Có một tình yêu: C4 _ P6: Nhân chứng thần bí 4

Lượn đi lượn lại vài vòng trên sân băng, động tác nhuần nhuyễn thành thục của Kỉ Tư Nam đã thu hút không ít sự chú ý của công chúng. Tất cả mọi người đều dừng lại, nín thở nhìn người đàn ông đang xoay chuyển hết mình ở giữa sân băng.

Khuôn mặt nhìn nghiêng được giấu kín dưới vành mũ của anh vẫn vô cùng khôi ngô tuấn tú, đôi môi bất giác mím lại cũng phát ra thứ ánh sáng màu anh đào nhè nhẹ.

Tiểu Băng một tay chống cắm, ngồi trên chiếc ghế gỗ ở bên ngoài sân trượt nhìn Kỉ Tư Nam đang di chuyển nhẹ nhàng khéo léo trên sân giống như một chú bướm hoa.

– Mẹ ơi, mẹ nhìn xem, anh đó trông rất giống Kỉ Tư Nam!

Cô bé gái khoảng tám, chín tuổi ngồi bên cạnh vừa thay xong đôi giày trượt màu hồng, cô bé không vào sân luyện tập mà chỉ chăm chú nhìn ngắm Kỉ Tư Nam không chớp mắt.

Vừa nói cô bé vừa giơ tay chỉ về hướng Kỉ Tư Nam. Tiểu Băng vừa định mở miệng giải thích thì nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên bên tai.

– Cô bé, Kỉ Tư Nam là ai thế?

Câu nói của cô bé vừa dứt, Kỉ Tư Nam không biết từ khi nào đã xuất hiện trước mặt, cười toe toét nhìn nó.

– Kỉ Tư Nam là một đại minh tinh đấy!

Cô bé gái mở to mắt, một đôi mắt tròn xoe đen láy, cô bé ngẩng đầu lên, chu môi ra trả lời.

– Nhưng mà, đại minh tinh sao lại đến sân trượt tuyết chơi chứ? Mỗi ngày bọn họ đều rất bận, có đúng không?

Kỉ Tư Nam cười nhăn cả mũi, không quên giơ tay lên quệt một cái lên chiếc mũi nhỏ nhắn cô bé.

– Vâng…

Cô bé bán tín bán nghi gật đầu, theo mẹ vào sân luyện tập trượt băng. Kỉ Tư Nam thấy cô bé đi được hai bước lại quay đầu lại vẫy tay với anh, thế là anh lại cười dịu dàng vô tư như một cậu bé to xác.

Dừng lại một lúc, anh nhìn về hướng Tiểu Băng, sau đó ngồi xuống chiếc ghế, bắt đầu tháo dây buộc giày.

– Sao không chơi nữa?

Tiểu Băng chỉ về phía sân trượt, vừa rồi Kỉ Tư Nam còn yêu thích thú lắm mà.

– Chẳng phải bị cô bạn bé nhỏ của chúng ta nhận ra rồi sao?

Kỉ Tư Nam hướng về phía cô bé vừa rồi khẽ giải thích, thay giày xong, anh nhìn ngó xung quanh một hồi, lúc đó mới tìm thấy một tấm gương treo trên tường, thế là anh liền đi qua đó soi gương, bắt đầu chỉnh đốn lại tóc tai của mình.

Tiểu Băng rất tự nhiên lôi từ trong túi ra một chiếc lược và hộp gel đưa cho anh.

Nàng cười nhẹ nói đùa:

– Vậy anh còn không nhanh lên, cẩn thận bị người khác nhìn thấy thì sẽ nguy to đấy!

Kỉ Tư Nam thủng thỉnh sửa sang lại phần tóc bị vểnh ra ngoài của mình, sau đó cười hài lòng. Ngẩng đầu lên, tinh nghịch lè lưỡi, anh quay người lại nhìn Tiểu Băng

– Em yên tâm, tôi chạy nhanh lắm!

– Vậy anh tự đi mà chạy, em phải về thu dọn hành lý đây!

Tiểu Băng nhét lược và hộp gel vào túi của Kỉ Tư Nam, cắn nhẹ môi.

– Thu dọn hành lý? Em lại phải đi đâu à?

Kỉ Tư Nam đỡ lấy chiếc túi từ tay Tiểu Băng, chớp mắt, nhìn nàng bằng ánh mắt nghi hoặc.

– Em được nghỉ phép! Đương nhiên phải đi du lịch rồi!

Tiểu Băng chớp nhẹ mắt, đột nhiên mắt nàng sáng rực lên.

– Đúng rồi, Nam, Tiểu Tình bảo em mang bản nhạc đến cho anh, em để trong túi của anh rồi, nhớ về đến nhà mở ra xem nhé!

– Em đi du lịch?

Kỉ Tư Nam trợn tròn mắt, thở phì ra

– Vậy tôi cũng phải đi!

Trong câu nói của anh có chút gì đó nũng nịu, Tiểu Băng nghe xong cười tít cả mắt.

– Thời gian vừa qua xảy ra nhiều việc quá, em muốn đi để thư giãn…

Nàng thu lại nụ cười, một sự đau thương vụt lóe lên khi nàng cụp mắt xuống.

Khi nghĩ đến hình bóng màu đen đó, trái tim nàng giống như bị kim đâm vào, giật thót lại, máu trong phút chốc chảy ngược ra.

– Ừ, vậy được thôi, em đi chơi vui vẻ.

Kỉ Tư Nam mím môi, nở một nụ cười dịu dàng. Nhưng nụ cười ấy bỗng trở nên trắng bệch, không còn rạng rỡ tuyệt đẹp như khi trước nữa.

Thời gian họ quen nhau thật sự rất ngắn ngủi, nhưng vì cùng trải qua những tháng ngày khó khăn nhất nên hai bên trở nên khá hợp. Thời gian ở bên nhau, họ đều có thể rũ bỏ mọi sự phòng bị, phát ra tiếng cười xuất phát từ trái tim.

Tuy đều hạnh phúc và ấm áp, nhưng Kỉ Tư Nam hiểu, giữa hai người cho dù có thân mật đến đâu đi nữa thì vẫn có một đường ngăn cách mơ hồ.

Thế nên, hai người vĩnh viễn không thể đi đến trái tim của người kia, càng không thể nói tới việc có thể dựa vào nhau, an ủi lẫn nhau vào lúc tuyệt vọng nhất.

Thực ra anh sớm đã hiểu điều này, bọn họ giống bạn bè, giống người hợp tác hơn là người yêu.

 

***

 

Sau khi hoạt động trở lại, lịch trình của Kỉ Tư Nam được sắp xếp kín mít, ngoài việc lộ diện tại đủ các thể loại quảng cáo ra, thì phần lớn thời gian anh thu âm trong phòng thu tại phòng làm việc của Hướng Tình, bận rộn tới mức không có thời gian nghĩ ngợi linh tinh.

Vào thời điểm mỗi ngày anh phải thức khuya dậy sớm đó, Tiểu Băng đi đến nơi nàng muốn đến nhất, nơi nàng đã sống trước khi lên năm.

Thành phố nhỏ ở ven biển phương bắc. Đi dọc con phố, nàng có thể hít thở không khí ẩm ướt mang mùi thơm nồng của biển, vào mùa đông nhưng lúc nào cũng có những tia nắng ấm áp rơi trên bờ vai. Cảnh tượng đã xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của nàng, cuối cùng cũng trở thành hiện thực trước mắt.

Tiểu Băng ngồi bó gối trên bãi cát, bên tai vẳng tới tiếng gió vi vu, nàng cảm thấy hơi lạnh, thế là bất giác ngồi co mình lại.

Mùa đông rất ít người đến bãi biển, người ngồi ngây ra bên bờ biển thế này, càng có phần nào đó kì quái. Chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay áp út không ngừng sáng lấp lánh trong gió, ánh sáng chói lóa trông lại càng giống bong bóng trong ảo giác.

Nàng giơ tay lên trước mặt, chặn lại những cơn gió biển đang thổi tới, nhìn ánh mắt mặt trời lọt qua kẽ tay rơi trên khuôn mặt, tạo thành từng khoảng tối sáng lốm đốm, những tia sáng và tối ấy đan xen vào nhau, trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác buồn thương khó tả.

Nàng cứ thế đung đưa chiếc nhẫn đính hôn dưới ánh nắng mặt trời không biết bao nhiêu lần, mặc cho nó phát ra đủ các loại ánh sáng, đập vào tầm mắt, chói lòa khiến mắt nàng cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt.

Chiếc nhẫn sáng lấp lánh, Alocasia Macrorrhizos tượng trưng cho tình yêu trong trắng đẹp đẽ, nhưng hai người đã phạm phải lỗi lầm như chúng ta, còn có tư cách có được tình yêu trong sạch như thế này không?

Lỗi lầm đã phạm phải, cho dù có bù đắp thế nào, cũng không thể gạt bỏ những tổn thương và lừa dối tàn khốc ra khỏi trái tim.

Em sợ phải lựa chọn, bởi vì đưa ra sự lựa chọn, có nghĩa là phải nhẫn tâm dứt bỏ một cảm xúc nào đó.

Nhưng em xin lỗi, em không thể từ bỏ những kí ức thuộc về anh ấy.

Thì ra… em đã yêu anh ấy nhiều như thế.

… ngay đến bản thân em cũng không hề hay biết.

Trong không khí thoang thoảng cái vị mằn mặn của nước biển, mỗi lần hít thở thật sâu nàng đều cảm thấy tràn ngập mùi vị đó, thủy triều cứ dâng lên rồi lại dạt đi không biết bao lần dưới chân nàng, cứ đổ ập lên bờ cát, nhưng lại không thể không buông tay rời đi.

Tiểu Băng cố cầm giọt nước mắt gần như sắp rơi xuống, cố gắng nói bằng một giọng bình tĩnh nhất.

– Nhưng… Đường Chính Hằng, tại sao anh… vẫn còn đến tìm tôi?

– Đỗ Hiểu đã nói hết với cô rồi?

Trong giọng nói lạnh lùng của Đường Chính Hằng có thể nghe thấy một chút xao động, Tiểu Băng cụp mắt xuống, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, nhanh chóng lún sâu vào cát, biến mất chỉ trong phút chốc.

Tiểu Băng không đáp lại, chỉ lặng lẽ sải bước đi thật nhanh về phía trước. Nàng bây giờ chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức, không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào.

– Vậy anh còn đến đây làm gì?

Tiểu Băng bước trên cát thoăn thoắt tiến về phía trước, nàng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của Đường Chính Hằng đang đi theo. Không thể tiếp tục đè nén cảm xúc dâng trào trong lòng nữa, nàng gần như mất hết kiểm soát, hét ầm lên.

– Tôi muốn…

Đường Chính Hằng đột nhiên giật mạnh lấy cánh tay của Tiểu Băng, cái giật tay khiến bước chân nàng loạng choạng, cả người gần như rơi vào vòng tay người đàn ông này.

– Tôi muốn giải thích với em.

Giọng nói của Đường Chính Hằng dịu dàng đi nhiều, nghe như tiếng những con sóng lăn tăn trên mặt biển phẳng lặng, thủy triều cứ lên xuống dập dềnh, phát ra những tiếng dài như than thờ.

Tiểu Băng ngẩng đầu lên, hơi nghiêng đầu dò xét người đàn ông trước mặt, cả người anh lạnh như một tảng băng, trong mắt anh ánh lên sự hổ thẹn, nàng thở hắt ra, sau đó mím môi lạnh lùng nói:

– Người lái chiếc xe Audi A6 ngày hôm đó có phải là anh không?

Đường Chính Hằng cụp mắt xuống, không lên tiếng, nhưng biểu cảm trên mặt anh lại gần như là thừa nhận.

– Vậy việc Đỗ Gia bỏ tiền ra để chạy tội cho anh có phải là thật không?

Tiểu Băng lại hỏi, nàng không muốn nghe lời giải thích của Đường Chính Hằng.

– Đúng thế.

Đường Chính Hằng gật đầu, bàn tay đặt trong túi quần siết lại thật chặt, chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng cộm tới mức trái tim anh nhói đau.

– Thế nên, tôi nghĩ sự việc này căn bản không cần thiết phải giải thích gì cả.

Tiểu Băng giật mạnh tay Đường Chính Hằng ra, sau đó quay người bỏ đi.

– Đợi đã!

Giọng nói của Đường Chính Hằng đột ngột vang lên, anh nhanh chóng đuổi kịp Tiểu Băng, chặn ngay trước mặt nàng, sau đó đứng ngẩn ra nhìn nàng.

Ánh mặt trời của mùa đông ấm áp chiếu lên mặt, Tiểu Băng nheo mắt lại, cố gắng tỏ ra thật bình tĩnh, nhưng đôi mắt đỏ hoe của nàng đã bán đứng nàng.

Người đàn ông xòe bàn tay ra trước mặt nàng, dưới những ngón tay giấu một đồ vật phát sáng, ánh sáng thủy tinh long lanh của Swarovski bỗng chốc làm đỏ hoe đôi mắt của Tiểu Băng.

Chiếc lông vũ đó nhẹ tới mức gần như sắp bay đi mất, nó bay bay trước mắt nàng, những sự việc rất đỗi quen thuộc của ngày trước, lại lần lượt hiện về.

Trong phòng ăn yên tĩnh theo kiểu phương Tây, người con gái hai mươi tư tuổi trẻ trung, người phụ nữ trung niên với nụ cười dịu dàng, và người cha với nụ cười hiền từ luôn nở trên môi.

– Tiểu Băng đã thích như vậy, bố sẽ mua cho con một cái giống hệt như thế này…

Lời hứa chân thành của bố vang vọng bên tai, Tiểu Băng run rẩy giơ tay ra, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên chiếc trâm bằng lông vũ, nhưng nàng sợ cái giây phút nàng chạm vào nó, nó sẽ biến thành những đám khói mịt mù của mùa đông, biến mất ngay tức khắc.

Món quà sinh nhật bố tặng cho nàng nhân ngày sinh nhật thứ hai mươi tư đã bị nàng đánh rơi trong buổi tối xảy ra vụ tai nạn ba năm về trước.

Lời hứa của nàng và bố đã không kịp thực hiện, chiếc trâm cài áo giống y hệt, làm việc và chơi đàn cho thật tốt, tất cả đã hóa thành đám bong bóng hư ảo trong phút chốc của cái đêm tràn ngập tiếng cười đó.

– Tại sao anh lại có… chiếc trâm này?

Tiểu Băng gắng gượng nói cho được một câu hoàn chỉnh, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí cầm lấy chiếc trâm cài áo, nó rất nặng, nặng hơn chiếc trâm cài áo của ba năm trước rất nhiều.

– Tôi lái xe quay lại đó, chỉ để trả nó lại cho em.

Đường Chính Hằng thu lại ánh mắt đang dán chặt vào chiếc trâm, thứ đồ vật anh đã cất giữ ba năm, khi thấy nó quay trở về với Tiểu Băng, không hiểu sao trong lòng anh lại có một cảm giác trống trải hụt hẫng.

Mối liên kết duy nhất, cuối cùng cũng đã đứt rồi.

Tiểu Băng nắm chặt chiếc trâm trong lòng bàn tay, thứ đồ vật bố để lại cho nàng, nhưng nếu như không có nó, tất cả mọi bi kịch có lẽ đã không xảy ra.

Có lẽ những năm qua, anh thật sự đã sống trong sự mặc cảm.

Tiểu Băng lặng lẽ nhìn Đường Chính Hằng, muốn tìm kiếm một điều gì đó hoàn toàn khác biệt bên trong cái vẻ mặt lạnh lùng băng giá của anh. Một Đường Chính Hằng gọi nàng là “bé con”, một Đường Chính Hằng cười rạng rỡ với nàng, một Đường Chính Hằng sẽ rộng mở vòng tay với nàng khi nàng đau buồn nhất…

Có lẽ nàng thật sự đã yêu anh một cách vô thức, bởi anh luôn đem tới cho nàng sự ấm áp khi nàng yếu đuối nhất, giống như một tia nắng mặt trời ấm áp trong mùa đông lạnh giá, chiếu rọi vào đáy lòng và từ đó sẽ ghi nhớ suốt đến hết cả một đời.

Nhưng những điều đó, e rằng vĩnh viễn không thể nào quay trở lại!

Tiểu Băng nhắm mắt lại, từ nhỏ đến lớn, điều duy nhất nàng ao ước đó là một mái nhà hoàn chỉnh, có sự ấm áp của mẹ, sự hiền từ của bố, cả gia đình sẽ mãi mãi sống hạnh phúc bên nhau.

Nàng đột nhiên nhớ đến Cảnh Lượng, người mẹ mà nó ngày đêm mong mỏi, bây giờ chỉ còn lại một nấm mồ cô quạnh. Ước mơ của họ, từ nay về sau sẽ phải thực hiện thế nào đây?

Đường Chính Hằng, anh đã hủy hoại giấc mơ cuối cùng của bọn em.

Em nghĩ, em đã không thể tha thứ cho anh được nữa.

Nghĩ tới đây, mắt Tiểu Băng chợt sáng lên, hàng mi dài khẽ chớp, giơ ngón tay lên quệt nước mắt.

– Tôi ở trong khu nhà nghỉ Tinh Hải bên đó…

Nàng giơ tay chỉ về phía đằng xa, mắt long lanh

– Tối nay hãy đến tìm tôi, tôi muốn… giải quyết mọi chuyện.

Nói xong, nàng nhét chiếc trâm vào túi, quay người bỏ đi.

Đường Chính Hằng nhìn theo hình bóng cô đơn của nàng, trong lòng anh dâng trào một sự đau thương không thể nào kìm nén nổi.

Advertisements

4 thoughts on “Có một tình yêu: C4 _ P6: Nhân chứng thần bí 4

  1. cảm ơn SV,bật bí của SV làm mình càng háo hức đồng thời cũng có gì đó lo sợ,sợ ĐCH không được hạnh phúc,sợ TB không thể tha thứ cho anh,mình luôn nghĩ rằng ‘ có cho mới có nhận,cuộc đời sẽ luôn công bằng’ nhưng tại sao ĐCH đã cho đi nhiều như vậy,đã phải trả giá nhiều như thế mà đổi lại chỉ là thương tâm lẫn bất hạnh?
    một người từ bé đã không biết cha mình là ai,sống trong tình thương đáng lẽ phải được hưởng lại luôn nghĩ người đó là ân nhân của mình,chưa một lần trong đời được gọi cha một tiếng,khi biết được tất cả anh vẫn không oán hận,vẫn gọi cha nhưng có ai nghe được tiếng gọi đó của anh hay không,ai hiểu cho lòng anh đây? vì muốn trả lại món quà nhặt được cho một người mà lại vô tình lấy đi niềm hạnh phúc của người đó,rồi yêu người đó trong đau thương ,dằn vặt,yêu bằng cả con tim,để rồi nỗi đau trong mình ngày càng lớn lên….
    có lẽ TB là niềm hạnh phúc cũng là nỗi bất hạnh của anh,là nỗi đau theo anh suốt cuộc đời.

    • Green Wares, cảm ơn bạn vì những nhận định rất sâu sắc đó, vì những nhận định của những bạn đọc như bạn mà SV cảm thấy cuốn sách mình làm ra càng có nhiều ý nghĩa. Khi làm biên tập cuốn này, SV đã thực sự rất rất háo hức mong chờ kết thúc của câu chuyện, không biết mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào, nhiều khi cảm thấy đồng cảm với nhân vật ĐCH quá. Cảm thấy đau khổ với nỗi đau khổ của anh ấy, cười vui với niềm vui của anh ấy. Cho đến cuối truyện SV vẫn cứ băn khoăn mãi vì cái kết của truyện, sách ra đã được 4 , 5 tháng rồi nhưng cuốn sách thực sự để lại suy nghĩ nhiều nhất cho SV chính là “Có một tình yêu không thể nào quên”.

  2. hay quá,cảm động đến đau lòng,tại sao lại quá lý trí?tình yêu chẳng phải chỉ nghe con tim là đc sao?
    có lẽ sự đau lòng của ĐCH cũng chẳng kém TB là bao nhiêu đâu
    thanks

    • Xem truyện này, SV thực sự cảm thấy đau lòng cho anh ĐCH nhiều lắm, tại sao lại có người có một tình yêu sâu nặng đến vậy cơ chứ, Đoạn cuối còn đau thương hơn cơ. Green Wares chờ đón xem nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s