Tn PK Xhđ: C23_P1: Nước đường mật PK một mình dùng bữa

Nại Nại rất ghét phải dùng bữa một mình.

Lúc nhỏ, cô thường bắt cậu em họ cùng đi ăn cơm rưới xì dầu. Khi lớn lên thì là các bạn cùng phòng bị ép cùng cô đi ăn món lẩu đường phố. Ai kháng chỉ, giết không tha!

Sau này, cô ép Lữ Nghị đưa đi ăn đêm, hai người ngồi bên chiếc bàn ăn đồ ăn, hương vị ngọt ngào hạnh phúc tỏa ra xung quanh họ.

Về sau, Lữ Nghị không còn cùng đi ăn với cô. Một mình cô nấu nướng trong căn phòng trống trải, rồi lại một mình ăn cơm trong căn phòng trống trải đó, hết ngày này qua ngày khác.

Cô vẫn theo thói quen chuẩn bị hai cái bát, tưởng tượng người đó đột nhiên sẽ trở về ăn cùng.

Dần dần, cô cất đi một bộ bát đũa.

Rồi dần dần, đến cả bộ bát đũa của bản thân cô cũng cất đi…

***

Nại Nại cẩn thận dõi theo từng biểu hiện trên khuôn mặt của Lôi Kình. Cô cảm thấy vô cùng có lỗi và ngại ngùng vì sự ghé thăm bất chợt, ngẫu hứng của người bà con thân thích đó. Tuy rằng đây không phải là lỗi của cô, nhưng hậu quả gây ra cho anh là vô cùng nghiêm trọng. Ngộ nhỡ nén nhịn đến hư chức năng, tâm lý tổn thương, thì sẽ ảnh hưởng nặng nề đến việc nối dõi tông đường. Nhìn biểu cảm lúc này của anh là biết, trong lòng anh đã muốn giết chết cô trăm lần vạn lần rồi.

Lôi Kình cúi đầu uống trà, gọi từng món từng món một, ngẩng đầu nhìn Nại Nại, anh nghĩ một lúc rồi gọi thêm: “Cho một ly nước lọc, thêm chút đường mật.”

Nại Nại ngây người một lúc rồi nhanh chóng xua tay. Có điều không kịp ngăn cản, người phục vụ đã đem menu đi. Chưa đến vài phút sau, một ly nước đường mật nóng hổi đã đặt ngay trước mặt Nại Nại.

Cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô.

Anh ho một tiếng rồi nói: “Uống đi.”

Nại Nại rất nghe lời, mím môi, cúi đầu, cầm ly nước lên uống một ngụm to, cười tít cả mắt lại.

Thực ra, cô vẫn thích cảm giác được người khác chiều chuộng.

Đừng nói là ba mươi hay năm mươi tuổi, cho dù thành một bà lão tóc bạc trắng bảy mươi tuổi, cô vẫn hy vọng có người bên cạnh yêu thương, chăm sóc cho mình. Hay cho dù trong mắt thế gian cô đã thành bà lão già nua, xấu xí, vẫn có một người nói với cô rằng: “Em chưa già, em vẫn còn rất đẹp!”

Đó chính là niềm hạnh phúc cả cuộc đời mà cô khao khát.

Ly nước đường mật này đặc giống hệt ly nước mẹ vẫn thường pha cho cô. Khi lớn lên, Nại Nại có cỏ ích mẫu nên chẳng còn cơ hội dùng lại ly nước đường mật rẻ tiền ngày nào nữa. Thật lạ lùng! Trong lòng cô luôn có cảm giác ly nước đường mật này mới chính là loại thuốc tốt nhất cho chứng đau bụng kinh, đồng thời đem lại niềm ấm áp cũng như gần gũi giản dị nhất.

Có ly nước này bao nhiêu khó chịu đau đớn đều giảm đi nhiều.

Lôi Kình thấy Nại Nại ôm ly nước cười ngốc nghếch, cảm thấy không thoải mái, liền mắng cô: “Đừng cười ngốc nghếch nữa, mau uống đi.”

Nại Nại gật đầu, ngoan ngoãn uống từng ngụm từng ngụm một cho tới khi cạn, sau đó lại cười ngốc nghếch.

Cô phát hiện đã tìm được cách thức tốt nhất để quan hệ với Lôi Kình. Anh nói chuyện rất thô lỗ, làm việc quyết đoán lạnh lùng nhưng cách anh quan tâm đến người khác lại luôn xuất phát từ tận đáy lòng. Chỉ cần bỏ qua khẩu khí ngạo mạn, lạnh lùng, thì có thể cảm nhận được tình yêu thương và quan tâm của anh với cô. Từ đầu đến giờ, chiêu này rất đúng.

Giống lúc này, Nại Nại đặt ly nước xuống, nhỏ nhẹ nói: “Cảm ơn anh.”

Quả nhiên anh lại mất tự nhiên.

“Đừng nói linh tinh!” Anh cau mày rồi hỏi tiếp: “Có cần thêm ly nữa không?”

Nại Nại mau chóng đáp: “Không cần đâu, em uống no rồi.”

“Uống nước mà cũng no được sao? Thảo nào em gầy vậy! Phải ăn nhiều vào, để chuẩn bị cho sau này.” Nói đến đây tâm trạng Lôi Kình vô cùng tốt, nhướn mày về hướng Nại Nại.

Nại Nại mặt đỏ tía tai chỉ hận là không có lỗ nào để chui vào. Thấy ánh mắt chú ý của mọi người xung quanh, cô vờ ho rồi nói: “Anh không thể nghĩ cái khác được sao?”

“Nghĩ cái gì? Nghĩ coi bao giờ em khỏi?” Đôi mắt gian tà của Lôi Kình lại dán chặt vào Nại Nại, cô lại ngồi thụt xuống nửa tấc.

Nại Nại lí nhí nói đầy đau khổ: “Anh hai, chúng ta không thể nói chuyện gì tân tiến, lịch sự hơn được sao?”

Lôi Kình nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Được!” Nại Nại vừa thở phào vì lời nói chắc nịch của anh thì lại nghe thấy anh nói tiếp: “Người họ hàng của em mấy ngày nữa mới rời đi?”

Tiếng nói rất bé, bé đến nỗi khiến ít nhất hai bàn xung quanh không hẹn mà đồng loạt quay lại nhìn về hướng họ, mặt Nại Nại không thể nào tức tối hơn được nữa, gầm lên khe khẽ: “Anh đừng kì vọng gì, cả đời này cũng không đi đâu!”

Trùm xã hội đen Lôi Kình cười gian tà đáp lại: “Vậy chúng ta sẽ chiến đấu trong vũng máu.”

“Cút!” Nại Nại tức giận hét lên.

Thêm một lần thu hút sự chú ý của mọi người.

Lôi Kình vờ như không thấy sự tức giận do quá xấu hổ của Nại Nại, mặt dày hỏi tiếp: “Vậy em thử đưa ra một phương pháp khả thi?”

“Không có!” Nại Nại cảm thấy mặt mình nóng phát cháy. Trong thâm tâm cô đã muốn dẫm chết tên đại ca xã hội đen mặt dày ngồi trước mặt thành trăm nghìn mảnh rồi.

Lôi Kình vẫn không tức giận, đang định cười khiêu khích bộ mặt mỏng đến trong suốt của Nại Nại thì bỗng vang lên tiếng điện thoại không được chào đón.

Anh đưa tay ấn nhẹ mũi cô nói: “Em đợi tôi nghe xong điện thoại.” Sau đó anh nói vào điện thoại: “Nói! Có chuyện gì?”

Bên trong điện thoại nói gì Nại Nại không nghe thấy, chỉ thấy nét mặt Lôi Kình từ hứng thú chuyển sang nghiêm túc rồi sau cùng tối sầm lại. Mấy giây trước vẫn còn là một tên quỷ háo sắc vô liêm sỉ cười đùa với cô, vừa chớp mắt đã thành một đại ca hắc đạo lạnh lùng. Hai môi mím chặt, anh gằn giọng nói: “Đợi tôi quay về!”

Lôi Kình cúp điện thoại, bắt gặp khuôn mặt Nại Nại ngây ra nhìn mình, anh nhướn mày hỏi: “Sao thế? Yêu tôi rồi hả?”

Nại Nại lại đỏ mặt, vội che giấu mọi dấu vết nói: “Còn lâu! Lúc nãy khuôn mặt anh rất đáng sợ!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s