Có một tình yêu…: C4_P13: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 4, Từ bỏ để tự do 1

Tiểu Băng dường như đã mơ một giấc mơ rất dài rất dài.

Trong giấc mơ, nàng nhìn thấy bản thân khi còn nhỏ, hai tay chống cằm ngồi một mình ngẩn ngơ trên phiến đá.

Gió biển nhẹ nhàng lướt qua mặt, dịu dàng và mát mẻ.

Những chú hải âu kêu thành tiếng bên bãi biển, trong mắt nàng trời và biển giao nhau, là một khoảng xanh bao la vô cùng tận.

Mẹ nàng cầm một trái cam tròn mọng nước, đi tới từ một phía khác của bờ biển, trên mặt bà nở một nụ cười ấm áp.

Nàng chạy lon ton tới chỗ bà với nụ cười trên môi, sau đó sà thẳng vào lòng mẹ, giang rộng vòng tay đòi hỏi mẹ một cái ôm.

– Mẹ!

Nàng không nhịn được hét ầm lên, nhưng miệng thì mở rộng mà nói không thành tiếng, bên tai nàng vang vọng một giọng nói khác lảnh lót và ngoan ngoãn, nàng ngẩng đầu nhìn qua bên đó, một thằng bé trắng trẻo xinh xắn đang đứng cách đó không xa, nốt ruồi dưới đuôi mắt đập vào tầm mắt nàng, cái miệng đang chu lên của nó sáng bóng lên như những viên thạch trái cây trong suốt.

Thằng bé chớp chớp mắt, đột nhiên thò bàn tay nhỏ bé bụ bẫm của nó ra, ánh mắt lấp lánh chứa chan sự chờ đợi.

Nàng hiểu ra ngay lập tức, thế là liền mỉm cười, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của mẹ để kéo lấy tay em trai.

– Chị ơi…

Thằng bé trắng trẻo trước mặt đột nhiên trở thành một chàng thanh niên khôi ngô tuấn tú, giọng nói của Cảnh Lượng trầm ấm, chứa đựng trong đó sự trưởng thành không phù hợp với gương mặt của nó.

– Chị ơi… chị ơi…

Thằng bé cứ gọi liên hồi, giọng điệu gấp gáp và bi thương, gương mặt nó giờ đã trở nên mơ hồ không rõ, giọng nói dường như càng lúc càng xa dần, nhưng trong phút chốc xuyên qua giới hạn của không gian và thời gian, truyền thẳng đến tận đáy tim nàng.

– Tiểu Lượng…

Đôi môi Tiểu Băng khẽ run rẩy, lẩm bẩm thốt ra những lời mơ hồ không rõ, người con gái cứ mãi chìm sâu trong giấc ngủ, giờ đây cuối cùng đã bắt đầu tỉnh lại.

Những người đang đứng bên cạnh nàng không ai không tươi cười mừng rỡ, ngay cả Đường Chính Hằng cũng không thể kìm chế được khẽ cong môi lên, nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức không gì sánh nổi.

Hàng lông mi của Tiểu Băng khẽ run run, giống như chú bướm bị làm kinh động đến mức hoảng loạn vỗ cánh.

– Chị ơi… chị ơi…

Tiểu Lượng mừng rỡ kêu lên liên hồi, giờ phút này cậu mới biết cái người luôn luôn âm thầm bảo vệ cậu thì ra chính là người chị gái cùng mẹ khác cha của mình.

Nhiều hơn một người thân, nhiều hơn một phần yêu thương, trong lòng cũng sẽ có nhiều hơn sự ấm áp.

Nghe thấy tiếng gọi này, đôi môi Tiểu Băng khẽ động đậy, rồi nhoẻn cười.

Nàng mở choàng mắt với nụ cười hạnh phúc, cả một màu trắng toát đập vào mắt nàng, nhưng nàng lại thấy ngay một bóng dáng màu đen đứng ngay bên cạnh.

Lúc này anh đang cười không hề giấu giếm, nụ cười tuyệt đẹp tới mức khiến con người ta đánh mất phương hướng.

Phía sau ánh mắt lạnh giá của anh là một người đàn ông lịch thiệp với đôi mắt nhuốm đầy vẻ mệt mỏi giấu sau cặp kính gọng đen, đôi mắt Kỉ Tư Nam vẫn đen và sáng như thế, chỉ cần anh nở một nụ cười sẽ khiến người ta nghĩ ngay tới một từ, “phong hoa tuyệt đại”.

Bọn họ… Tiểu Băng cụp mắt xuống, chỉ một cái chớp mắt liền che đậy mọi sự biến đổi cảm xúc trong mắt nàng.

Nàng cố gắng nói thật dịu dàng, nhưng không để tâm tới ánh mắt đầy quan tâm của Cảnh Lượng đang nhìn nàng, quay đầu về hướng hai người rất đỗi quen thuộc là Tuệ Tuệ và Hướng Tình.

– Tuệ Tuệ, Tiểu Tình…

Nghe thấy Tiểu Băng lên tiếng, Đường Chính Hằng vui mừng nhìn nàng, anh muốn tìm thấy những cảm xúc quen thuộc trong ánh mắt nàng.

– Bé con…

Anh cất tiếng gọi một cách không tự chủ, cái tiếng gọi mà anh dành riêng cho nàng, nhưng Tiểu Băng chầm chậm quay đầu lại, ánh mắt nhìn anh mang một vẻ xa lạ và lạnh lùng, dường như đang nhìn một người hoàn toàn không quen biết.

Nàng giơ tay lên đỡ lấy đầu, cay mày nhìn anh, giọng nói bình thản giống như một lưỡi kiếm sắc nhọn, trong phút chốc đâm thẳng vào tim, không một chút nương tình.

– Tôi… quen anh sao?

(5)    Từ bỏ để tự do

Ngày 30 Tết, đêm trừ tịch.

Thành phố nhỏ bé ở một nơi xa xôi phương bắc, quê nhà của Kỉ Tư Nam, chỉ cần đến mùa đông là sẽ ngập trời màu trắng bạc của băng tuyết, đẹp tựa phong cảnh ảo mộng trong những câu chuyện cổ tích.

Tiểu Băng ôm lấy đầu gối ngồi thu mình bên đống lửa to, vẫn nghe thấy mơ hồ những tiếng lách tách của củi cháy, nhiệt độ dưới chân nàng nóng hừng hực, làm cho nàng ấm áp từ những ngón chân vào tận trong lòng.

Đây là lò lửa chỉ riêng vùng Đông Bắc mới có, lần đầu tiên nàng được nhìn thấy nên không kiềm chế được tò mò, leo lên xem, thế rồi bị hơi ấm này bao bọc lấy khiến nàng không muốn rời đi nữa.

Bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ lấp lánh những vì sao, không có trăng, nhưng đêm vẫn sáng rực lên bởi những bông tuyết ngập trời. Vẫn chưa đến mười hai giờ đêm, những tiếng pháo đã vang lên đùng đoàng khắp nơi, âm thanh ấy ồn ào và khiến con người ta cảm thấy mừng rỡ.

Đây là lần đầu tiên sau ba năm nàng cùng đón Tết với người khác.

Không biết tại sao, khi Kỉ Tư Nam đưa ra lời đề nghị muốn đưa nàng về nhà đón Tết, Tiểu Băng lại cảm thấy vui mừng khôn xiết. Có lẽ vì từ giờ nàng không phải một mình trải qua đêm trừ tịch dài dằng dặc này một mình, không phải ngồi nghe những tiếng cười nói vui vẻ của muôn nhà để rồi sau đó một mình âm thầm rơi lệ.

Nhà của Kỉ Tư Nam ở một thành phố nhỏ hẻo lánh ở phương bắc, bố anh là hiệu trường của trường học duy nhất trong thị trấn, những người ở đây chỉ biết con trai của hiệu trưởng luôn “làm thêm” ở một thành phố lớn, chứ hoàn toàn không hay biết anh đã trở thành một đại minh tinh nổi tiếng như thế này.

Bởi vì trong cái thị trấn nhỏ bé này, hiệu trưởng họ Kỉ mới là một người vô cùng nổi tiếng.

Gia đình của Kỉ Tư Nam rất ấm cúng, bố anh tuy trông có vẻ nghiêm khắc, nhưng thỉnh thoảng có những câu nói khiến người khác không nhịn được phải ôm bụng cười. Mẹ anh có ánh mắt rất dịu dàng, đôi môi cong cong lúc nào cũng nở nụ cười, tay nghề nấu nướng của bà khiến Tiểu Băng vô cùng kính phục.

Vì có được chủ đề chung về nấu nướng, mẹ của Kỉ Tư Nam và Tiểu Băng chỉ mới gặp mà đã như hai người bạn cũ, chẳng mấy chốc đã thân thiết như hai mẹ con. Hai người bận rộn cả một buổi chiều trong bếp, làm không ít món ăn, khiến cho hai cha con hiệu trưởng Kỉ và Kỉ Tư Nam đều cảm khái rằng mình thật có phúc phận.

Sự ấm áp này khiến Tiểu Băng cảm thấy bản thân lại trở về những tháng ngày trước kia. Nàng cùng tập đàn với bố, mẹ bưng đĩa hoa quả lại, bà nhìn những ngón tay chơi đàn của hai người, chỉ đứng một bên lặng lẽ mỉm cười.

Nhưng đáng tiếc thời gian đã trôi qua thì dù có níu kéo thế nào cũng không bao giờ có thể quay trở lại.

Nàng chỉ có thể cố gắng trân trọng hiện tại, không để bản thân phải hối tiếc.

2 thoughts on “Có một tình yêu…: C4_P13: Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra 4, Từ bỏ để tự do 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s