Có một tình yêu: C4 _ P5: Nhân chứng thần bí 3

Công ty của Thiên Dật ở Bắc Kinh nằm tại vòng hai – nơi phồn hoa sầm uất nhất, nhìn theo những tấm kính cửa sổ được thiết kế chạm đất của những tòa nhà cao tầng, có thể thấy được những dòng xe cộ chuyển động không ngừng, dưới sự hắt bóng ở hai bên của tòa cao ốc, có một chút gì đó bi tráng.

– Cảm giác sau khi gặp cậu ta thế nào?

Lâm Phi ngồi trên chiếc sofa lớn tại phòng làm việc, hất hàm nhìn bộ dạng người đàn ông trước mặt, anh đang nhìn vào chiếc gương gắn ở tường để chỉnh sửa lại mái tóc của mình, trông rất chuyên tâm.

Khuôn mặt nhìn nghiêng điển trai đó lọt vào tầm mắt cô, trên mặt anh là biểu cảm bình tĩnh và lạnh nhạt trước đây chưa từng có, dịu dàng tới mức giống như một viên kim cương, phát ra thứ ánh sáng màu trắng lóa mắt.

– Ena hỏi cậu ấy rồi, chỉ là cậu ấy đã nhận tiền. Gặp mặt rồi em lại thấy rất bình tĩnh.

Kỉ Tư Nam khẽ cong làn môi tuyệt đẹp, nở một nụ cười uể oải.

Sau vụ việc thuê phòng khách sạn, A Kiều biến mất không để lại dấu vết, nhưng Lâm Phi thần thông quảng đại cuối cùng cũng lôi được anh ta ra.

Kỉ Tư Nam tưởng rằng sau khi gặp mặt hắn,  anh sẽ rất tức giận, nhưng khi nhìn thấy một A Kiều tiều tụy râu ria nham nhở đầy mặt, anh lại bỗng bình tâm trở lại. A Kiều của ngày trước, Kỉ Tư Nam của bây giờ, thật ra đều giống nhau. Giống nhau ở điểm để có thể sinh tồn và tự bảo vệ mình mà không thể làm những gì mình muốn.

– Cậu đang muốn chứng tỏ với tôi rằng cậu thanh cao và vĩ đại đến đâu sao?

Lâm Phi ném tới một cái nhìn khinh thường, hơi cong môi lên, cô thoa loại son mới nhất, màu đỏ đậm khá rực rỡ.

Kỉ Tư Nam lắc đầu, xòe hai tay ra. Ở ngón tay giữa của anh đeo một chiếc nhẫn bạc lấp lánh, là một chiếc nhẫn dành cho nam giới trong loạt sản phẩm Alocasia Macrorrhizos mà anh sắp làm người phát ngôn, anh thích thú đưa tay nghịch chiếc nhẫn.

– Cậu ấy đang nói dối, em cũng chưa bao giờ nói thật điều gì…

Kỉ Tư Nam vừa nói vừa khẽ bĩu môi nói tiếp

– Em không tin trước giờ chị chưa từng lừa ai.

– Cậu như thế này là đang chống đối với tôi đấy à?

Lâm Phi nghe xong khẽ nhướn lông mày, chớp mắt, cô vừa hỏi vặn lại vừa cười giống như một cô gái nhỏ. Thấy cô cười vui vẻ, Kỉ Tư Nam cũng bật cười, vừa cười vừa rút di động ra xem tin nhắn, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng:

– Haiz, không nói với chị nữa, em phải đi đây, có gười đang đợi em dưới lầu.

Lâm Phi thấy anh cười nheo hết cả mắt, hàng mi cong lại một cách đẹp đẽ, trông giống như một đứa trẻ to xác hạnh phúc, thế là trong lòng cô không kìm được cũng nóng bừng lên.

Kỉ Tư Nam của hiện tại, hoàn toàn không còn bộ dạng lạnh lùng, mắt trĩu xuống, mà từ ngoài vào trong đều tỏa ra sự ấm áp.

Nhìn Kỉ Tư Nam nhanh chóng hướng về phía cô vẫy tay chào từ biệt, sau đó cả người biến mất sau cánh cửa giống như một cơn gió, Lâm Phi khẽ thở dài. Nếu cứ thế này đến lúc già thì tốt biết mấy. Nhưng đáng tiếc, có một số giấc mơ đẹp, vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực.

 

***

 

– Chúng ta… đi trượt băng đi!

Bên tai Tiểu Băng vẫn còn vang lên tiếng nói đầy thích thú hứng phấn của Kỉ Tư Nam, nàng tuyệt đối không thể nghĩ được rằng thời gian rảnh rỗi của đại minh tinh như anh lại không thích đi chơi bóng rổ cũng không thích đi tập thể hình, mà lại thích… đi trượt băng!

Thay một bộ đồ thể thao, Kỉ Tư Nam đội mũ lên, kéo vành mũ xuống thật thấp, đề phòng người qua đường nhận ra.

Khi anh nhìn thấy mặt băng phẳng như gương, đôi mắt anh lập tức phát ra những tia thích thú, có cảm giác cả người anh đều đã thư giãn hoàn toàn.

Tiểu Băng nhìn bộ dạng tươi cười tít hết cả mắt của anh, cau mày khó hiểu, nàng hoàn toàn không thể nào hiểu nổi tại sao anh lại thích nơi lạnh lẽo này như thế.

– Nhà tôi còn lạnh hơn thế này nhiều!

Dường như nhìn ra sự khó hiểu của Tiểu Băng, Kỉ Tư Nam nhanh chóng thay đôi giày trượt băng vào, chậm rãi giải thích lý do.

– Lúc tôi còn đi học, cứ đến mùa đông, các thầy cô giáo sẽ đổ nước lên sân vận động, đợi đến lúc đóng băng chúng tôi sẽ tới đó trượt băng sau giờ tan học, mặc những chiếc áo nỉ vừa dày vừa to, cho dù có bị ngã cũng sẽ không cảm thấy đau…

Kỉ Tư Nam kể chuyện, trên môi anh nở nụ cười rạng rỡ. Ngẩng đầu lên vẫn thấy Tiểu Băng đang lóng nga lóng ngóng thay giày, liền mỉm cười cúi người xuống giúp nàng thắt dây. Những ngón tay thon dài cứ thoăn thoắt, anh vừa nói vừa thắt một cái nơ bướm khá tinh tế.

Nụ cười rạng rỡ đẹp mê hồn này khiến Tiểu Băng ngây ngất. Những đứa trẻ sinh ra ở thành phố băng giá, luôn luôn có một sự quyến luyến đối với màu trắng bao phủ cả đất trời này, Kỉ Tư Nam thoải mái đứng dậy, xoay người một cái, cả người anh lướt uyển chuyển trên sân băng.

Anh mặc một bộ đồ thể thao màu ghi nhàn nhạt, chiếc áo khoác khoác hờ, trông anh kiêu ngạo tựa một chú thiên nga.

Giang rộng cánh tay, anh hít một hơi thật sâu cái khí lạnh toát ra từ bề mặt sân băng. Luồng khí lạnh đó khiến cho sự xao động trong lòng anh cũng yên bình trở lại.

Tiểu Băng gắng hết sức để đứng được lên, nhưng cơ thể nàng cứ lắc lư không vững, nàng thử dùng cách khua khắng hai cánh tay để tìm sự thăng bằng, nhưng vẫn cứ loạng choạng đứng nguyên tại chỗ không thể nhúc nhích được.

Trên sân băng, Kỉ Tư Nam uyển chuyển xoay một vòng, khua chân một đường, Tiểu Băng còn chưa kịp nhìn cho rõ thì cả người anh đã giống như một chiếc lá, nhẹ nhàng bay đến bên cạnh nàng, rồi đứng lại thật vững vàng.

Tiểu Băng ấm ức nhìn Kỉ Tư Nam lắc đầu, mất hết tự tin với khả năng giữ thăng bằng của mình.

– Lại đây…

Kỉ Tư Nam nheo đôi mắt lại cười thật dịu dàng, anh đưa tay lên, xòe tay ra trước mặt Tiểu Băng.

Ngón tay Tiểu Băng khẽ run rẩy, hơi cuộn lại, ngước đầu lên liền bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Kỉ Tư Nam, nàng mím môi, rồi đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

Đôi tay ấy tỏa ra sự ấm nóng, khi đôi bàn tay ấy nắm lấy tay nàng, trái tim nàng bỗng dâng lên một thứ cảm giác khó mà bình tĩnh được.

Kỉ Tư Nam nắm chặt lấy những ngón tay lạnh cóng của Tiểu Băng, sau đó sải bước nhẹ nhàng lùi về sau, dịu dàng nói:

– Nào… hãy đi theo tôi…

Trong lòng Tiểu Băng thực sự rất sợ hãi, nhưng vẫn chầm chậm sải bước với cơ thể cứng đờ, bàn tay có được trọng lượng, cơ thể dường như cũng có được sự vững chắc, nàng không còn loạng choạng nữa.

Nàng thử nghiệm trượt hai bước, một bước lùi, một bước tiến.

Trên mặt băng trắng mịn, Tiểu Băng cảm thấy Kỉ Tư Nam đang giữ gần hết trọng lượng cơ thể nàng, nàng cố hết sức sải từng bước từng bước một, bước chân cũng đã dần dần trở nên thoải mái hơn.

– Đúng rồi, rất tốt…

Kỉ Tư Nam mỉm cười gật đầu với nàng, sau đó đột nhiên thả một tay ra.

Tiểu Băng chỉ cảm thấy tay nàng ngay lập tức lạnh cóng lại, nàng kinh ngạc quay sang, và rồi bắt gặp ánh mắt động viên của Kỉ Tư Nam:

– Chúng ta cùng đi lên phía trước nhé, được không?

Bị ánh mắt dịu dàng này nhìn tới mức hơi thở dần trở nên gấp gáp, Tiểu Băng kiên định gật đầu, sải rộng bước chân, đi theo tiết tấu của Kỉ Tư Nam.

Nắm chặt bàn tay của người đàn ông này, cuối cùng nàng cũng có thể chầm chậm lướt đi một cách ấm áp trên sân băng lạnh lẽo rồi.

Nàng mỉm cười nhìn Kỉ Tư Nam, dường như muốn được chia sẻ niềm vui này với anh, Kỉ Tư Nam giơ tay lên gạt phần tóc mái che hết trán, chớp nhẹ đôi mắt, anh lại cong môi lên nở một nụ cười.

Nụ cười đó rạng rỡ tuyệt đẹp, phát ra thứ ánh sáng thuần khiết trên sân băng trắng tinh. Thấy Kỉ Tư Nam cười, Tiểu Băng càng cười lớn hơn, phát ra những tiếng khúc khích. Nhưng nàng không hề để ý thấy, khoảnh khắc Kỉ Tư Nam quay đầu đi cụp mắt xuống, trong đôi mắt anh ánh lên tia nhìn có phần bất đắc dĩ.

Advertisements

2 thoughts on “Có một tình yêu: C4 _ P5: Nhân chứng thần bí 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s