Tn PK Xhđ: C24_P1: Ngày cát tường cỡ XXXL của đà điểu

Nại Nại rất hay quên, lúc còn đi học không biết bao nhiêu lần cô phải đứng ngoài cửa vì quên mang chìa khóa nhà. Mỗi lần như vậy cô đành mua năm hào hạt dưa ngồi xổm ngoài cửa, cắn cho tới khi mẹ về.

Ngày hôm sau dì lao công hỏi cô, không biết con cái nhà ai mà đáng ghét vậy, toàn vứt rác bừa bãi. Nại Nại thường không dám nhận lỗi, chỉ biết lè lưỡi cười trừ rồi chạy biến mất, giả vờ như không nghe thấy.

Từ đó thói quen hay quên càng được phát huy. Nại Nại cũng quên rất nhiều thứ, giả dụ như tên của bạn học tiểu học, người mới gặp qua mấy lần và cả những việc không vui nữa. Tiểu Trần nói đầu óc của Nại Nại có cài đặt chức năng DEL, tự động xóa bỏ những thứ bản thân không muốn nhớ. Nại Nại không cho là như thế.

Thực ra, có hai chuyện Nại Nại vĩnh viễn không thể quên được. Một là lần Lữ Nghị bình thản trả lời điện thoại cô sau khi vừa hôn hít cô gái khác, một chuyện nữa là…

Thôi bỏ đi! Không nói nữa.

***

Nại Nại vỗ vỗ cái bụng tròn căng của mình rồi nói với Lâm Trị: “Xem ra cậu rất biết cách khiến người ta tăng cân. Không ngờ tôi lại ăn no thế này.”

“Chị đang khen đầu bếp hay là khen tôi?” Khuôn mặt Lâm trị dưới ánh đèn lại càng thêm rõ nét, đặc biệt là đôi mắt biết cười làm người khác cảm thấy vô cùng vui vẻ.

“Cứ coi như là khen cậu. Nhưng cậu có thể không cần cho là thật!” Chịu ảnh hưởng của Lâm Trị, Nại Nại cũng dí dỏm hẳn lên.

“Được thôi! Tôi có thể không coi là thật. Chẳng qua chỉ là cho tôi một cơ hội được ăn cơm cùng chị, vừa hay bù lại lần trước chưa kịp ăn.” Anh cười mỉm, lịch lãm đưa giấy ăn cho Nại Nại.

Đàn ông luôn đem theo khăn giấy trong người từng khiến Nại Nại cảm thấy rất đàn bà. Nhưng nghĩ kĩ lại nếu không dùng khăn giấy thì cái miệng bóng nhẫy dầu mỡ và cái trán nhễ nhại mồ hôi có vẻ còn khiến phụ nữ chán ghét hơn. Đặc biệt với những người nho nhã như Lâm Trị, dùng giấy ăn lại càng khiến anh trở nên lịch lãm hơn.

Nếu đổi lại là Lôi Kình… Cô chưa từng thấy bộ dạng khổ sở của anh, cũng chưa từng thấy liệu anh có dùng khăn giấy hay không. Tóm lại là rất khó tưởng tượng.

Nói cho cùng thì cô cũng chưa biết nhiều về anh lắm. Tuy rằng họ suýt chút nữa đã làm chuyện “thân mật”, nhưng thành thực mà nói cô vẫn chưa hiểu gì về anh.

Lâm Trị phát giác thấy sự lơ đãng của Nại Nại, liền làm vài biểu hiện khoa trương gây sự chú ý: “Chị đã coi thường tình yêu của tôi.”

Tuổi trẻ thật tuyệt! Anh chỉ trẻ hơn cô có ba tuổi, vậy là lại tràn trề sức sống như thế.

Nại Nại cười nhẹ: “Tổn thương hả? Bị tổn thương sao còn chưa bỏ đi?”

Lâm Trị nghiêng đầu nói: “Trước khi đi thì phải mang theo chị, phòng trừ bị người khác bắt cóc đem bán.”

Chỉ một câu nói vừa rồi thực sự đã khiến trái tim Nại Nại rung động, có điều cô liền cúi đầu giả vờ không nghe thấy.

Sau khi thanh toán, cô còn phải giả vờ nghễnh ngãng một lúc lâu. Đến lúc Lâm Trị mở cửa giúp, cô cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, chậm rãi bước ra ngoài.

Gần đây trái tim cô bất giác nặng trĩu đi nhiều. Có nhiều lúc, có nhiều chuyện đều tác động đến trái tim Nại Nại, giống như cây kim, đâm một nhát, lùi một bước.

Tương lai của tình yêu và hôn nhân không ai hứa hẹn với cô, cô chỉ có thể ven theo trườn đá mà qua sông. Thật sự muốn yêu rồi, lại thấy sợ hãi, khi phải đối mặt rồi, lại thấy lo lắng. Cho dù là Lôi Kình hay Lâm Trị, cô đều không dám tin tưởng quá nhiều.

Rồi sẽ có một ngày, khi tình yêu biến mất, hôn nhân sẽ đi đến phía cuối con đường, sao cô còn dám buộc trái tim mình vào một người đàn ông khác?

Ánh trăng sáng phủ lên hai con người đang im lặng.

Chậm rãi tiến về phía trước, cả hai đều không nói năng gì. Lâm Trị cũng nhận thấy Nại Nại hình như đang cố trốn tránh mình, nên muốn tìm một chủ đề nói chuyện, nhưng lại sợ mình vụng về càng khiến cô ghét bỏ.

Nại Nại là đối tượng xem mặt thứ bao nhiêu Lâm Trị cũng không nhớ nữa. Lần đó cô để lại ấn tượng sâu sắc trong anh bởi bộ váy khoa trương và thái độ hiền lành dịu dàng. Nụ cười nhẹ nhàng không tỏ ra quá thân thiết nhưng cũng không quá xa lạ. Mọi hành động, cử chỉ, điệu cười đều rất đúng mực. Tuy rằng sau đó xuất hiện một tên Trình Giảo Kim phá hoại câu chuyện xảy ra sau đó, nhưng thiện cảm anh dành cho cô vẫn không hề thuyên giảm.

Nghe nói, vì chồng cũ ngoại tình nên cô mới ly hôn, thật không ngờ một người phụ nữ trông yếu mềm như vậy lại có thể đưa ra một quyết định dứt khoát đến nhường đó cho một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.

Chẳng trách lại có thể thu hút người đàn ông bá đạo đó.

Lâm Trị tôn trọng chuyện riêng tư của Nại Nại, nên không hề dò hỏi kết quả tiến triển giữa cô với người đàn ông đó. Nhưng anh muốn biết liệu mình có còn cơ hội hay không. Anh do dự một lúc, rồi húng hắng một tiếng.

Nại nại dừng bước, quay lại nhìn anh: “Sao vậy?”

“Không có gì! Tôi chỉ muốn hỏi chị đi về bằng cái gì?” Lâm Trị mỉm cười hỏi, trong lòng tự rủa mình ngốc ngàn lần.

Lúc này Nại Nại mới nhớ ra, nơi này cách chỗ cô ở ít nhất cũng phải bốn trạm xe buýt.

“Tôi ngồi xe buýt, còn cậu?”

“Hay là chúng ta đi bộ về, hôm nay ăn no quá, coi như để tiêu hóa bớt.” Lâm Trị mỉm cười đề nghị.

Cũng đúng, Nại Nại rất đau khổ khi thu về là thế nào cô cũng sẽ lại tăng cân. Mùa hè cô rất gầy, và mùa đông lại khá béo, đến mùa thu cho dù chỉ uống ngụm nước thôi cũng tăng cân. Lúc mặc áo lông vũ vào mùa đông, Tiểu Trần đã cảnh cáo cô đừng ngồi xổm ngoài đường, không mọi người nhìn thấy lại ngỡ có gấu chó xổng chuồng chạy lung tung. Mỗi lần nhớ đến câu nói này của Tiểu Trần cô đều rất buồn bực, chỉ hận không thể cắt bỏ mấy cân thịt để giảm béo. Cho nên đề nghị của Lâm Trị rất hợp ý Nại Nại.

Bốn trạm, không xa mà, đi!

Nếu đã đi bộ thì buộc phải chọn chủ đề để nói chuyện. Nại Nại tự nhận mình là bà tám chính hiệu, còn Lâm Trị dường như là người rất chịu khó lắng nghe, luôn mỉm cười gật đầu mà không nói gì.

Thỉnh thoảng có xe đi qua, ánh đèn lướt qua người họ, Lâm Trị phản xạ theo quán tính lấy người che cho Nại Nại. Cô thấy có chút ngại ngùng, nhưng sau đó lại tiếp tục tám chuyện.          Không phải cô không hiểu, chỉ là không muốn hiểu mà thôi.

Không dễ dàng gì mới về đến nhà, Nại Nại thở hổn hển mãi. Đối với người phụ nữ hiện đại mà nói, mang giày cao gót đi bộ bốn trạm xe buýt quả thực không khác gì đòi lấy tính mạng.

Miễn cưỡng giữ nét mặt tươi tỉnh, Nại Nại quay sang nói với Lâm Trị: “Đến rồi, cậu mau về nhà đi.”

“Không sao, chị lên nhà trước đi, vào nhà rồi ra lan can vẫy tay chào tôi thì tôi sẽ về.” Dưới ánh đèn đêm nụ cười của Lâm Trị vô cùng rạng rỡ.

Nại Nại đành bó tay, ngao ngán với người đàn ông thẳng thắn tốt bụng trước mặt. Cô vẫy tay tạm biệt rồi nhanh chóng đi lên lầu, hy vọng dùng tốc độ nhanh nhất ra lan can vẫy tay chào anh, giải quyết gánh nặng trong lòng.

Thế nhưng đáng tiếc ông trời không chiều lòng người. Cô quên mang theo chìa khóa.

Cô nhẹ nhàng gõ cửa nhưng không thấy trả lời. Nại Nại liền lấy điện thoại ra thì phát hiện tin nhắn của Tiểu Trần gửi lúc hơn 5 giờ chiều: “Chị Nại Nại, hôm nay thấy chị bị bắt cóc lên chiếc xe thổ phỉ là em biết tối nay chị sẽ không về nhà. Em cũng phải đi tìm mùa xuân của mình đây. Chị chơi vui vẻ nhé.”

Mùa xuân của nha đầu này chính là anh chàng bạn học cấp ba thanh mai trúc mã. Hai người đã thích nhau lâu rồi, nhưng mãi chẳng có chút tiến triển đột biến nào. Hôm nay đến giờ này vẫn còn chưa về là biết, ừm, đột biến rồi!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s