Có một tình yêu…: C4_P10: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 1

Tòa án cấp cao Cửu Long, 2 giờ 30 phút chiều.

Tiểu Băng cố ý mặc một chiếc áo khoác màu trắng rất bắt mắt, gắn chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng lên ngực áo, theo ngay sau là Đỗ Hiểu, đi chầm chậm từng bước lên bậc thang trước cửa tòa án.

Trong tang lễ của mẹ ba năm trước, nàng đã từng mặc một bộ quần áo trắng sạch sẽ như thế. Quay ngược thời gian, là hồi ức và cũng là kỉ niệm, nàng lựa chọn mặc lên người cùng một màu áo, bởi vì tất cả những thứ vụ tai nạn đó đem lại, cuối cùng cũng có thể kết thúc triệt để trong ngày hôm nay rồi.

Tiểu Băng nhẹ nhàng gập ngón tay lại, nắm chặt lấy chiếc di động trong tay. Nó vẫn yên lặng như thế, không có bất cứ phản ứng gì.

Trong lòng nàng thầm nhủ, hy vọng cô ấy… vẫn tới kịp.

Đỗ Hiểu nhếch môi lên nở một nụ cười đắc ý, cách đó không xa Đường Chính Hằng và Hứa Vĩ Đình đi tới từ một phía khác, vừa hay gặp mặt ở trước cổng tòa.

Đường Chính Hằng ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Băng trong bộ dạng cả người trắng toát, đột nhiên anh nhớ lại bộ dạng của nàng ba năm về trước, nàng của lúc đó, kiên cường giống như một đóa ngọc lan trắng đang xòe nở, trên người phát ra một thứ ánh sáng rạng rỡ khiến người khác khó có thể nhìn thẳng vào được.

– Họ Đường kia, lần này thì… anh thua chắc rồi!

Đỗ Hiểu hướng về phía Đường Chính Hằng hất hàm lên, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn.

Đường Chính Hằng sầm nét mặt không buồn nhìn cậu ta, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tiểu Băng đang đứng phía sau.

– Chắc gì đã như vậy? Phiên tòa còn chưa đưa ra phán quyết, Đỗ đại thiếu gia sao biết được chúng tôi sẽ thua chắc?

Hứa Vĩ Đình tức giận nhìn thẳng vào mắt Đỗ Hiểu, anh vừa nhai nhóp nhép kẹo cao su vừa trả lời thật lớn, âm vực cũng được kéo lên cao vài phần, còn cố ý nhấn mạnh mấy từ “Đỗ đại thiếu gia”.

– Kết quả kiểm định DNA đã có rồi, sự thật bày ra trước mắt, đúng là không hiểu các người còn ở đây tranh luận với tôi để làm gì!

Đỗ Hiểu khịt mũi một tiếng đầy khinh miệt, nhếch mép lên buông giọng nói tiếp:

– Đợi một lát nữa gia tài gì đó cũng không còn nữa rồi, xem anh còn có tư cách đứng đây cãi nhau với tôi nữa không!

Nói xong, không đợi Hứa Vĩ Đình cãi trả, Đỗ Hiểu lướt qua mặt Đường Chính Hằng như một cơn gió. Tiểu Băng ngây người, mấp máy môi như định nói điều gì, cuối cùng chỉ cúi đầu xuống lặng lẽ đi theo Đỗ Hiểu.

Hứa Vĩ Đình vỗ nhẹ vai Đường Chính Hằng, phất một cái tà áo khoác kẻ sọc đỏ trắng, anh cố gắng nói thật bình tĩnh:

– Tin tôi đi, chúng ta nhất định sẽ không thua, thật đấy! Cậu phải có lòng tin với bản thân, cũng phải có lòng tin với quan tòa…

Đang độc thoại liên hồi, vừa quay đầu lại đã thấy Đường Chính Hằng đi tít xa rồi.

– Đường Chính Hằng! Cái tay này làm sao thế hả, không nghe tôi nói hết đã đi rồi, này, này… Cậu đợi tôi với chứ!

Hứa Vĩ Đình tất tả chạy đuổi theo, không thèm để ý đến sắc mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của Đường Chính Hằng, tiếp tục dùng biện pháp của anh để “an ủi”.

Bên tai cứ lảm nhảm liên hồi, Đường Chính Hằng một câu cũng không nghe thấy, chỉ có tin nhắn tối qua Tiểu Băng gửi cho anh cứ liên tục hiện lên trong đầu, dường như đã sớm khắc sâu vào tim anh.

Nàng nói:

– Ân oán của chúng ta, hôm nay sẽ chấm dứt.

Nàng từng bước từng bước đẩy anh vào cái vực sâu của thời gian, nhưng không cho phép anh được rút lui giữa chừng.

Đường Chính Hằng rất muốn biết, Tiểu Băng rốt cuộc muốn anh phải trả cái giá thế nào thì mới đồng ý chấm dứt trò chơi báo thù này đây.

Có lẽ là muốn anh mất hết mọi thứ nàng mới chịu buông tay.

Nếu quả thật đúng như vậy, thì nguyện vọng của nàng sắp thành hiện thực rồi. Bởi vì kết quả kiểm định DNA cho thấy, độ giống nhau giữa anh và Đỗ Hiểu chỉ có 0.33%.

Thì ra, anh thật sự không phải con trai của Đỗ Hoa Thành.

Đường Chính Hằng lặng lẽ ngồi xuống vị trí nghe xét xử. Có người quen nhìn anh bằng ánh mắt tò mò, lo lắng hỏi:

– Đường tiên sinh thấy thế nào về vụ kiện này?

Anh im lặng không trả lời, vẫn lạnh lùng như băng, Hứa Vĩ Đình ngồi bên cạnh giúp anh giải thích, nói bằng giọng kiên định:

– Chúng tôi sẽ không dễ dàng chịu thua đâu.

– Đề nghị trật tự!

Quan tòa ngồi xuống vị trí của mình, trong phút chốc cả phiên tòa trở nên yên lặng, đến hơi thở của từng người dường như đều có thể nghe thấy rõ ràng .

Luật sư bên nguyên theo trình tự mời thêm vài nhân chứng có liên quan, sau đó nộp cho quan tòa báo cáo kiểm định DNA, vì bản báo cáo này có ảnh hưởng vô cùng quan trọng đến vụ án nên quan tòa tuyên bố tạm nghỉ 15 phút, đợi kiểm tra tính thực hư của bản báo cáo.

Đúng vào khoảnh khắc quan tòa tuyên bố tạm ngừng, chiếc điện thoại mà Tiểu Băng để ở chế độ rung đột nhiên rung lên bần bật.

Mắt nàng sáng rực lên, trên môi nở một nụ cười. Từ Tuệ Tuệ, cậu đúng là khiến tôi đợi lâu quá đấy! Tuy nhiên, có thể xem màn kịch thú vị này, chờ đợi lâu cũng đáng giá.

Nàng giơ tay lên nhìn đồng hồ, 15 phút lần này, có lẽ còn dài hơn cả thời gian ba năm trước kia.

Chỉ trong 15 phút ngắn ngủi, Tiểu Băng giơ tay xem đồng hồ phải đến hơn ba mươi lần, xem ra có chút lo lắng, Đỗ Hiểu đang chìm đắm trong sự sung sướng khi sắp thắng vụ kiện, không hề để ý thấy những hành động kì lạ của Tiểu Băng lúc này.

Những người tới xem lần phán xử này cũng chờ đợi mười lăm phút trôi qua với tâm trạng lo lắng y như vậy. Chỉ hai hôm nữa là đến đêm trừ tịch rồi, khắp nơi đều nô nức không khí vui mừng hoan hỉ, nếu vụ tranh chấp tài sản trị giá sáu tỉ này kéo qua năm mới thì thực sự có chút không được thích hợp cho lắm.

Thế nên lúc quan tòa từ từ ngồi trở lại vị trí của mình, tất cả mọi người trong tòa án đều nín thở.

Bọn họ mở to mắt, dỏng tai lên, chỉ để chờ đợi kết quả cuối cùng mà quan tòa sẽ nói.

– Thông qua kiểm định, bổn tòa tin rằng, báo cáo kiểm định DNA này thực sự có hiệu lực…

Quan tòa lật giở tập tài liệu bên tay ông, hắng hắng giọng, sau đó bắt đầu nói:

– Dựa vào những gì bản báo cáo kiểm định này cho thấy, mức độ giống nhau giữa bị cáo – tiên sinh Đường Chính Hằng và nguyên cáo – tiên sinh Đỗ Hiểu chỉ có 0,33%, giữa hai người không có bất cứ mối quan hệ nào.

Đỗ Hiểu lặng lẽ nhếch mép lên, hất hàm liếc một cái đầy khinh bỉ về phía Đường Chính Hằng, rồi quay đầu đi không thèm để ý đến anh, cậu  nắm chặt lấy tay Đỗ phu nhân, sau đó mở rộng vòng tay dành tặng bà một cái ôm.

Hứa Vĩ Đình tức giận tới nỗi gần như muốn nhảy khỏi vị trí, nhưng bị Đường Chính Hằng kéo tay áo lại.

– Thả tôi ra!

Hứa Vĩ Đình vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, trợn mắt bất bình gào ầm lên:

– Rõ ràng bọn họ đã giở trò, tôi không tin là…

Tiếng nói của anh đột ngột ngắt lời quan tòa, tất cả ánh mắt của mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía anh, quan tòa gõ gõ chiếc chùy trước gỗ mặt mình, nói lớn:

– Trong phiên tòa đề nghị giữ im lặng.

Tiểu Băng khẽ nheo mắt, chính vào lúc tất cả mọi người đều tập trung vào Hứa Vĩ Đình thì nàng nghe thấy một tiếng bước chân càng ngày càng rõ rệt.

– Vị tiên sinh này xin anh hãy giữ trật tự, bằng không bổn tòa sẽ cho rằng anh đang coi thường tòa án!

Quan tòa trừng mắt lên nói với Hứa Vĩ Đình, anh không hề khách khí trừng mắt nhìn lại, phất ống tay áo một cái, sau đó tức giận đùng đùng ngồi xuống vì tác động của cái kéo thật mạnh của Đường Chính Hằng.

– Thế nên…

Quan tòa đang định nói tiếp những gì đang nói vừa nãy, Tiểu Băng quay đầu nhìn về phía cánh cửa lớn, nín thở chờ đợi.

– Bổn tòa phán quyết, tiên sinh Đường Chính Hằng không phải là con trai ruột của tiên sinh Đỗ Hoa…

“Rầm!”

– Thưa quý tòa!

Câu nói của quan tòa lại một lần nữa bị chặn đứng giữa cổ họng, cánh cửa vốn được khép chặt bị một ai đó mở toang ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều xoay lại tập trung vào người con gái đang đứng trước cửa. Cô đứng đó thở hổn hển, trong tay cầm một tờ tài liệu, đang cố gắng để khiến mình bình tĩnh lại.

Tiểu Băng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì họ cũng đến rồi.

Đường Chính Hằng và Hứa Vĩ Đình đều quay sang nhìn nhau, trợn tròn mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc, bởi vì người vừa mới tới lúc này, không phải ai khác, chính là Khưu Dương đã mất tích mấy ngày nay.

8 thoughts on “Có một tình yêu…: C4_P10: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 1

  1. Cảm ơn Sách Việt nhiều nhé! ^_^
    Mình làm ebook luôn ghi tên nhà xuất bản và công ty sách, làm để ai không có điều kiện mua sách thì đọc và bạn nào có điều kiện sẽ mua sách.

    • Tiểu Dương muốn làm ebook cuốn này sao? Vậy SV có một yêu cầu là trong sách Ebook đó TD cho xuất hiện tên của SV được không? Chỉ thế thôi là TD có thể OK làm sách ebook roài.

  2. chuyện gì đang xảy ra thế này?có lẽ nào sau phiên tòa này ĐCH và TB trở thành 2 người xa lạ chăng?mình không thể hiểu nổi TB đang suy nghĩ gì đây,còn ĐCH có lẽ anh đã buông tay rồi,dù rất đau nhưng chắc là dễ chịu hơn khi nhìn thấy cô thống khổ.
    cảm ơn SV

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s