Tn PK Xhđ: C25_P1: Yêu một người thật không dễ dàng

Đối với Nại Nại mà nói, điện thoại có hai cách sử dụng, dùng để tìm người khi có việc là cách thứ nhất, xảy ra chuyện gì có thể báo cảnh sát là cách thứ hai. Điện thoại của Nại Nại ba năm rồi chưa từng đổi một lần, có rất nhiều chức năng mà nhân viên bán hàng giới thiệu cho Lữ Nghị khi anh mua nó đến tận giờ Nại Nại vẫn chưa từng dùng thử, hơn nữa kiểu dáng của nó cũng đã bị những người sành điệu đào thải đến tận một nước xa xôi hẻo lánh nào đó rồi.

Tình yêu và các thiết bị điện tử giống nhau, tỉ lệ đào thải rất cao! Kiểu dáng và tính năng nâng cấp từng ngày từng giờ, nhưng bản chất bên trong thì muôn đời không thay đổi, yêu qua yêu lại, yêu tới yêu lui, chẳng qua cũng chỉ từng đó chuyện, chẳng có gì mới mẻ cả.

***

Lúc Tiểu Trần quay về, Nại Nại đã nằm bò ra bàn ngủ chết mê chết mệt. Lúc điện thoại rung, suýt chút nữa là cô gào lên với đầu dây bên kia: Con bé đáng chết này giờ mới về? Còn để chị phải mở cửa cho em nữa? Dụi dụi mắt nhìn xung quanh, cô mới nhận ra rằng mình vẫn đang ở ngoài, còn “con bé” vô tội vô duyên vô cớ bị mắng kia có lẽ đã lên đến nhà.

“Alô, em về rồi à?” Nại Nại mơ màng ngồi thẳng dậy thì nhìn thấy Lâm Trị đang chống tay ngủ rất ngon lành, còn áo khoác của anh thì đang choàng lên vai cô.

“Chị về rồi hả? Giờ chị đang ở đâu?” Trong điện thoại là giọng nói đầy lo lắng của Tiểu Trần. Nại Nại ngơ ngẩn nhìn chiếc áo trên vai mình một hồi, sau đó vội vàng đứng dậy cởi áo ra, vỗ vỗ vai Lâm Trị.

Nếu đã không muốn để lại đường thoát thân, thì cũng chẳng nên quan tâm chuyện đau lòng. Cô không muốn rước nợ tình, tất nhiên không nên để người khác hiểu lầm. Cái kiểu dùng cái cớ an ủi để bắt cá hai tay, cô không thể làm được.

“Đồng nghiệp của tôi về nhà rồi, cảm ơn cậu đã ở lại cùng tôi lâu như vậy.” Câu nói của Nại Nại rất khách khí. Khách khí như thể họ là người xa lạ.

“Được, vậy để tôi đưa chị lên lầu.” Lâm Trị ngáp một cái, đứng dậy nhưng không hề nhận chiếc áo từ tay Nại Nại.

“Trả cậu áo khoác, không cần đưa tôi lên đâu, cô ấy đang ở trên lầu rồi, rất an toàn…” Từ chối rõ ràng như vậy, đừng nói là cậu không nhận ra đấy!

“Thôi tôi cứ đưa chị lên, ngộ nhỡ tình báo giả thì sao?” Lâm Trị vẫn kiên quyết.

Nại Nại không còn cách nào khác đành phải cầm áo của anh đi về hướng nhà mình. Trời đêm sương xuống hơi lạnh, từng đợt gió lạnh thổi qua mặt, có một cảm giác mơ hồ không thể diễn tả nổi. Nại Nại trộm liếc Lâm Trị, thái độ của anh rất bình thường, cũng không biết có phải do cô phản ứng hơi quá đà rồi không.

Chuyện này đúng là ứng với câu nói trong cuốn “Ba đời ba kiếp, mười dặm hoa đào”: Vốn tưởng rằng cây nhân duyên của mình vẫn là một cái cây già cỗi khô cằn, đã chết hàng vạn hàng vạn năm nay và không thể đơm hoa. Vậy mà hôm nay, nó lại đơm hoa? Hơn nữa lại còn nở một bông hoa tịnh đế[1]?! Sự kinh ngạc này cô cũng có, đến giờ sao đột nhiên chỉ trong một đêm biến thành bánh màn thầu rồi, bản thân Nại Nại cũng không rõ.

Đang mải nghĩ xem nên nói gì với Lâm Trị thì bỗng phát hiện anh đang mỉm cười với cô và nói: “Tôi nói thật, chuyện tôi nói tối nay chị hãy suy nghĩ xem.”

“Chuyện gì?” Nại Nại vẫn chưa phản ứng ngay được, tưởng rằng mình đã hứa hẹn gì trong giấc mơ mà ngay chính cô cũng không biết, vội liến thoắng giải thích: “Đó là mấy lời nói mớ của tôi, không tính!”

Lâm Trị mím môi cười: “Tôi khẳng định lúc đó chị không nói mớ. Tôi nói thật đấy, hãy suy nghĩ kĩ về tôi, tôi không tệ đâu.”

Nại Nại nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Không vấn đề, có cô gái nào tốt tôi sẽ để dành cho cậu.”

Lâm Trị giơ ngón tay cái tán thưởng nói: “Đúng là bốn lạng thắng ngàn cân[2]. Chị thật lợi hại!”

Nại Nại thầm nghĩ, tôi còn có thể vớt trăng dưới đáy biển cơ, chả hiểu đâu vào với đâu, đầu óc thằng nhóc này đúng là phức tạp!

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng cô không dám nói nhiều, Nại Nại chỉ gật gật đầu rồi chuẩn bị bước lên lầu. Đập vào mắt cô là là một chiếc xe đang tiến vào ngõ rẽ trong bóng tối, đèn xe vô cùng nhức mắt, khiến Nại Nại phải quay đầu đi, khi nhìn thấy Lâm Trị bỗng dừng khựng lại. Tư duy của Nại Nại xoay chuyển cực kì nhanh, chiếc xe vừa rồi trông rất quen…

Có khi nào là… Liệu có thể ngăn vụ huyết án bị đăng tải trên trang đầu các báo sáng mai hay không chính là dựa vào hành động lúc này. Nghĩ vậy Nại Nại dốc hết dũng khí quay sang nói với Lâm Trị: “Cậu về đi, nếu còn không về thì rất nguy hiểm.”

Nhìn thái độ của cô, Lâm Trị tưởng nhầm cô lo lắng cho an toàn của mình, nên cười tít mắt nói: “Tôi không sợ, ngược lại chị có một mình không an toàn lắm, tôi đưa chị lên nhà vẫn hơn.”

Hành động này không thành công rồi, đổi cái khác!

“Nói gì thế? Sao lại có thể không sợ được? Không bị cướp tiền cũng bị cưỡng sắc đấy.” Nại Nại lo lắng thử lần hai, lấy người chặn đường Lâm Trị quyết không cho anh tiễn lên lầu.

“Cưỡng sắc? Cái này thì tôi chưa từng nghĩ tới. Chị không nói chứ, biết đâu có khả năng này thật!” Lâm Trị xoa cằm tỏ vẻ dí dỏm.

“Nhanh về đi, đừng tán phét nữa. Tôi lên nhà đây!” Nại Nại bước vào trong lầu, vứt lại chiếc áo cho Lâm Trị.

Lâm Trị quả nhiên rất nghe lời, vắt chỉnh tề áo trên tay rồi quay người chầm chậm rời đi. Nại Nại thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại nhìn, chiếc xe đó đã đi mất, cô thở dài một tiếng, có lẽ bản thân hoa mắt nhìn nhầm rồi.

Đợi Lâm Trị đi khỏi, cô chạy thần tốc lên lầu, gõ cửa liên hồi. Sau khi Tiểu Trần mở cửa, cô cũng không nói gì, nhanh chóng chạy ra lan can nhìn xuống dưới.

Con đường dưới lầu tối đen như mực, không có gì cả.

Nại Nại cười như mếu, xem ra cô nhìn nhầm thật. Người đó còn lâu mới có lòng lặn lội xa xôi đến tận đây.

Tiểu Trần đi theo sau nhìn xuống dưới, phát hiện ra cái bóng vừa mới rẽ ở khúc ngoặt rất quen thuộc, cô thắc mắc: “Người đang đi phía đó là Lâm Trị đúng không? Sao anh ấy lại ở đây?”

“Tình cờ gặp trên đường, cậu ấy ngồi đợi em cùng với chị.” Giọng Nại Nại có chút thất vọng, chẳng còn tí sức lực nào.

“Ngày hôm nay của chị quá đặc sắc đấy! Buổi sáng thì là xã hội đen, buổi chiều thì là chàng xem mặt.” Đôi mắt Tiểu Trần mở to hết cỡ.

“Em không đặc sắc hơn sao? Mùa xuân tiếp theo đi tìm đến tận một giờ đêm, bước tiến đột phá rồi phải không?” Vừa quay đầu Nại Nại đã thấy Tiểu Trần tiến sát vào người nói: “Ý? Hình như lúc nãy em nhìn thấy chiếc R8, liệu có phải xã hội đen đến không?”

“Nói tầm bậy! Người ta bận lắm, làm gì có thời gian để ý đến chị.” Vừa nhắc đến Lôi Kình là giọng nói của Nại Nại lại thiếu tự nhiên. Tất nhiên Tiểu Trần nhận ra điều này, cô liền nói với cái giọng rất trầm bổng: “Mẹ em nói rồi, thất bại là mẹ thành công, cho nên chị phải không ngừng nỗ lực, quyết không được lùi bước.”

Nại Nại cười méo xệch, lắc đầu, gục đầu vào vai cô rồi đẩy cô về phòng.

Giờ cô không còn có đủ dũng khí để tiến lên phía trước, thế nên chỉ có thể khóa chặt sự nhiệt tình lại. Đối phương không đáp lại, đương nhiên cô cũng sẽ không phản công. Nếu mọi người đều thuộc loại trong nóng ngoài lạnh, vậy thì, xem ai là người không nhịn được trước.


[1] Tên khoa học là Hippeastrum vittatum

[2] Lấy nhu khắc cương.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s