Tn PK Xhđ: C27_P2: Một màn vận động H đơn điệu

Đột nhiên, Lôi Kình bế xốc Nại Nại lên, phăm phăm lao lên lầu, chiếc áo chỉ còn che được một nửa cơ thể cuối cùng cũng mở phanh ra sau hành động của anh, trong bóng đêm, làn da ánh lên màu bạc, đẹp đến mê hồn. Nại Nại bị quăng lên giường giờ đã không còn sức lực để chạy trốn, trong cơn mơ màng hỗn loạn cô chỉ còn biết để mặc mọi chuyện cho bản năng của cơ thể. Lôi Kình chỉ dùng một tay tóm lấy cổ tay cô, tay còn lại kéo váy cô xuống, phần da thịt trắng nõn nà ở phần eo khiến anh không thể khống chế được bản thân, cắn mạnh vào đó.

Người phụ nữ đáng chết, chỉ một chút vẻ đẹp đơn thuần đều có thể ép người ta “phạm tội”.

Nại Nại bị anh cắn rất đau, cô co chân lại che lấy eo, một mớ tóc đen tuyền bung ra rối bời ở sau lưng.

Sự che chắn cuối cùng của quần áo không còn nữa, váy cũng bay đến chân giường, Lôi Kình mãn nguyện cúi mặt xuống bắt đầu hôn từ cằm Nại Nại trở đi, ngón tay anh men theo cổ rồi bắt đầu kéo trượt xuống ngực cô mân mê.

Sự khoái cảm chí mạng này đâu phải chỉ dày vò một mình Nại Nại, Lôi Kình cũng đang nghiến răng chịu đựng, anh vẫn còn chưa ra tay là vì sợ cơ thể yếu ớt của Nại Nại không thể chịu đựng được sự kích động của anh, hơn nữa, anh hy vọng lần này có thể để lại cho cô một hồi ức tươi đẹp. Anh nâng eo cô lên, nắm chặt hai bờ vai của cô, dùng nụ hôn nồng cháy đánh thức đôi mắt cô.

“Sau này, em là người phụ nữ của tôi!” Trong bóng đêm, bộ dạng anh nghiêm túc như thế, trong đôi mắt sâu thẳm chất chứa tất cả mọi cảm xúc, anh chỉ dùng một câu để thể hiện lời ước hẹn dành cho cô giờ này phút này, không nói thêm bất cứ lời nào, ngay giây sau đó, anh đâm vào cơ thể cô một cách mạnh mẽ, chặn lấy những tiếng rên khe khẽ của cô bằng đôi môi mình.

Vẫn có một chút đau đớn, cũng đã gần hai năm sống trong cô đơn khiến Nại Nại có cảm giác không chịu được cơn đau khi bị xâm nhập đột ngột, đôi môi hơi hé mở vẫn không phát ra được tiếng nào dưới nụ hôn của anh, cô không có cách nào để kêu lên, theo bản năng, cô lấy ngón tay cào thật mạnh vào tấm lưng to lớn của anh, eo cô cố rướn lên để làm giảm bớt sự đau đớn và khó chịu.

Đợi đến lúc Lôi Kình nhận ra vấn đề, Nại Nại đã đầm đìa nước mắt. Anh kéo hai chân cô áp sát vào người mình, tạm rời khỏi môi cô, quả nhiên, đôi môi đang sưng phồng kia phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, anh xót xa hỏi: “Đau sao?”

Sau những động tác qua lại liên hồi Nại nại đã không còn nói ra nổi cảm nhận của mình nữa, chỉ còn biết cau mày để thể hiện, nhưng cô dần cảm nhận thấy động tác của người đàn ông phía trên đang chậm lại, anh nói khẽ vào tai cô: “Chúng ta sẽ làm từ từ.”

Những động tác sau đó của anh đúng là rất dịu dàng.

Lên lên xuống xuống, cuối cùng cũng làm tan đi cảm giác đau đớn đó, rõ ràng là đêm mùa thu tháng mười, vậy mà cô lại cảm nhận được một lớp mồ hôi đang kết đọng trên cơ thể mình, hơi nóng phả ra càng khiến cơ thể họ dính chặt lấy nhau, cơ thể cương cứng của anh đem theo hơi nóng mãnh liệt lao tới, Nại Nại nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận sự hoảng loạn hiếm có của trái tim. Nếu nói trong khoảnh khắc thâm nhập đó cô từ bỏ sự kiên trinh thủ tiết của người phụ nữ hiền thục, vậy thì giây phút này lần đầu tiên với tư cách là Tần Nại Nại, cô tự mình cảm nhận được sự đỉnh điểm sắp tới.

Cái cảm giác trước nay chưa từng có cũng khiến cô tự nhủ thầm trong bụng một câu:

Tần Nại Nại, giờ ngươi mới thực sự học được cách làm chủ.

Không cần biết là cuộc đời hay thân thể, giờ cô mới học được cách tự mình làm chủ.

***

Sau một hồi nóng bỏng mãnh liệt là sự đối diện trong im lặng của hai người. Khoảnh khắc đó tâm trí Nại Nại hoàn toàn trống rỗng, giống như bị người khác moi hết tim gan, cũng giống như bị người khác lấy đi tất cả cảm xúc.

Lôi Kình phủ phía trên người cô, gạt mớ tóc trước trán bị mồ hôi làm ướt đẫm của cô ra sau mang tai một cách rất chăm chú.

Thái độ chăm chú của anh đã làm cảm động Nại Nại đang hoang mang, cô rướn đầu lên đặt một nụ hôn đột ngột vào má anh. Động tác có chút vụng về và ngốc nghếch của cô khiến Lôi Kình không kịp phản ứng, anh ôm lấy khuôn mặt cô nhìn ngắm thật kĩ, người phụ nữ bên dưới anh dường như có chút ngượng ngùng. Thấy anh nhìn mình đầy kì quái, Nại Nại vội vã dùng sức đẩy tấm thân đang đè lên người mình ra một bên, xoay người lại, vùi đầu vào đệm rồi nói: “Kĩ thuật của anh rất tốt, cảm ơn.”

Căn phòng mờ mờ ảo ảo, tấm lưng trần và những đường cong trên cơ thể cô đều mê hoặc người đàn ông phía sau, nhưng lúc này anh đang phải chiến đấu với sự tôn nghiêm của người đàn ông trong mình, tạm thời lựa chọn lờ đi sự thu hút chết người của cô.

“Đồ ngốc, em coi tôi là trai bao sao?” Lôi Kình gầm lên tức giận. Tiếng quát này khiến Nại Nại đang mặt đỏ tưng bừng bỗng choàng tỉnh, cái này thì có liên quan gì với nhau? Cô nhớ là lời cô nói là lời cảm ơn, tại sao lại bị liên tưởng đến thân phận nhân viên phục vụ rồi?

“Em không có ý gì khác, ý của em là… rất… rất tốt… rất tốt.” Nại Nại giải thích lèo một hơi, mặt lại đỏ rực lên.

Đây là lời nói thẳng toẹt nhất trong những lời Nại Nại nói trong suốt ba mươi năm của cuộc đời, trước đây lúc lên giường cùng Lữ Nghị, cô còn chẳng dám phát ra âm thanh quá to, sự khen ngợi tình tứ này Lữ Nghị cũng chưa từng được hạnh phúc mà tận hưởng dù chỉ một lần.

Đương nhiên, có lẽ những người như Lôi Kình đã từng nghe những lời tình tứ còn mãnh liệt gấp bội khi ân ái sẽ cảm thấy câu nói của cô là châm biếm, nhưng Nại Nại thề rằng đây là lời khen thưởng mĩ miều nhất dành cho kĩ thuật hoàn hảo của anh mà cô có thể nghĩ ra được.

Lông mày của Lôi Kình nhướng lên rồi lại hạ xuống, anh mím môi thật chặt, sau một lúc lâu, anh kéo Nại Nại quay người lại, áp mặt cô vào lồng ngực mình, đặt cánh tay dưới đầu cô thay cho gối, anh rít qua kẽ răng bốn chữ trong giọng nói khản đặc: “Đồ ngốc, ngủ thôi!”

Căn phòng không mở cửa sổ tuy không lạnh, thậm chí trong vòng tay anh còn cảm thấy hơi nóng, tấm đệm bị bao phủ bởi một lớp mồ hôi phía dưới cơ thể khá là không thoải mái, cô muốn xoay người tìm một tư thế thoải mái nhất để ngủ thì bị anh cắn vào vành tai: “Nếu em không ngủ thì chúng ta có thể làm thêm lần nữa.”

Hơi thở của anh cộng thêm mùi mồ hôi sau khi ân ái khiến cô cảm thấy quá sức gợi tình, Nại Nại tự nhận thấy cơ thể cô quá mềm yếu không thể tiếp nhận được N lần ân ái chỉ trong một đêm, thế nên đành phải thận trọng nép đầu vào ngực anh nhắm mắt ngủ.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, đôi môi Nại Nại khẽ nhếch lên, cười tít mắt, cô nghĩ: Có lẽ, vòng tay này cũng không đến nỗi tồi. Ít ra trước mắt, nó đủ ấm áp và an toàn.

Thực ra, thêm một người đàn ông ngủ cùng cũng không tồi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s