Mỹ mãn: C1_ P2: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm

Đợi tới lúc cô giám khảo này nhận ra thì đã quá muộn, nước phun khỏi miệng sao có thể thu hồi lại được? Nhìn khuôn mặt Mỹ Mãn ướt đẫm nước trà, vị giám khảo liền sợ sệt nuốt nước bọt, vội vàng lấy chiếc khăn trên bàn lau mặt cho cô: “Chị Mỹ Mãn, em xin lỗi, em xin lỗi nhé! Ừm …, hôm nay chị ăn mặc  thật đúng là … theo kịp thời đại! Đúng vậy, chính là rất thời thượng, đến mức em nhất thời không nhận ra. Chị, chị, chị … lúc nãy chị nói gì cơ? Chị cũng đến phỏng vấn sao?”

“Không được hay sao? Trên thông báo tuyển dụng cũng đâu có nói người quá xinh đẹp không được dự tuyển?” Mỹ Mãn hỏi vặn lại.

“Được thì được, thế nhưng … chị cũng phải biết tại sao các sếp lại tìm nhân viên chế tác lúc này chứ? Có kênh truyền hình cần phải thay đổi, cho nên khối lượng công việc sẽ rất lớn đó, hơn nữa còn phải đảm bảo tỉ suất bạn xem đài nhất định …”

“Tôi biết! Các người cảm thấy còn người nào thích hợp hơn tôi để tranh giành tỉ suất bạn xem truyền hình với anh ta hay sao?”

 

Đương nhiên là không có đáp án.

Cho nên, sau khi Mỹ Mãn thốt ra câu nói đó, cuộc phỏng vấn tuyển dụng thu hút không biết bao nhiêu tinh anh trong giới truyền thông nhanh chóng kết thúc, cô đã trở thành lựa chọn sáng giá và duy nhất! Hơn thế nữa, lương bổng đãi ngộ lại rất cao. Vừa nghe thấy “ái tướng” năm xưa quay lại đầu quân, giám đốc đài đích thân xuống bàn thảo kế hoạch với cô. Với tình trạng phải lo từng bữa ăn như hiện nay, Mỹ Mãn đâu có tư cách gì đòi hỏi mức lương, đãi ngộ, cô chỉ mong sao có thể nhanh chóng được đi làm trở lại.

Chính vì vậy, khi nhìn thấy những con số có thể chấp nhận được hiển thị trên bản hợp đồng, Mỹ Mãn chẳng nói lời nào, nhanh chóng kí hợp đồng tuyển dụng.

Trước sự khoáng đạt của cô, giám đốc đài cảm thấy vô cùng cảm kích, thậm chí còn phá vỡ quy tắc “đại tiết kiệm” và bản tính bủn xỉn của mình, quyết định đãi mọi người bữa tối, coi như tổ chức tiệc hoan nghênh Mỹ Mãn trở lại.

Vừa nghe thấy tối nay có “người bao”, đôi mắt Mỹ Mãn phát sáng không ngừng, ngay lập tức quay về nhà thay bộ quần áo thảm thương, nhanh chóng đến nhà hàng mà giám đốc đã đặt trước.

Mặc dù vậy, đầu óc Mỹ Mãn vẫn vô cùng tỉnh táo. Cô biết, sự ưu đãi đó hoàn toàn do bản thân có ưu điểm và năng lực hơn người. Hơn nữa, khi muốn cạnh tranh, giành giật tỉ suất người xem với đài truyền hình đối thủ thì trước tiên phải hạ gục những chương trình giải trí đang được công chúng yêu thích nhất của họ. Mà người chế tác ra những chương trình đó lại có quan hệ “không bình thường” với Mỹ Mãn.

Giả Thiên Hạ, người bạn thanh mai trúc mã, người chồng cũ của cô, tên đàn ông khốn kiếp đã ôm ấp, tình cảm với người phụ nữ khác ngay trước mặt cô.

Trong hành lang nhà hàng, người qua kẻ lại tấp nập, vậy mà vẫn có người vội vã, gấp gáp đến vậy, không hề tỏ ra ngượng ngùng, đường hoàng “diễn màn kịch tình cảm cháy bỏng” ở góc nhà hàng cho mọi người cùng xem. Thêm vào đó “nhân vật nam chính” lại đẹp trai quá mức cần thiết, nên lại càng thu hút con mắt tò mò của tất cả mọi người.

Khuôn mặt anh nhìn nghiêng trông thật tinh tế, rõ ràng, đường nào nét nấy đều giống như kiệt tác tinh xảo của người hoạ sỹ tài năng tỉ mỉ sáng tạo ra. Vầng trán lấm tấm mồ hôi, cho thấy anh đang vô cùng hứng khởi, khoan khoái, càng tôn thêm nét đàn ông quyến rũ. Anh mặc một chiếc vest đen, bên trong là chiếc áo phông trắng cổ chữ V. Trắng đen kết hợp, vừa đơn giản lại vừa thời thượng. Anh tựa người vào tường, làm lộ rõ thân hình cao to của anh. Còn người phụ nữ kia thì đang ra sức “chiếm lĩnh” lấy đôi tai anh, đôi tay trắng ngần của cô ta không yên một chỗ mà ra sức tiến sâu vào bên trong chiếc áo phông. Bổ sung cho hình ảnh sinh động hiển hiện trước mắt còn có cả tiếng kêu khoan khoái của người phu nữ.

Hình ảnh chạm khảm tuyệt đẹp và sống động. Thế nhưng câu nói duy nhất hiện lên trong đầu Mỹ Mãn lúc này chính là “Một đôi cẩu nam nữ!”. Xin hãy tha thứ cho cái miệng độc địa của cô. Đây đã là những từ ngữ nho nhã nhất mà cô ấy có thể nghĩ ra được lúc này!

Thật trùng hợp khi không hẹn mà gặp đã đủ kinh hoàng lắm rồi, huống chi lại là cảnh tượng như lúc này! Cô đứng chết lặng tại chỗ, tiến thoái lưỡng nan. Cũng không nhớ rõ đã đứng lặng đó bao lâu, đến lúc thấy chân hơi tê tê, tên đàn ông thối tha đó mới nhận ra sự tồn tại của Mỹ Mãn. Ánh mắt anh không tránh khỏi vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự khoái lạc lúc đó, cái suy nghĩ đẩy người phụ nữ bên cạnh ra cũng bị dập tắt triệt để.

“Có khán giả đứng xem đó.” Giả Thiên Hạ cúi đầu, nhắc nhở người phụ nữ cạnh mình.

“Gì cơ?” Hiển nhiên là người phụ nữ đang đắm chìm trong men tình cháy bỏng chưa kịp thoát ra kia ngây người đờ đẫn. Cô ngước đôi mắt mơ màng nhìn theo ánh mắt của anh, bắt gặp đáp án liền như bị tạt một gáo nước lạnh vào đầu. Cô nàng lập tức tỉnh táo trở lại: “Chị … chị Mỹ Mãn …”

“Là cô hả?” Ánh mắt Mỹ Mãn sắc lạnh, vô hồn. Cô kìm nén lửa giận đang sôi sục, cố tỏ ra như không có chuyện gì.

Chỉ mới nhìn qua cô đã nhận ra người phụ nữ thanh tú trước mặt, Mạc Tường, trước kia là người dẫn chương trình ngoại cảnh trong chương trình của cô, thậm chí có thể nói rằng đó là người do một tay cô đào tạo nên. Vậy mà lúc này cô ả lại trở thành người phụ nữ nũng nịu, tình tứ với chồng cũ ngay trước mặt Mỹ Mãn. Thật đúng là quá trớ trêu, đau đớn!

“Ừm, … giám đốc và mọi người đang ở trong phòng đợi chị. Em … em vào trong trước nhé …” Mạc Tường nhanh chóng chỉnh sửa lại trang phục. Mặc dù thời đại này, chuyện nam nữ ôm hôn thắm thiết đã chẳng có gì phải hổ thẹn, hoảng hốt, thế nhưng đối tượng lại là chồng cũ của bạn mình, hơn nữa lại còn bị “bắt gặp tại trận”, tất nhiên đó chẳng phải là chuyện lãng mạn, sung sướng gì!

Mạc Tường nhanh chóng chạy mất, Mỹ Mãn liền thu ánh mắt kinh ngạc của mình, lạnh lùng liếc Giả Thiên Hạ một cái.

Anh cũng chẳng vội vã che đi dấu vết lưu lại sau một đoạn tình cảm trào dâng mặn nồng, làm như không có chuyện gì, nhếch miệng mỉm cười với cô, làm bộ dạng như thể “Anh cũng chỉ là người bị hại thôi.”

Cái dáng vẻ đó đồng thời đã khơi lại những kí ức trong tâm trí Mỹ Mãn …

“Giả Thiên Hạ, lẽ nào anh không nhận thấy cái cô hoa khôi gì đó của trường có tình ý với anh sao? Tại sao không giữ khoảng cách với cô ấy? Lẽ nào anh cũng thích cô ta?”

“Tôn chỉ của anh là: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm.”

Hồi đó vị Giả thiếu gia này mới có 17 tuổi, còn hiện nay, xem ra anh ta vẫn cứ là một người nhẫn nại và ngoan cố. Tôn chỉ ấy vẫn được giữ gìn và thực hiện triệt để. Mỹ Mãn hất cao cằm, tỏ vẻ kiêu sa, không quan tâm, không để ý, quay người định đi khỏi.

“Này, cứ thế mà đi sao?”

Tiếng nói như chế giễu truyền đến từ phía sau lưng, nghe vẫn rất hay, đến mức đáng ghét!

“Có biết cô vừa làm ngắt quãng cái gì không?” Anh không mấy để tâm đến sự trầm lặng của Mỹ Mãn, thậm chí cũng chẳng coi ra gì, chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình mà tiếp tục nói.

“Hừm!” Người phụ nữ không tranh giành nào đó đã dừng bước chân lại, giận sôi người, không buồn đáp trả.

“Có phải cô đang ngầm so sánh tôi là cầm thú không?” Hành động trước nay không đổi của cô khiến sự thoả mãn của anh sụp đổ hoàn toàn. Anh bất giác tiến sát lại cô.

“Đừng có lại đây, người đầy tục khí!” Mỹ Mãn cau mày, lùi về sau  một bước.

Thiên Hạ bỗng nhớ lại việc cô bị dị ứng với một số mùi nước hoa, nên cũng dừng bước, mỉm cười đáp: “Cô quay trở lại lúc nào thế?”

“ … ” Liên quan quái gì đến anh? Cô rất muốn hét to câu đó. Thế nhưng ngẫm đi tính lại, anh rất hiểu con người cô, càng tức giận lại càng chứng tỏ đang quan tâm đến người ta. Thế nên, Mỹ Mãn cố tỏ ra bình tĩnh trả lời: “Cũng sắp được ba tháng rồi.”

“Tại sao không về nhà?” Mặt anh đanh lại, hiện rõ vẻ vô cùng bức xúc, tức tối.

“Ồ, cũng không biết là do ai hại đây …” Anh cũng không phải là không biết, bố mẹ cô một thời đã kiên quyết, ra sức phản đối cô kết hôn, rồi không hiểu sao lại đổi tính đổi nết, ra sức phản đối cô li hôn. Sau đó bố mẹ cô đã chụp hết các tội danh “bất trung, bất hiếu, không trinh tiết” lên người cô, chỉ còn thiếu nước đăng báo đoạn tuyệt quan hệ nữa thôi. Đến mức đấy thì làm sao cô có thể quay về nhà được chứ?

“Ý tôi nói là nhà của hai chúng ta ấy.” Anh ngắt lời của cô.

Câu nói đó khiến Mỹ Mãn khựng lại, rồi, cô không khách khí cười nhạt: “Chúng ta? Chỉ tôi với anh? Giả đại thiếu gia, có cần tôi phải nhắc nhở anh không? Chúng ta đã li hôn rồi mà.”

5 thoughts on “Mỹ mãn: C1_ P2: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm

  1. truyện hay quá đọc mấy đoạn đầu đã thấy hài hài rùi SV ơi nhanh lên xuất bản sách đi mong chờ quá 🙂 khoảng tháng này đã có sách chưa nhỉ ???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s