Có một tình yêu…: C4_P12: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 3

Trong phòng bệnh của bệnh viện, Đỗ Hiểu nhếch mép cười đắc ý, nhìn Tiểu Băng, cười một cách vô cùng tàn nhẫn, cậu muốn lấy tay nâng cằm Tiểu Băng lên, nhưng nàng đã ngoảnh đầu tránh đi.

“Ha ha…”

Tiếng cười của Đỗ Hiểu cứ vang vọng trong phòng bệnh, cậu chắc chắn đã nắm rõ được tất cả sự thật, thế nên mới nói bằng cái giọng ngông cuồng và ngạo mạn đó.

– Trác Tiểu Băng, bí mật này… tôi nghĩ cô nhất định sẽ thấy hứng thú.”\

Bởi vì cậu biết trong vụ tai nạn ô tô ba năm về trước, người lái chiếc xe thứ bảy đó… rốt cuộc là ai.

– Người đó là Đường Chính Hằng?! Dựa vào đâu mà tôi phải tin rằng tất cả những gì cậu nói là sự thật chứ?

Đôi môi mỏng của Đỗ Hiểu mấp máy, ung dung nói ra đáp án, nhưng Tiểu Băng giống như một con thỏ bé nhỏ bị kinh động, giật lùi ra sau vài bước, nàng hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này, cái người lái chiếc Audi A6 đó sao lại có thể là Đường Chính Hằng được?

Cả trái tim trở nên nặng trĩu, cứ thế rơi thẳng xuống vực sâu không đáy, những gì đã từng xảy ra giữa nàng và Đường Chính Hằng cứ lần lượt hiện lên từng việc một, tình cảm kì lạ như gần như xa của anh dành cho nàng. Sự bảo vệ và quan tâm hết lòng của anh với nàng. Sự lạnh lùng của anh. Sự ấm áp dịu dàng của anh và cả những lời anh muốn nói mà lại không nói nên lời…

– Tôi không tin, trừ phi… cậu có bằng chứng.

Tiểu Băng hoang mang lắc đầu nguầy nguậy, nụ cười đắc ý của Đỗ Hiểu khiến trái tim nàng càng thêm hoảng loạn.

– Tôi có thể nói như vậy, đương nhiên là phải có chứng cứ rồi!

Đỗ Hiểu nheo nheo mắt, khi nhắc tới cái tên Đường Chính Hằng, trên mặt cậu lộ đầy vẻ khinh bỉ

– Năm đó ông già vì để giúp hắn chạy tội đã tiêu không ít tiền đâu! Những người nhận tiền đó đều là nhân chứng hết! Nếu cô không tin tôi, thì hãy đem ảnh của Đường Chính Hằng cho họ coi, tôi bảo đảm đáp án sẽ là một mà thôi!

Thật sự là anh…

Tiểu Băng cau mày, cụp mắt xuống.

Kết quả chờ đợi ba năm ròng khổ sở… thì ra tàn nhẫn như thế này đây.

Đối với người đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ nàng, Tiểu Băng tưởng rằng nàng sẽ rất căm hận, nhưng khi trở về phần mộ của cha mẹ nàng mới phát hiện trong lòng đã không còn hình bóng của sự thù hận nữa rồi. Thù hận chỉ là không thể thắng nổi sự dày vò của thời gian, mỗi khi mở mắt choàng tỉnh vào một buổi sáng tinh mơ nào đó, nó sẽ hóa thành những đám mây đen của mùa đông, nhanh chóng tan biến.

Còn sự thật nằm trong kí ức của Hà Lệ lại càng khiến con người ta hồn bay phách lạc.

Thì ra Đỗ Gia không phải chết vì bệnh tình đột ngột bộc phát, mà là bị Đỗ Hiểu cố tình chọc giận, cậu ta thấy cha ruột của mình vùng vẫy và hấp hối dưới chân, vậy mà lại giữ thật chặt hộp thuốc cứu mạng trong tay, không hề động đậy.

Cái cậu ta muốn là Hoa Cẩm, là tất cả gia sản của nhà họ Đỗ. Như vậy cậu mới có thể danh chính ngôn thuận đuổi Đường Chính Hằng ra khỏi nhà mình, làm cho anh biết mất khỏi tầm mắt cậu vĩnh viễn.

Đỗ Hiểu mở miệng nói muốn hợp tác với nàng, và Tiểu Băng hiểu vụ kiện tranh chấp tài sản này là không thể tránh khỏi. Đỗ Hiểu nhất định muốn dồn Đường Chính Hằng vào chốn đường cùng, mất hết tất cả. Nàng đã từng phải giương mắt nhìn Đỗ Hiểu làm tổn thương Cảnh Lượng, lần này, nàng không cho phép bi kịch lại một lần nữa tái diễn.

Thế nên nàng giúp Đỗ Hiểu đến tìm gặp An Tuyết, nhờ đó chiếm được lòng tin của cậu, nàng tự tay thiết kế một cái bẫy to lớn và dày đặc, muốn khiến cho Đỗ Hiểu thân bại danh liệt.

Cứ cho là nàng sẽ chẳng có tương lai nào với Đường Chính Hằng thì nàng cũng phải giúp anh, khiến cho anh danh chính ngôn thuận trở thành chủ nhân của Hoa Cẩm và nhà họ Đỗ.

– Cô ấy làm vậy, tất cả đều là vì anh…

Thời gian lại quay về hiện tại, Khưu Dương đứng bên cạnh Đường Chính Hằng, thấy anh đứng tựa lưng vào tường lặng lẽ nhìn lên trần nhà màu trắng của bệnh viện, khuôn mặt vẫn lạnh lùng không một chút biểu cảm.

Khưu Dương giơ tay lên lau một vệt nước mắt, giờ mới phát hiện cô đã bắt đầu rơi lệ một cách không tự chủ, cánh cửa phòng bệnh khép hờ, Khưu Dương nói xong liền liếc vào phòng bệnh qua khe hở ở cửa. Trong phòng bệnh ngập tràn màu trắng, màu sắc đơn điệu cộng thêm mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến cho người ta không thể nào thở nổi.

Trên giường bệnh là Tiểu Băng với khuôn mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền. Bởi vì phía sau não từng chịu nhiều lần tổn thương bên ngoài, nên một số cục máu còn tàn dư trong não nàng vẫn chưa tan hết, và cái khoảnh khắc nàng lăn xuống bậc thang, những cục máu này đã vỡ ra làm tổn hại tới dây thần kinh, chính điều này dẫn đến việc nàng vẫn trong tình trạng hôn mê bất tỉnh.

Đường Chính Hằng nhìn theo ánh mắt của Khưu Dương, trên mặt Tiểu Băng vẫn như đang nở một nụ cười, nàng hít thở yên lặng và bình ổn, chỉ là vẫn không chịu tỉnh lại, giống như người đẹp bị trúng lời nguyền trong truyện cổ tích xa xưa.

Có lẽ, nàng đang mơ một giấc mơ rất đẹp, trong giấc mơ có người cha hiền từ, có người mẹ xinh đẹp dịu dàng, cả gia đình cùng chung sống rất hạnh phúc.

Bởi vì quá lưu luyến hạnh phúc đẹp đẽ ấy, nên nàng mới cố chấp không chịu để mình tỉnh dậy khỏi cơn mơ hư vô.

Nếu tỉnh lại sẽ phải tiếp tục đối mặt với sự thật tàn khốc này, nàng sẽ sợ hãi.

– Anh biết.

Đường Chính Hằng gật đầu, giơ tay lên cọ nhẹ vào cổ áo, anh gắn chiếc trâm cài áo bằng lông vũ màu trắng của Tiểu Băng lên ngực áo mình, để mặc cho thủy tinh lóng lánh phát ra thứ khí lạnh lẽo, có lẽ do thời tiết bỗng trở lạnh nên đến trái tim cũng không thể nào trở nên ấm áp được.

Khưu Dương ngẩn người ra nhìn người đàn ông trước mặt, cô chưa bao giờ nhìn thấy Đường Chính Hằng để lộ ra vẻ đau đớn và quan tâm nhường ấy. Dường như anh đang đánh mất thứ mà mình yêu quý nhất, ngay đến khuôn mặt điển trai cũng trở nên nhăn nhúm.

Ngày hôm đó trong tiệm cafe của khách sạn, trước khi Tiểu Băng rời đi đã gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thế là dựa theo âm thanh nho nhỏ ấy, cô ngẩng đầu liếc nhìn số điện thoại mà đối phương để lại.

Sau khi gọi vào số điện thoại đó cô mới biết người nghe điện thoại thì ra là một luật sư tên là Từ Tuệ Tuệ. Thông qua Từ Tuệ Tuệ, Khưu Dương cuối cùng đã biết rõ mọi việc, cuộc chơi có tên là báo thù này, tất cả đều do Tiểu Băng sắp đặt.

Sau đó bọn họ liên tục giữ liên lạc qua điện thoại thì mới có thể có được báo cáo kiểm định DNA thật sự, còn khuyên được A Kì ra tòa làm chứng.

Ngoài việc bái phục ra, Khưu Dương cũng hiểu, Tiểu Băng yêu Đường Chính Hằng sâu đậm tới mức nào. Nàng nguyện từ bỏ việc báo thù vì tình yêu này, không màng mọi thứ chấp nhận tác thành cho hạnh phúc của đối phương. Người con gái từ trước tới giờ luôn thông minh và bình tĩnh, cuối cùng cũng chọn lựa để mình lún sâu trong tình yêu, muôn đời muôn kiếp không bao giờ quay đầu lại được.

– Thế nên, sau này anh hãy yêu cô ấy thật nhiều!

Khưu Dương cố gắng để bản thân có thể cười thật rạng rỡ, nhưng sự đau buồn trong đôi mắt ướt lệ đã bán đứng cô. Tình yêu của cô dành cho Đường Chính Hằng có lẽ không được sâu đậm như Tiểu Băng, thế nên trước khi vẫn còn có thể cứu vãn, cô chấp nhận lựa chọn tác thành và từ bỏ.

Đường Chính Hằng vẫn giữ im lặng, nhưng anh giơ tay vỗ nhẹ lên vai Khưu Dương, cái vỗ đầy hàm ý. Hai người họ, mãi mãi chỉ là người thân và bạn bè mà thôi.

Cho đến tận khi mỗi người đều có được hạnh phúc thuộc về mình, tóc đã bạc phơ, con cháu đầy đàn, cũng sẽ vẫn giống như năm đó, khi đối phương cần đến, vẫn không hề do dự giơ ra đôi tay ấm áp nhất để che chở và giúp đỡ.

Đây chính là định nghĩa của bạn bè.

Advertisements

9 thoughts on “Có một tình yêu…: C4_P12: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 3

    • mình chưa đọc truyện này nhưng nghe nói kết thúc mở thì phải,đoán là KTN không thành đôi với TB,nhưng cô vẫn không lựa chọn ĐCH.Mình mong một kết thúc chẳng hạn như hai người ra đi một thời gian mong muốn tìm sự bình yên cho con tim nhưng càng xa,càng lâu 2 người lại nhận ra họ càng nhớ về nhau,hình bóng đối phương trong tim mình ngày càng sâu đậm,khi đó thì tìm về với nhau
      có lẽ mọi người sẽ cho rằng kết thúc như mình muốn là chưa hay lắm nhưng biết làm sao được vì mình sợ,sợ lại có điều gì bất trắc xảy ra,sợ họ không được hạnh phúc.

    • Cảm nhận của Green rất giống của SV, Cho nên mới nói cuốn sách đã kết thúc rất lâu rồi mà giờ này SV vẫn còn ám ảnh vì hồi kết của truyện. Rất đáng đọc và thực sự là một cuốn sách hay. Cơ mà có vẻ bạn đọc còn ít người nhận ra điều đó. Trong mỗi cuốn sách SV xuất bản ngoài sự hài hước hấp dẫn vốn có, ẩn đằng sau nó luôn có một ý nghĩa nào đó mà tác giả cũng như SV muốn chuyển tái đến cho bạn đọc. Hi vọng càng ngày càng nhận được nhiều sự ủng hộ của các bạn hơn nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s