Tn PK Xhđ: C26_P2: Lôi Công quay về không hề báo trước

Hồng Cao Viễn đi về phía Lôi Kình, Lôi Kình vẫn giữ vẻ mặt sầm sịt như kiểu chuyện này không liên quan gì tới mình. Nại Nại đã bắt đầu không nhập tâm, cô muốn hỏi xem rốt cuộc anh bị làm sao, nhưng lại không dám tiến lên.

Đột nhiên Lão Thất cười phá ra, hướng về phía anh hét lớn: “Kình ca! Chị dâu có chuyện muốn nói với anh!”

Lôi Kình vừa ngẩng đầu lên liền thấy nét mặt ngại ngùng của Nại Nại, anh ngây người ra một lúc rồi hất đầu ra hiệu cho mọi người rời khỏi đây. Nại Nại đứng tại chỗ hít thở thật sâu, cố kìm nén những lời muốn nói trong lòng, vội vã xoay người lại giả bộ xem hợp đồng.

Cô nghiến răng, toàn thân run rẩy cố kìm nén cho mình không bật khóc.

Không đáng!

Xa cách bao ngày mãi mới có dịp gặp mặt, anh làm ra vẻ sự việc không liên quan gì tới mình quả thực làm tổn thương người khác quá đáng. Ai đã cầu xin anh tới? Ai ép anh tới đây? Đến rồi lại còn ra vẻ ta đây, dựa vào cái gì? Anh tưởng anh là xã hội đen thì hay ho lắm?

Đồ chết bầm!

Văn phòng nhà đất trong phút chốc trở nên yên tĩnh, đến tiếng một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Tổ trưởng nhẹ nhàng đi tới vỗ vai Nại Nại cô mới dám quay đầu lại.

Căn phòng trống rỗng không một bóng người, không ai ở lại cả.

Cuối cùng đến lúc đi rồi anh vẫn không một lời giải thích.

Nại Nại hít một hơi sâu, nhét hợp đồng vào tay tổ trưởng, cúi gằm mặt đi vào phòng thay đồ rồi về nhà, nhưng cô đứng ngây ra trước cánh cửa tủ cả một hồi lâu thật lâu, không hề động đậy.

***

Sau khi tan làm Nại Nại chuẩn bị đi ăn thịt xiên nướng, cũng chẳng tại sao cả, có lẽ cô chỉ muốn làm cho cay thêm dây thần kinh đã tê liệt của mình, quên hết những chuyện không vui. Khoác túi lên vai, chỉ cần rẽ một khúc ngoặt là đến khu chợ đêm rực rỡ ánh đèn, thế nhưng trong một góc tối tăm cô nhìn thấy một chiếc xe và biển xe rất quen thuộc, đó là xe của Lôi Kình.

Nại Nại do dự một lúc, cho dù hận anh ghét anh, nhưng vẫn phải bày tỏ lòng biết ơn với anh. Nếu như không có anh, thì Hồng Cao Viễn không cần phải mua nhà chỗ cô.

Lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi, ưỡn thẳng lưng, cô tiến lại gõ cửa xe. Phía trong xe tối đen như mực, cô phải ghé sát vào cửa xe để nhìn bên trong, nhưng chả nhìn thấy gì cả. Cô lại gõ lần nữa, bỗng nhiên đèn xe bật sáng, cửa xe bật mạnh ra.

Nại Nại không kịp hô hoán gì đã bị kéo mạnh vào trong. Cô bị anh khóa chặt trong đôi vai lực lưỡng, nằm trên đùi anh. Ánh đèn trên xe chiếu vào mặt Lôi Kình phản chiếu sự hiền hòa dịu dàng khác thường.

“Tôi phát hiện mình hơi nhớ em.” Lúc nghiêm túc, ánh mắt Lôi Kình giống như một đại dương mênh mông không nhìn thấy đáy, sâu thẳm tới mức có thể hút vào đó trái tim và linh hồn của con người.

Mặt Nại Nại dần ửng hồng lên, trên mũi lấm tấm mồ hôi, muốn phản bác lại những lời anh nói, nhưng lại sợ phá hỏng không khí lãng mạn lúc này.

“Vừa rồi tại sao… anh lại không quan tâm đến em?” Rõ ràng là câu chất vấn đầy phẫn nộ, nhưng vì cô đang nằm trong vòng tay anh nên lại biến thành sự hờn giận nũng nịu giữa hai người yêu nhau, trong màn đêm, nó làm mê hoặc tâm trí của cả hai người.

Lôi Kình cười cười hỏi: “Sao thế? Em giận hả?”

Không biết có phải do chột dạ không, Nại Nại ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt đầy thu hút của anh, cựa quậy người nhích xa ra rồi nói: “Đừng có tự tin về bản thân quá! Sao có chuyện đó được?”

“Em nói thật đi, rồi tôi sẽ nói cho em biết vì sao không quan tâm em.” Lôi Kình giữ chặt cô, đưa mặt sát vào mặt cô, hơi thở ấm áp làm nóng cả tiết thu lạnh lẽo về đêm, và tất nhiên càng khiến Nại Nại căng thẳng hơn. Cô quay mặt đi, mím chặt môi: “Đúng thế, em tức giận đấy, ai bảo anh không nói tiếng nào đã biến mất, không dễ gì mới gặp lại còn làm bộ không quen biết, có bản lĩnh thì anh đừng có đến!”

Nói đến đoạn cuối Nại Nại cố ý đưa ngữ khí lên cao, dùng ngữ khí thách thức sự oai phong vốn có của Lôi Kình.

Lôi Kình bật cười, khẽ nói: “Có phải em còn muốn mắng tôi là đồ khốn phải không?”

Nại Nại bị hơi thở đầy tình tứ của anh bao bọc đã không thể nói thêm được gì nữa, cô chỉ có thể gật đầu lia lịa bày tỏ sự tán đồng của mình. Lôi Kình mím môi không so đo với cô, anh cúi thấp đầu xuống hôn nhẹ nhàng lên cổ cô, đầy phiền muộn.

Nại Nại bị hành động của anh làm cho tinh thần hỗn loạn, muốn mắng anh một trận lại sợ làm người đi đường chú ý, muốn đánh anh nhưng e rằng không có phần thắng. Chỉ đến khi anh chịu dừng lại cô mới tìm được cơ hội hỏi: “Anh còn chưa nói tại sao lại bỏ đi?”

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lôi Kình, khao khát tình dục trong mắt anh vẫn còn chưa nguôi, nhưng giọng nói lại rất bình thản: “Cũng chẳng có gì. Anh có chút việc cần phải xử lí.”

Nại Nại “ồ” một tiếng: “Vậy có nguy hiểm không? Phiền phức không?”

Lôi Kình cười tít mắt, nhìn Nại Nại đầy phấn khích: “Em lo lắng cho tôi?”

Vẫn là câu hỏi đó, và Nại Nại vẫn không thể trả lời được, thế nên cô bĩu môi, giả bộ không nghe thấy câu nói của anh. Anh cũng không ép cô trả lời, sau một hồi lâu mới nói: “Lấy đâu ra mà lắm chuyện phiền phức thế? Tôi là xã hội đen đấy!”

Anh là xã hội đen sao? Nại Nại bắt đầu không dám chắc. Những hành động thần bí của anh dường như không giống như những gì cô hiểu, khiến cho những phán đoán trước giờ của cô bắt đầu chuyển hướng.

“Thực ra… anh chắc không phải… đúng không?” Nại Nại không biết dùng từ ngữ nào để hình dung nghề nghiệp của anh, chỉ còn cách dùng những khoảng trống để thay thế.

Lôi Kình cười xòa, vuốt lại mái tóc dài hơi rối của cô: “Là cái gì quan trọng lắm sao? Dù sao cũng không phải lựa chọn tốt nhất của em, không thể yên ổn được bằng người khác.”

Quả nhiên buổi tối hôm ấy là anh, anh đã nhìn thấy Lâm Trị đưa cô về, lẽ nào anh lại nghĩ ngợi lung tung rồi? Nại Nại không dám hỏi tiếp, vô cùng chột dạ, để lảng tránh qua chủ đề khác, cô lại tiếp tục hỏi: “Anh còn chưa nói anh có chuyện gì?”

Anh vẫy vẫy cô, ra hiệu bảo cô lại gần anh hơn. Động tác của Lôi Kình rất nhẹ nhàng, bộ dạng rất thần bí, trí tò mò của Nại Nại lại tăng thêm, cô rướn người tới áp sát vào anh.

Bỗng nhiên Lôi Kình cắn yêu vào tai cô và nói: “Anh nói em biết… thực ra… chẳng có chuyện gì cả.”

Nại Nại đang chăm chú chờ câu trả lời đột nhiên cảm thấy mình bị giỡn mặt, hận là không thể cắn chết anh, cô vùng vẫy ngồi dậy chuẩn bị lao ra khỏi xe, nhưng ai lại giật lấy cánh tay cô và nói: “Nhưng… tôi rất nhớ em.”

4 thoughts on “Tn PK Xhđ: C26_P2: Lôi Công quay về không hề báo trước

    • truyện này có 54 chương và 2 ngoại truyên. Các bạn từ từ đọc nha! Đã xuất bản thành sách ra thị trường, bạn có thể đến SV để mua hoặc đến các hiệu sách gần nhất nơi bạn ở để hỏi mua nhé!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s