Có một tình yêu: C4 _ P7: Nhân chứng thần bí 5, Phiên tòa đối chất 1

Lúc gửi tin nhắn qua MSN, trong mắt Tiểu Băng ánh lên một sự kiên định hơn bao giờ hết, nàng biết khi đưa ra quyết định này, nàng đã không còn đường lui nữa rồi.

Đối phương trả lời rất nhanh, chỉ một lát sau đã gửi tin nhắn tới.

– … Tối nay tôi sẽ tới đón cô.

Tiểu Băng cay mày do dự một hồi, cuối cùng run rẩy gõ câu trả lời lên bàn phím.

– Được.

“Tít tít tít…”

Có tin nhắn qua di động, Tiểu Băng thò tay với lấy điện thoại, tên người gửi hiện lên trên màn hình lại là “Đồng Cảnh Lượng”, nàng ngạc nhiên và mừng rỡ tới mức mắt sáng rực cả lên.

– Chị Tiểu Băng, tuần sau em sẽ về Bắc Kinh ăn tết, em mua quà cho chị đấy! Chị đoán xem là cái gì? Đoán đúng có thưởng nha!

Vẫn là giọng điệu tinh nghịch đó, Tiểu Băng thậm chí còn có thể tưởng tượng ra bộ dạng đáng yêu của thằng bé đang phùng mồm le lưỡi ở đầu bên kia điện thoại, thế là nàng không nhịn được bật cười hạnh phúc.

Đã lâu rồi không gặp nó, chỉ thỉnh thoảng nghe ngóng được chút tin tức từ các nhân viên ở công ty, biết được Cảnh Lượng học vũ đạo chân phải dẫm lên chân trái bị Phong lỗi cười cho cả buổi tối, hoặc là Phong Lỗi đánh ghi ta bị Cảnh Lượng nhảy lên nhảy xuống phá đám, sau đó hai đứa một lớn một bé xông vào đánh nhau một trận.

Ở nơi ngoại quốc xa xôi, tuy mỗi ngày đều luyện tập và học hành vất vả, nhưng cuộc sống bình lặng và ổn định đối với bọn chúng thực ra là một niềm hạnh phúc.

Tránh xa những thị phi của giới giải trí, mới không phải sống trong mệt mỏi.

– Thằng nhóc này, còn tưởng em quên chị rồi chứ!

Ngón tay nàng thoăn thoắt trả lời tin nhắn, Tiểu Băng mệt mỏi nằm gục xuống bàn, vùi đầu vào cánh tay, đọc đi đọc lại tin nhắn của Cảnh Lượng. Đột nhiên cảm thấy cảm giác hạnh phúc trào dâng từ tận đáy lòng, thế là nước mắt lại không kìm chế được, cứ thế trào ra.

Người thân duy nhất trên cõi đời này của nàng, em trai của nàng.

Để bảo vệ em, chị không tiếc bất cứ điều gì.

Thế nên cho dù vì em mà phải trở thành kẻ thù của cả thế giới, chị cũng sẽ không ngần ngại đứng về phía em, thay em chống đỡ cả thế giới này.

Phiên tòa đối chất

Buổi gặp mặt với Đường Chính Hằng là vào buổi tối. Gần khách sạn có một nhà hàng kiểu phương Tây, từ trang trí cho tới món ăn đều mang đậm hương vị của ngoại quốc.

Tiểu Băng nhìn người đàn ông đang lặng lẽ cúi đầu ăn trước mặt nàng, đột nhiên nhớ lại buổi ăn cơm lần đầu tiên của hai người ở CJW.

Cứ nghĩ lại thấy buồn cười, mỗi lần cùng ăn cơm với Đường Chính Hằng, là đều phát sinh ra những chuyện kinh động.

Ví dụ như lần đầu tiên ăn cơm, nàng đã không cẩn thận ăn phải món lê nhân rượu vang và say mèm; ví dụ như lần Cảnh Lượng xảy ra chuyện, nàng làm ướt hết chiếc áo comple đắt tiền của Đường Chính Hằng bằng nước mắt, khóc cho đã rồi lăn ra ngủ; ví dụ như lần nàng kéo anh thoát khỏi vòng vây của cánh phóng viên trong buổi lễ âm nhạc, rồi sau đó ngất đi để anh phải đưa về…

Chỉ có điều tất cả những việc này, thì ra đều không phải sự trùng hợp, mà là âm mưu Đường Chính Hằng đã sắp xếp sẵn. Có lẽ anh chỉ muốn bù đắp lỗi lầm đã gây ra với nàng, nhưng Tiểu Băng không bao giờ tha thứ được sự lừa dối đó. Đặt dĩa xuống, nàng nhét tay vào túi áo. Từ từ xòe lòng bàn tay ra, chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng vẫn nằm đó, phát ra thứ ánh sáng long lanh.

Chỉ có điều, thời gian ba năm đã qua đi, vật thì còn mà người không còn nữa.

Tại sao?

Anh cất giữ chiếc trâm này trong ba năm, anh đột nhiên xông vào thế giới của em, cho em sự ấm áp khi em tuyệt vọng nhất, anh khiến em dần dần đem lòng yêu một ngọn núi băng là anh.

Nhưng tại sao, dưới ánh mắt lạnh lùng đó của anh, còn cất giấu sự lừa dối kinh khủng như vậy? Bắt đầu từ vụ tai nạn ba năm về trước, đối với em, anh đã xác định chỉ có sự mặc cảm, chỉ có sự đền bù thôi sao? Rõ ràng anh biết điều em quan tâm… không phải là những thứ đó.

Nàng giơ tay gài chiếc trâm lên ngực áo, lúc nàng cúi đầu xuống, đôi môi nở ra một nụ cười.

– Cảm ơn anh, Đường tiên sinh.

Nàng ngẩng đầu lên, hướng về phía anh nâng ly, tuy trong ly chỉ là nước cam

– Cảm ơn anh đã từng giúp tôi nhiều lần như vậy…

Em sẽ không bao giờ quên. Câu nói không thoát ra miệng lặng lẽ chôn sâu vào tim, Tiểu Băng thấy Đường Chính Hằng buông dao dĩa xuống, lạnh lùng nhìn nàng, thế là nàng lại tiếp tục nói với giọng đều đều.

– Nhưng, ăn xong bữa cơm này, chúng ta sẽ không còn là bạn nữa.

Chiếc ly của Đường Chính Hằng đang cầm dừng khựng lại giữa không trung, rượu vang trong ly sóng sánh.

Từ nay về sau, chúng ta chỉ có thể là… đối thủ thôi đúng không? Tiểu Băng thầm nhủ trong lòng, đưa chiếc ly lên miệng nhấp một ngụm, trong vị tươi mát ngọt lịm của nước cam lại khiến nàng cảm nhận được vị đắng. Nói xong nàng đứng dậy quay đầu lại phía sau, theo hướng mà nàng đang nhìn về, một người đàn ông mặc chiếc áo da màu nâu đậm đang nhìn về phía nàng, nở một nụ cười ngang tàng ngạo nghễ.

Cậu giơ tay lên gẩy bộ lông nhân tạo cùng màu được gắn trên cổ áo, lông mày nhướn lên, nghiêng đầu, xòe lòng bàn tay ra.

– Hey, có còn muốn đi cùng tôi không?

Đường Chính Hằng ngẩng phắt đầu lên, giọng nói khinh miệt của Đỗ Hiểu vang lên tới mức chói tai, anh đặt mạnh ly rượu xuống mặt bàn, phát ra một âm thanh nặng trịch.

Tiểu Băng dường như không hề để ý tới hành động của Đường Chính Hằng, nàng cười thản nhiên:

– Đường tiên sinh, bạn của tôi tới rồi, tôi đi trước đây.

Nói xong nàng xoay người đi thẳng về chỗ Đỗ Hiểu, lờ đi ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông đang ngồi sau lưng. Bước chân khoan thai duyên dáng, Tiểu Băng giơ ngón tay lướt nhẹ qua chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng trước ngực, thủy tinh lấp lánh chạm vào da thịt tới lạnh cóng.

Đường Chính Hằng bất lực ngồi phịch xuống ghế, trong lòng đau như dao cắt. Cuối cùng vẫn đi đến nước này, Tiểu Băng quả nhiên vẫn hận anh, nếu không nàng sẽ không quay sang đứng cùng chiến tuyến với Đỗ Hiểu.

Anh biết rõ kết quả sẽ thế này, nhưng vẫn yêu nàng đến mức không còn thuốc chữa.

 

***

 

– Chủ tịch…

Lên xe của Đỗ Hiểu, ngồi vào vị trí tay lái phụ, Tiểu Băng mấp máy môi, do dự hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng.

– Gọi tôi là Đỗ Hiểu.

Đỗ Hiểu nhếch mép, nhưng vẫn không vội khởi động xe.

– Ừm, Đỗ Hiểu, việc lần trước cậu nói với tôi, tôi có thể đồng ý, nhưng tôi có thêm một điều kiện…

Tiểu Băng giơ ngón tay lên gõ nhịp nhịp vào không khí như đang suy tư điều gì đó.

– Nói đi!

Đỗ Hiểu ngắn gọn đáp.

Câu trả lời của Tiểu Băng rất đơn giản, giọng nói không hề do dự, mang một sự kiên định không thể nghi ngờ được.

– … Vậy được, lần này tôi muốn đích thân đối phó Đường Chính Hằng, tôi muốn anh ta phải nếm mùi mất hết tất cả mọi thứ đáng quý trọng.

Lúc nói điều này, trong mắt nàng ánh lên một sự lạnh lùng. Đỗ Hiểu nhìn thấy cũng không khỏi sững sờ, cậu không ngờ Trác Tiểu Băng sẽ đưa ra yêu cầu như thế. Cậu chỉ hy vọng cô ta có thể ra tòa làm chứng, chứng minh Đường Chính Hằng từng mua chuộc nhân chứng, để làm giảm sự tin tưởng của quan tòa đối với anh ta.

– Tôi đã tìm được An Tuyết, bạn thân của mẹ Đường Chính Hằng khi bà tham gia hoa hậu Hồng Kông. Tới lúc đó, bà ấy sẽ là nhân chứng tốt nhất.

Nói tới đây, Tiểu Băng đắc ý nhếch môi cười

– Chỉ cần chứng minh Đường Chính Hằng không phải con trai của Đỗ Gia, vậy thì, anh ta sẽ chẳng có được bất cứ thứ gì!

Nàng hơi nheo mắt lại, trên mặt hiện lên một biểu cảm vừa kiêu ngạo vừa lười nhác giống như một chú mèo.

Đỗ Hiểu ngay tức khắc vừa mừng lại vừa ngạc nhiên, cậu bắt đầu vui mừng vì mình đã chọn đúng đối tượng hợp tác.

Cô ta đã từng dựa vào khả năng của chính mình để đưa Đồng Cảnh Lượng ngồi lên vị trí quán quân, lại một tay kéo Kỉ Tư Nam từ nơi tận cùng lên đến đỉnh cao trở lại. Người con gái nhìn có vẻ rất tầm thường này, tại sao lại có một năng lực có thể xoay chuyển trong giới giải trí như thế chứ?

– Ngay mai tôi sẽ đến Thượng Hải một chuyến.

Tiểu Băng hít vào một hơi thở dài, quay đầu lại nhìn Đỗ Hiểu bằng ánh mắt lạnh lùng:

– Nếu cậu còn muốn lấy lại Hoa Cẩm, bây giờ là lúc nên ra tay rồi!

Ánh mắt lạnh lẽo như băng khiến Đỗ Hiểu cũng phải rùng mình.

Vừa trả lời, Đỗ Hiểu vừa nhanh chóng khởi động xe, chiếc BMW màu đỏ phát ra thứ ánh sáng rực rỡ trong màn đêm, giống như một mũi tên vừa bay vút khỏi chiếc cung.

Buổi đêm mùa đông trời nổi gió, thổi qua mang tai, giống như những tiếng thở than của người đang đau khổ.

Tiểu Băng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hai bên đường Trung Sơn phồn hoa nhất của thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, đèn điện huy hoàng, tựa như thành phố không đêm trong ảo tưởng.

Ngày lễ truyền thống của người Trung Quốc – ngày tết âm lịch sắp tới gần, đâu đâu cũng là những khung cảnh ôn hòa và tốt đẹp. Chỉ có điều trong sự bao bọc bởi màn đêm yên tĩnh, trong tầm mắt Tiểu Băng lại lóe lên chút gì đó như khói lửa chiến tranh.

Vụ kiện tranh chấp tài sản trị giá sáu tỉ của nhà họ Đỗ cuối cùng đã chính thức mở phiên tòa vào ngày thứ hai cuối cùng trước khi bước sang năm mới.

Khoảnh khắc bước vào tòa án cấp cao của khu Cửu Long, Tiểu Băng nhìn người đàn ông đang đi tới trước mặt, bộ comple màu đen của anh vô cùng bắt mắt giữa đám đông.

Lần này, cuối cùng họ cũng đứng ở vị trí đối địch.

Không thể tránh khỏi.

Lúc ánh mắt giao nhau, một cái nhìn dài dằng dặc như cả nghìn năm.

Tiểu Băng nhếch môi, ngẩng cao đầu đi ngang qua Đường Chính Hằng, ánh mắt lấp lánh, nhưng lại giống như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Có cảm giác nàng chưa từng gặp gỡ Đường Chính Hằng.

– Bé con…

Cái khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Đường Chính Hằng đột nhiên lên tiếng gọi nàng.

Nghe thấy tiếng gọi không thể quen thuộc hơn được nữa, Tiểu Băng ngây người ra, nàng ngừng bước, đứng im tại chỗ.

– Tại sao?

Câu hỏi của Đường Chính Hằng thốt lên hết sức đơn giản nhưng lại chứa đựng bao nỗi cô đơn khó hiểu. Trước khi ra tòa anh nhận được thông báo của luật sư, người ra tòa làm chứng cho Đỗ Hiểu chính là bạn thân của mẹ anh năm đó – An Tuyết, và người giúp Đỗ Hiểu tìm đến An Tuyết chính là Tiểu Băng.

Nàng lại đích thân ra tay đối phó anh, tại sao?

– Chẳng tại sao cả… chỉ là muốn báo thù mà thôi.

Tiểu Băng cười khinh miệt, nhưng trong lòng nàng đau đớn như bị cào xé ra thành trăm nghìn mảnh nhỏ. Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “báo thù”, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh. Trong mắt Đường Chính Hằng ánh lên tia nhìn lạnh lùng, giống như mặt hồ đã bị đóng băng, không hề tức giận, nhưng Tiểu Băng lạnh lùng nhìn thẳng vào đó, không một chút sợ hãi, không một chút nhường bước.

Luật sư đại diện của Đỗ Hiểu đang đi ra từ phòng nghỉ cùng với An Tuyết, rồi nhanh chóng đi tới, họ sải những bước chân ung dung đi lướt qua Đường Chính Hằng, chỉ để lại một câu ngắn gọn.

– Chúng ta, gặp lại ở phiên tòa!

Phiên tòa hôm nay chật kín người, trong số đó phần nhiều là phóng viên. Vụ án tranh chấp tài sản trị giá sáu tỉ của nhà họ Đỗ đã làm kinh động cả Hồng Kông, cuộc tranh giành gia sản giữa người con riêng và đại thiếu gia nhà họ Đỗ lại càng được bàn tán xôn xao hơn. Đến cả thân thế gốc gác của mẹ ruột Đường Chính Hằng là Đường Xuyến cũng bị moi móc một cách không thương tiếc, không tránh khỏi trở thành những câu chuyện để mọi người bàn tán sau những bữa cơm.

Đây là đã phiên tòa thứ hai trong tháng này rồi, luật sư của hai bên đấu khẩu ác liệt chỉ xoay quanh vấn đề liệu Đường Chính Hằng có phải con trai thật sự của Đỗ Gia hay không, liệu có quyền thừa kế hay không.

Tiểu Băng ngồi bên cạnh Đỗ Hiểu, môi cậu vẫn nhếch lên, nở nụ cười ngang tàng quỷ quyệt như trước. Đỗ phu nhân vẫn mình đầy vòng ngọc đá quý, mặc một bộ xường xám tà xẻ cao ngồi ở đó, rướn cao cổ trông giống như một con hạc trắng đầu đỏ, biểu cảm của hai mẹ con giống y nhau.

Đường Chính Hằng ngồi ở bên còn lại, anh mặc một bộ đồ đen, không chút biểu cảm trên mặt, ngồi bên cạnh anh là Hứa Vĩ Đình, ăn diện giống như một con bướm hoa.

One thought on “Có một tình yêu: C4 _ P7: Nhân chứng thần bí 5, Phiên tòa đối chất 1

  1. ” anh biết rõ kết quả sẽ thế này,nhưng vẫn yêu nàng không còn thuốc chữa ”
    TB quá cố chấp,sự ngang bướng của cô sẽ phá vỡ hạnh phúc của mọi người,TB đừng tàn nhẫn như vậy,hãy đặt tay nên trái tim mình và tự hỏi “làm như thế có đáng hay không? trả thù rồi có vui vẻ, hạnh phúc được chăng?”
    cảm ơn SV nhiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s