lên rồi lại muốn phủi đít bỏ đi? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?”

Nại Nại nghiến răng, quay người lại trợn mắt lên với Duy Nhã, những lời muốn nói cứ chực chờ nơi cửa miệng mà không tài nào thốt lên được, cuối cùng chỉ đành quát một câu: “Bỏ tay ra.”

“Tôi biết chị vẫn còn vương vấn Lữ Nghị! Nếu không sao mỗi lần gặp chúng tôi chị lại chuồn nhanh như thế? Chị có thể quên được cả việc bị người ta ruồng rẫy, tôi không biết phải khen ngợi hay khinh bỉ trí nhớ của chị đây? Đúng là loại hàng thứ cấp không ai cần!”

Những lời lăng mạ của Duy Nhã xuyên thẳng vào đỉnh đầu Nại Nại, không nói lời nào, cô vung tay về phía Duy Nhã. Tiếc rằng kết quả của việc lâu ngày không động thủ là sự sai lệch quá lớn, chỉ một cái ngoảnh mặt Duy Nhã đã tránh được.

“Bốp!” Tiếng bạt tai dứt khoát vang lên khiến Nại Nại không khỏi bàng hoàng. Cô nhìn tay mình rồi lại nhìn Duy Nhã đang ôm mặt. Cô nhớ hình như mình đánh trượt, không lẽ cô lĩnh hội được thuật lục mạch thần kiếm[1]?

Lôi Kình một tay kìm chặt cánh tay muốn giằng ra của Lữ Nghị, tay còn lại rời khỏi mặt Duy Nhã, trên mặt anh hiện lên nụ cười lạnh lùng mà Nại Nại không thể ngờ tới. Anh chỉ thẳng vào mặt Duy Nhã: “Tôi cảnh cáo cô, trước giờ tôi không kiêng kị việc đánh đàn bà. Trừ người phụ nữ của mình ra, tất cả phụ nữ khác tốt nhất đừng có gây với tôi.”

“Anh huênh hoang cái gì? Tôi sẽ báo cảnh sát.” Duy Nhã tay ôm mặt hét toáng lên.

Lôi Kình bỏ Lữ Nghị ra, đẩy sang một bên khiến Lữ Nghị loạng choạng, cười vào mặt anh ta: “Tôi đang rất tò mò, lúc này loại đàn ông như anh sẽ giúp ai?”

Lữ Nghị nhìn một bên là nhân tình đang uất ức vạn phần, một bên là người vợ cũ đang nổi giận lôi đình, lúc lâu sau mới quay sang nói với Nại Nại: “Em qua lại với anh ta?”

Lôi Kình nhướn mày, khoanh tay trước ngực đợi câu trả lời của Nại Nại trong tiếng chửi bới của Duy Nhã.

Không biết tại sao nhưng Nại Nại biết chắc rằng, câu trả lời này sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa cô và Lôi Kình, mà cái thái độ để mặc cô trả lời của anh càng giống như đang dùng một sức mạnh vô hình ép cô phải đưa ra quyết định dứt khoát. Nại Nại trả lời hết sức thiếu tự nhiên: “Chẳng liên quan gì tới anh.”

Câu trả lời của cô không sai, nhưng không phải là đáp án khiến Lôi Kình hài lòng. Anh hy vọng Nại Nại có thể tuyên bố vô cùng chi tiết về quan hệ của hai người. Ví dụ như, anh ấy là người đàn ông của tôi, hoặc là anh ấy là chồng sắp cưới của tôi hoặc đại loại thế. Dù có quá đáng hơn nữa anh cũng không tức giận.

Câu trả lời mơ hồ này nhất định không thể khiến tên khốn kia hiểu được, thế là anh tốt bụng nhắc nhở kẻ xui xẻo: “Tôi là người đàn ông của cô ấy.”

Lời nói này vừa buông ra, Nại Nại và Lữ Nghị nhất loạt thở dốc, hai loại phản ứng hoàn toàn khác nhau xuất hiện trong đầu họ.


[1] Một loại võ thuật, xuất xứ từ bộ tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ

Advertisements

4 thoughts on “Tn PK Xhđ: C20_ P1: Trùng phùng nơi ngõ hẹp, kẻ mạnh chiến thắng

  1. Pingback: thuc nu 2 « Cung Điện Mùa Đông

  2. Pingback: thuc nu 2 « Cung Điện Mùa Đông

  3. Pingback: Chương 20:Trùng phùng nơi ngõ hẹp,kẻ mạnh chiến thắng « Hàn Băng Cốc

  4. Pingback: Chương 20:Trùng phùng nơi ngõ hẹp,kẻ mạnh chiến thắng « Hàn Băng Cốc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s