Tn PK Xhđ: C22_P2: Tướng chưa lâm trận đã chết

Đột nhiên, Nại Nại cảm thấy có chút lạ lùng, sau khi toàn thân thể Lôi Kình đè xuống, phía dưới có một dòng dịch nóng nóng tuôn ra. Cảm giác này quen thuộc lắm, quen thuộc đến mức khiến Nại Nại vô cùng bực bội. Cô muốn nói không phải chứ, nhưng đành phải thừa nhận sự thật sắp xảy ra tiếp theo.

Cô ra sức gạt đôi tay anh đang cởi váy cô và đôi môi đang dần chiếm lĩnh lấy môi cô. Trong tình trạng dùng trăm phương ngàn kế để thoát ra mà vô hiệu, cô đành cắn mạnh đôi môi anh, thành công trong việc bắt anh buông cô ra và nói ra phát hiện vô cùng quan trọng này.

“Lại sao thế?” Anh phẫn nộ hỏi.

Nại Nại lại đỏ bừng mặt, nói trong đau khổ: “Em… Hình như… Cái đó… đến rồi.”

Lôi Kình không thể tin nổi, nhấc cơ thể bừng bừng của mình lên rồi nhìn xuống, quả nhiên trên ga giường có vết máu.

Hơi thở gấp gáp của anh vẫn phả trước ngực Nại Nại, Nại Nại thấy cánh tay rắn rỏi của anh vẫn cương cứng ở đó, cô thấy cũng hơi có lỗi, nên an ủi anh một câu: “Đây không phải lỗi của anh, cái này do bà cô cứ thích đến gõ cửa đột ngột.”

Cảm giác thất bại của Lôi Kình không chỉ ở việc bà cô đáng kính đó lúc nào cũng đến thăm đột ngột, mà là vì sao bà già ấy cứ nhè lúc anh đang hưng phấn tột độ thì tới thăm.

Mỗi lần đều như vậy, chắc chắn là cố ý!

Thấy anh mãi không phản ứng, cảm giác tội lỗi trong cô lại càng dâng cao: “Thực ra anh rất tốt! Chỉ là cái đó không liên quan gì đến anh cả.”

Vớ vẩn! Đương nhiên là không liên quan đến anh rồi. Chả lẽ là anh đã dụ dỗ bà cô đến?

Nại Nại còn đang định tiếp tục an ủi Lôi Kình, không ngờ anh đã bật dậy, lạnh lùng nói: “Mau mặc quần áo vào, cẩn thận kẻo bị lạnh.”

Hả? Trời! Lôi Công chuyển đổi giới tính rồi! Cô cứ nghĩ anh sẽ bất chấp cô sống hay chết mà cứ thế làm tới.

Cô tò mò hỏi: “Thật sự không sao chứ? Anh thế này chắc khó chịu lắm đúng không?”

Lôi Kình nuốt giận vào trong nhìn vẻ mặt thuần khiết của Nại Nại, lại không thể phát tiết ra được. Nuốt hận vào lòng, anh nói nhẹ: “Tôi nói không sao là không sao. Em mau mặc quần áo vào đi!”

Nại Nại liền nghe theo, mặc lại váy, nhưng chiếc áo thì bị thiếu mất vài cái khuy. Anh cởi chiếc áo sơ mi của mình ra, bên trong còn chiếc ao may ô màu đen, anh khoác chiếc áo sơ mi lên người cô, cẩn thận cài hết các khuy, sau cùng mới nói: “Em không thể dập lửa cho tôi ngay lập tức, thì đừng có thêm dầu vào lửa.”

Lôi Kình đi tìm thuốc lá, châm lửa rồi lặng lẽ ra ban công đứng hóng gió, đứng ở ban công ngắm nhìn cảnh đêm mới có thể giảm bớt những dục vọng đã dồn nén quá lâu của bản thân. Nại Nại len lén ra khỏi phòng, nhìn bóng dáng cô đơn của anh dưới ánh đèn đêm mờ ảo, cô bỗng dưng muốn khóc. Anh vẫn luôn cô độc như vậy sao? Nhất định anh đã quen với việc dù có điều gì cũng không nói với ai nên mới khiến người khác có cảm giác anh rất lạnh nhạt.

Màn đêm mơ màng, ánh sao lấp lánh, thỉnh thoảng có vài cơn gió nhẹ thổi qua cuốn đi những xao động của con tim.

Nại Nại đi chân trần qua, không một tiếng động tiến sát lại sau lưng vòng tay qua ôm lấy eo anh, thì thầm nói: “Thực ra anh là một người đàn ông rất tốt.”

Người Lôi Kình bỗng cương cứng lại, anh rít một hơi thuốc thật dài, ánh lửa đỏ bùng lên rồi vụt tắt trước mắt Nại Nại, đột nhiên anh mỉm cười, để lộ ra hàm răng trắng: “Em đang chửi tôi đó hả?”

“Không. Em nói chân thành đấy.” Nại Nại nũng nịu nói.

“Ồ? Chân thành? Vậy lần tới tôi sẽ cho em thấy tôi có phải người đàn ông tốt hay không.” Lôi Kình không buồn nói thêm với người phụ nữ ngốc nghếch này, chỉ nhìn cô cười gian tà. Tiếp đấy anh ôm lấy cô, siết chặt đôi vai và nói: “Cài áo kín vào, mình đi ra ngoài ăn.”

Bước chuyển ngoặt quá đột ngột khiến Nại Nại không kịp phản ứng. Lôi Kình thấy cô không có phản ứng gì, chẳng để ý nhiều nữa, anh liền kéo vai cô đi ra ngoài.

Nại Nại bỗng cảm thấy hình như có việc gì đó chưa làm. Mãi cho tới khi đi ra đến cửa cô mới sực nhớ ra. Cô khó khăn nắm chặt tay nắm cửa, không thể không nói, nhưng lại không muốn nói, nên cô hận là không thể đâm đầu chết ngay tại chỗ, như vậy thì không cần phải nói những lời tiếp theo nữa.

Cô cúi gằm mặt, ngại ngùng nói: “Kình, mình đi mua một thứ trước được không?”

Lôi Kình lại nghi hoặc nhìn nét mặt đau thương của cô: “Sao thế?”

“Thứ mà em cần dùng gấp.” Nại Nại ngượng ngập, mãi mới thốt ra vài chữ qua kẽ răng.

Cần gấp? Lôi Kình nghĩ mãi mới ra, cũng cảm thấy mất tự nhiên, ho một tiếng: “Em có đi được không?”

“Được, không sao đâu.” Vừa rồi cô đã lấy giấy vệ sinh giải quyết mối lo trước mắt, tạm thời không phải lo lắng gì cả.

Lôi Kình lại ho một tiếng rồi nói: “Vậy đi thôi, đi mua đồ đã rồi đi ăn.”

Nại Nại nhẹ gật đầu, nhanh chóng chui qua cánh cửa đang mở, mặt lại đỏ lựng lên.

Lôi Kình khóa cửa trong vô thức, lòng cảm thấy vô cùng buồn phiền.

Phụ nữ đúng là lắm chuyện phiền phức! Mấy cô trước hình như không như thế thì phải!

Đột nhiên nhớ lại nét mặt ngượng ngùng của Nại Nại, động tác khóa cửa bỗng chậm lại, trên môi anh dần lộ ra nụ cười vui vẻ. Không biết hôm nay rốt cuộc làm sao thế, lần đầu tiên, lần đầu tiên trong đời khi dục vọng không được thỏa mãn, anh lại có thể cười được. Lẽ nào anh bị bệnh rồi?

***

          Đến đây Nại Nại tổng kết lại, qua ngày hôm nay, ít nhất cô phải giấu một bịch trong nhà Lôi Công, đề phòng hậu họa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s