Có một tình yêu: C4_P8: Phiên tòa đối chất 2

Trong phiên tòa, luật sư bên nguyên cáo đã bắt đầu cho mời nhân chứng.

– Tiểu thư An Tuyết, xin hỏi cô có quan hệ như thế nào với Đường Xuyến?

Tuy An Tuyết được gọi là “tiểu thư”, nhưng bây giờ bà đã là một phụ nữ trung niên mập mạp, thân hình giống như một bình nước, gần như không thể nhìn ra thân hình duyên dáng thướt tha khi tham gia tuyển chọn hoa hậuHong Kongnăm đó.

– Tôi… chúng tôi là bạn thời đại học…

Ngồi trên ghế dành cho nhân chứng, An Tuyết có phần nào căng thẳng, lúc nói chuyện bất giác nhìn về phía Tiểu Băng, Tiểu Băng nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu cho bà hãy thoải mái.

– Hai người từng tham gia tuyển chọn hoa hậu cùng nhau sao? Xin cô hãy nói cho tôi biết đó là vào năm nào?

Luật sư của bên nguyên kéo cao giọng lên, An Tuyết bị cái nhìn của ông có phần hơi hoảng sợ, thế là lắp bắp trả lời:

– 19… 7… à, 77.

– Phản đối! Vấn đề này không liên quan đến vụ án.

Luật sư biện hộ phát hiện tình thế không được ổn, lập tức đứng dậy cắt ngang.

– Thưa quý tòa, câu hỏi này tuyệt đối có mối quan hệ trực tiếp với vụ án.

Luật sư bên nguyên xoay người lại nói lớn, quan tòa nghe xong liền gật đầu

– Vậy hãy mau nói vào vấn đề chính.

– Vâng, thưa quý tòa.

Luật sư bên nguyên cúi gập người lễ phép, sau đó quay người lại tiếp tục hỏi An Tuyết:

– Vậy xin hỏi, trong quá trình các cô tham gia thi tuyển hoa hậu Hồng Kông, tiểu thư Đường Xuyến có mối quan hệ mật thiết với những người nào, đương nhiên, người tôi chỉ ở đây là đàn ông.

Đường Chính Hằng cau mày lại, nhìn thẳng về phía Đỗ Hiểu, mắt long lên.

– Lúc đó, có rất nhiều người theo đuổi Đường Xuyến!

Có vẻ An Tuyết không còn căng thẳng nữa, thế là bà nói giọng sang sảng:

– Ngoài Đỗ tiên sinh, còn có Long tiên sinh của Kim Mậu, có một đạo diễn ở đài truyền hình ngày nào cũng tặng hoa cho cô ấy…

Có vẻ như bà đang hồi tưởng lại những chuyện xảy ra khi còn trẻ, thế là bất giác nở một nụ cười.

– Thế có nghĩa là, vào thời điểm đó có rất nhiều người có quan hệ mật thiết với tiểu thư Đường Xuyến đúng không?

Luật sư bên nguyên có ý định dẫn dắt câu chuyện theo ý đồ đã định sẵn của mình, câu nói này lập tức gặp phải sự phản đối của luật sư biện hộ,

– Phản đối luật sư bên nguyên có những phán đoán mang tính chủ quan!

– Thưa quý tòa, đây không phải là những phán đoán mang tính chủ quan, trước buổi hầu tòa, tiểu thư An Tuyết đã liệt kê một danh sách những người đã từng theo đuổi tiểu thư Đường Xuyến vào năm 1977, có ghi chép cả tên cả họ, trong danh sách này có tới 13 người!

Luật sư bên nguyên đưa cho thư kí bảng danh sách, Tiểu Băng vô tình liếc qua, phát hiện sắc mặt của Đường Chính Hằng lạnh lùng tới mức kinh hãi.

Đôi môi nàng thoáng hiện lên một nụ cười đắc ý.

Luật sư bên nguyên tiếp tục trần thuật:

– Tiểu thư Đường Xuyến đã tham gia cuộc thi hoa hậu Hong Kong vào năm 1977, lúc đó người có qua lại vô cùng thân thiết với cô không chỉ có một mình Đỗ tiên sinh, thế nên đứa trẻ cô sinh hạ được vào năm 1978, cũng chính là tiên sinh Đường Chính Hằng, không nhất định là con ruột của tiên sinh Đỗ Hoa Thành!

Rầm!

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, Đường Chính Hằng phẫn nộ đứng dậy, nhanh chóng quay lưng bỏ đi. Nhìn lướt qua bóng hình anh, ngay sau đó Tiểu Băng cụp mắt xuống, mặc cho phần tóc mái che lấp hết mọi biến đổi cảm xúc trong mắt nàng. Bản thân đang sợ hãi điều gì, đang băn khoăn điều gì?

Quá trình An Tuyết ra tòa làm chứng rất thuận lợi, luật sư biện hộ hiển nhiên không dự tính tới tình huống này, thậm chí không thể đưa ra câu hỏi nào có ý nghĩa.

Tiểu Băng khoác tay An Tuyết vừa cười vừa đi ra khỏi cánh cửa lớn của tòa án, đột nhiên Đường Chính Hằng xông ra bất thình lình từ sau cánh cửa, bộ dạng đầy sát khí.

– Này, này, cậu đừng làm như thế! Cậu gặp riêng nhân chứng mà bị pháp quan và bồi thẩm viên biết được, bọn họ sẽ cho rằng cậu làm trở ngại công chứng tư pháp đấy!

Hứa Vĩ Đình vừa đứng bên cạnh vừa khuyên, vừa nói, vừa nghĩ cách để lôi Đường Chính Hằng đi. Không ngờ Đường Chính Hằng không hề nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Trác Tiểu Băng.

– Cô nói nhảm!

Sự đối mặt này kéo dài khá lâu, cuối cùng Đường Chính Hằng cũng lên tiếng, nhìn về hướng An Tuyết, cả người anh dường như đã biến thành tảng băng lớn. Ánh mắt đáng sợ của anh khiến cho An Tuyết sợ hãi, vốn định lùi ra sau, nhưng bị Tiểu Băng giữ đứng im tại chỗ.

– Bà ấy có nói nhảm hay không, phán quan sẽ tự biết phán đoán! Không đến lượt Đường tiên sinh đây phải bận tâm! Chỉ hy vọng Đường tiên sinh không chơi trò mua chuộc nhân chứng giống như ba năm về trước, bằng không, đừng trách tôi nhắc lại chuyện cũ…

Ánh mắt của Tiểu Băng sắc nhọn như dao, không hề khách khí nhìn thẳng vào mắt Đường Chính Hằng. Cái nhìn của nàng khiến trái tim anh đông cứng lại. Hứa Vĩ Đình đứng bên cạnh càng kinh ngạc hơn, lần đầu tiên anh nhìn thấy có một người con gái dám như thế này với Đường Chính Hằng.

Khoác lấy tay An Tuyết, Tiểu Băng ung dung đi về phía trước, khoảnh khắc đi lướt qua Đường Chính Hằng, nàng hạ thấp giọng xuống:

– Tôi chẳng qua chỉ là có gì học nấy, chơi lại trò chơi mua chuộc nhân chứng của anh ba năm về trước mà thôi. Tôi muốn anh nếm mùi  không còn đường lui giống như tôi năm đó.

Đường Chính Hằng cảm thấy giọng nói khinh miệt đầy căm hận của Tiểu Băng cứ vang lên bên tai anh không xua đi được, anh nhìn theo hình bóng đang khuất dần phía xa của nàng, cắn môi thật mạnh.

– Hứa Vĩ Đình, tôi muốn từ bỏ vụ kiện.

– Cái gì?

Giọng nói của Hứa Vĩ Đình như được kéo lên đến âm vực thứ tám, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên:

– Cậu muốn từ bỏ vụ kiện, cậu không muốn tài sản nữa sao? Cậu muốn tặng không Hoa Cẩm mà Đỗ Gia để lại cho tên thái tử gia Đỗ Hiểu đó sao? Rốt cuộc dây thần kinh nào của cậu có vấn đề rồi hả?

Một loạt những câu hỏi, Đường Chính Hằng nghe xong nhưng không trả lời, chỉ quay người lại nhìn theo hướng Tiểu Băng bỏ đi, mắt anh tối sầm lại.

***

Chiếc xe lái đến cổng khách sạn, trên mặt Đỗ Hiểu hiện lên nụ cười đắc ý, đợi nửa ngày vẫn chưa thấy người ngồi bên cạnh xuống xe. Thế là cậu ngoảnh đầu lại, nhìn khuôn mặt như đang suy tư điều gì của Tiểu Băng, cậu tò mò nhướn mày lên.

– Đang nghĩ gì thế, lẽ nào cô mềm lòng rồi?

Đôi môi mỏng hơi mím lại, lộ ra một sự chế giễu.

Tiểu Băng chớp chớp mắt, khẽ bật cười:

– Mềm lòng thì không có, nhưng tôi nghĩ đến một việc còn thú vị hơn nên mới thừ người ra.

– Là gì thế? Có liên quan tới Đường Chính Hằng?

Đỗ Hiểu tò mò hất hàm lên, Tiểu Băng gật đầu, cúi đầu xuống rút ra một tờ báo trong túi áo, nhét vào tay Đỗ Hiểu.

– Chỉ dựa vào mỗi lời làm chứng của An Tuyết thì chưa đủ, nếu cậu đồng ý, thì đây là cách nhanh nhất.

– Kiểm nghiệm DNA?

Đỗ Hiểu trợn tròn mắt, trước đây cậu đã từng phủ nhận yêu cầu làm kiểm định DNA của luật sư biện hộ, không ngờ Trác Tiểu Băng lại lôi chuyện cũ ra nói.

Pháp luật quy định, tiến hành kiểm định DNA bắt buộc phải có được sự đồng ý của đương sự hai bên, không được tiến hành cưỡng ép.

– Việc này không được! Nếu tới lúc đó có kết quả kiểm định, anh ta quả thực là con trai riêng của cha tôi, vậy chẳng phải tôi tự đào huyệt chôn mình sao? Cô tưởng tôi là đồ ngu hả?

Đỗ Hiểu bĩu môi, cười khinh miệt, vo tờ báo thành một cục rồi ném ra ngoài cửa sổ.

– Người đứng đầu viện nghiên cứu này là A Kì, bình thường rất thích cá cược đua ngựa, nếu muốn tìm ông ta, chỉ cần đến trường đua ngựa…

Tiểu Băng mỉm cười, trong nụ cười của nàng chứa đựng hàm ý sâu xa, Đỗ Hiểu ngây người ra.

Trong lòng cậu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, nếu bản mẫu dùng để kiểm định DNA căn bản không phải là bản mẫu của Đường Chính Hằng, thì sẽ ra sao?

Đang suy nghĩ, nụ cười trên môi cậu càng lúc càng lớn, ở bên cạnh, Tiểu Băng đã mở cửa xuống xe, nhưng nàng bị thu hút bởi một chiếc váy đang tung bay trước cổng khách sạn.Ánh mắt nàng xao động, trong lòng không khỏi hiện lên sự nghi hoặc, tại sao lại là cô ấy?

Lặng lẽ chia tay với Đỗ Hiểu, nhìn chiếc xe của cậu đã đi một đoạn xa, Tiểu Băng mới quay người đi vào bên trong, đúng lúc đó nàng bắt gặp ánh mắt của Khưu Dương, thế là mỉm cười với cô theo phép lịch sự.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Băng và Khưu Dương mặt đối mặt cùng ngồi xuống nói chuyện. Lúc này nàng mới biết quan hệ giữa Khưu Dương và Đường Chính Hằng không phải như nàng nghĩ.

Lúc nghe Khưu Dương mở miệng gọi Đường Chính Hằng là “anh lớn”, trong lòng nàng đột nhiên có một thứ cảm xúc nào đó chìm hẳn xuống, những đám mây u ám tích tụ trong lòng cuối cùng đã tan biến hết, lại quang đãng trở lại.

Đương nhiên nàng cũng biết dụng ý của Khưu Dương khi tới đây, chắc hẳn là sẽ nói những lời khuyên nàng hãy buông tha cho Đường Chính Hằng.

– Anh lớn đã thích cô năm năm rồi.

Khưu Dương nhấp một ngụm café, lên tiếng không hề báo trước, nhưng chỉ một câu nói đã khiến Tiểu Băng đờ đẫn. Vào thẳng ngay chủ đề chính, không một chút vòng vo tam quốc, đây là phong cách làm việc và nói chuyện của những người nhà họ Đỗ.

Tiểu Băng không nói gì, chỉ cúi thấp đầu nhìn tách café, Khưu Dương tiếp tục nói.

– Năm năm trước, anh lớn đưa tôi đi tham gia cuộc thi piano toàn quốc…

Người con gái kể với giọng thủ thỉ, Tiểu Băng nghe xong bỗng nhiên mỉm cười, nàng không biết tại sao mình lại cười, có lẽ cứ cười sẽ có thể quên đi những sự thật vừa bi vừa hài ấy, không phải đối diện, cũng không cần phải tiếp nhận.

Advertisements

4 thoughts on “Có một tình yêu: C4_P8: Phiên tòa đối chất 2

  1. mot con nguoi lanh lung li tri nhu DCH cuoi cung van cu phai chiu thua mot TB anh da muon ngung vu kien vi khong muon phai doi dau voi co. lieu chuyen cua hai nguoi con tiep dien the nao khi TB biet duoc anh da yeu co trong khoang thoi gian lau nhu vay

  2. TB không phải đối diện cũng không cần phải tiếp nhận hay là cô không giám tiếp nhận mình đã quá yêu anh,sợ hãi vì biết anh cũng yêu cô lâu rất lâu rồi?sợ sẽ mền lòng ,sẽ tha thứ cho anh sẽ có lỗi với ba mẹ?Nhưng cô có biết rằng điều cô sợ nhất đó đã xảy ra rồi,rằng cô đã lựa chọn con đường không có lối thoát cho chính mình,cho anh,cho tình yêu của 2 người.
    thanks

    • Nói thật là lúc đang biên tập cuốn này, SV phải làm song song với bạn hiệu đính bên TQ (thông tin này lại lần nữa được nhắc đến) lúc đọc đến đoạn này cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, cảm thấy thương cho anh Đường vô cùng, không biết TB sẽ làm gì, liệu cô có vì trả thù mà làm những hành động sai lầm hay không và rồi liệu khi làm những hành động sai lầm đó kết cục hai người sẽ đi đến đâu. Thực sự cảm thấy vô cùng vô cùng hiếu kỳ, và lúc đó đã lo lắng đến mức như mình là người trong cuộc, tận mắt chứng kiến phiên tòa, để cảm nhận, chia sẻ nỗi đau mà ĐCH đang phải chịu. ” Có một tình yêu không thể nào quên” ấn tượng nhất là từ chương 2 của truyện cho đến lúc kết thúc . Một cuốn sách rất đáng đọc và suy ngẫm.

    • khá nhiều tiểu thuyết mình đã đọc qua,mỗi một cái kết là một cung bậc cảm xúc.Có một số truyện để lại cho mình nhiều ấn tượng sâu sắc, ”có một tình yêu không thể nào quên” có lẽ là truyện để lại cho mình nhiều cảm nhận sâu sắc nhất,hồi hộp theo dõi từng chương,buồn vui cho tiến triển trong quan hệ hai người,lo sợ TB sẽ biết được bí mật của ĐCH,khi mọi chuyện vỡ lẽ thì lại đau lòng cho nam chính,đồng cảm với nỗi đau,mất mát của anh,với sụ tàn nhẫn của số phận.Để chấp nhận một người đã là khó khăn,để yêu một người lại cũng không dễ dàng gì,vậy mà anh vẫn cứ yêu,yêu đến đau lòng,yêu đến không còn lối thoát,mình tự hỏi :nếu tình yêu là sai lầm,thì có phải chăng anh được sinh ra cũng là sai lầm? vì định mệnh đã đưa cô đến bên anh,rồi tàn nhẫn mang cô đi,mang theo cả con tim,động lực sống của anh.Anh lạnh lùng,lý trí nhưng phải buông tay trước cô,anh chấp nhận tất cả không lời oán trách.
      còn TB tuy giờ đây đang rất buồn trước những hành động của cô nhưng cũng rất đồng cảm.ai cũng bảo cô thông minh,khôn khéo trong mọi tình huống nhưng cô có biết rằng những thắng lợi của cô có được là vì luôn có một người sẵn sàng hi sinh, sẵn sàng chịu thua hay không?có biết rằng càng kiềm chế,cô càng yêu anh hay không? TB hãy thành thực với con tim mình,đừng tự làm tổn thương chính mình nữa,anh đau cô vui được chăng?
      cảm ơn SV đã biên tập một cuốn sách hay như vậy,đi vào lòng người như thế

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s