Tn PK Xhđ: C28_P2: Một năm rồi lại một năm

Câu chuyện năm 2000

“Ông xã dậy mau!” Nại Nại kéo tai Lữ Nghị, với bộ tạp dề trên người trông cô giống như một bà nội trợ nhỏ, hai tay chống nạnh bên cạnh giường làm bộ tức giận.

Nhà mới của họ ở ngay cạnh công ty của Lữ Nghị. Một năm trước Lữ Nghị chuyển qua kinh doanh đồ biển, và dưới tình trạng biển động sóng lớn đã tình cờ bắt được một mẻ hải sản lớn. Thế là Nại Nại không cần phải buồn phiền về vấn đề tìm công việc sau khi tốt nghiệp, một câu nói của Lữ Nghị đó là sau khi tốt nghiệp để cô làm bà nội trợ nhỏ trẻ tuổi nhất hàng ngày ngồi xe buýt đi siêu thị mua thức ăn.

Hai mươi hai tuổi, Nại Nại mang bình sữa đi siêu thị mua thức ăn. Khi các bà các cô còn đang suy nghĩ xem rốt cuộc là bí xanh 2,15 tệ hợp lý hay bí đao 1,85 tệ ngon, thì Nại Nại phải bắt đầu học từ việc cái gì là thịt đùi, cái gì là thịt mông.

Thì ra, trứng gà còn phân ra loại gà nhà nuôi và gà công nghiệp.

Thì ra, rau cải phải mua mớ nào nhiều lá ít cuộng.

Thì ra, bột nở là loại bột không cần phải dùng men cũng có thể nở ra tròn xoe.

Thì ra, những thứ mà trường đại học không dạy lại là những vấn đề cốt yếu trong cuộc sống hàng ngày của những người bình thường.

Nại Nại làm bà nội trợ đầy hào hứng, cô vui vẻ học nấu nướng, vừa hát vừa phơi quần áo, dùng những chiếc váy cũ làm lót ghế, còn làm một bộ quần áo xinh xắn vừa vặn cho búp bê đồ chơi trong nhà.

Cuộc sống như vậy khiến suy nghĩ của con người thoái hóa dần. Cho nên cô luôn nhắc nhở bản thân phải đi học cắm hoa, học nấu nướng, còn phải nhớ chăm sóc sắc đẹp, có lúc còn phải luyện múa bụng.

Trời ạ! Thật là bận rộn!

Cho nên sáng ra lúc nào Nại Nại cũng phải chạy đua theo thời gian, làm xong cơm sáng còn phải gọi ông xã dậy, hơn nữa tuyệt đối không một chút thương xót, sau một trận gầm gào của sư tử Hà Đông, lúc nào Lữ Nghị cũng phản kháng đầy bất lực: “Ngoan nào, đợi một lát, anh còn muốn ngủ thêm chút nữa.”

Nại Nại không nhịn được bật cười lớn, bắt đầu hôn từ trên trán, lần lượt hôn xuống lông mày, mắt, mũi, mồm, cổ rồi đến ngực… “Á” một tiếng, Nại Nại đã bị đè dưới người anh, Lữ Nghị cười toe toét: “Mắc lừa rồi nhé, biết là thế nào em cũng nghịch ngợm, xem sau này em còn dám quyến rũ anh nữa không?”

“Không biết đâu, không biết đâu, em muốn làm lại.” Giọng nói nũng nịu của Nại Nại thật giống như mặt trời sáng sớm khiến con người sảng khoái dễ chịu vô cùng.

“Không cho phép làm lại, bởi vì anh muốn hôn em.” Hơi thở của Lữ Nghị vẫn rõ ràng như thế, ấm áp đến mức khiến Nại Nại muốn được ngủ bên cạnh anh cả đời không bao giờ tỉnh lại.

Nại Nại cắn môi nói: “Nhưng phải nói trước là không được cái đó, chốc nữa em còn phải đi mua đồ ăn nữa.”

Lữ Nghị gật đầu cười ha ha, sau đó là những chiếc hôn mãnh liệt cuồng si, còn nhớ gì tới việc mua đồ ăn nữa.

Suy cho cùng thì đồ ăn đâu quan trọng bằng anh, phải không?

Câu chuyện năm 2002

“Tối nay anh có về không?” Nại Nại dựa vào sofa hỏi.

“Rốt cuộc bao giờ anh mới về.” Nại Nại ôm gối hỏi.

“Ông xã, tối nay anh về nhà ăn cơm được không?” Nại Nại hỏi với giọng điệu mềm mỏng nhất.

Điện thoại của Nại Nại càng lúc càng dày đặc, cô rất sợ đánh mất Lữ Nghị, không muốn anh rời xa tầm mắt của mình, nhưng lại không tìm thấy cách nào có thể khiến anh để tâm tới bản thân, chỉ có thể không ngừng nghỉ, hết lần này tới lần khác gọi vào số máy quen thuộc tới mức không còn quen thuộc hơn được nữa.

Cuối cùng, anh đã quay về.

“Ông xã… Em đã hơn tháng trời không gặp anh rồi.” Cô nũng nịu sà vào lòng Lữ Nghị đang nồng nặc mùi rượu, chẳng để ý đến bước đi loạng choạng của anh.

Lữ Nghị thở dài thườn thượt, vuốt ve mái tóc dài của Nại Nại rồi nói: “Nại Nại ngoan, anh rất mệt, bận không mở mắt ra được.”

“Thế thì chúng mình không cần kiếm tiền nữa, cứ bình dị sống qua ngày thôi.” Nại Nại ra sức thể hiện bộ dạng rất vui vẻ hoạt bát cho Lữ Nghị xem, nhưng đáng tiếc một Lữ Nghị đã quá mệt mỏi chỉ hận không thể vùi đầu vào giường ngủ một giấc ba ngày ba đêm, căn bản không có thời gian nhìn nụ cười gượng gạo của cô.

Nại Nại vẫn chưa chịu buông xuôi, Lữ Nghị đành miễn cưỡng mở đôi mắt sắp dính thành một đường rồi nói: “Ngoan nào, có nhiều chuyện không phải em nói không làm là có thể không làm nữa, chúng ta còn phải nuôi tiểu bảo bối, còn phải mua một căn hộ lớn hơn, còn có thể đón mẹ em lên.”

Anh nói “tiểu bảo bối”, Nại Nại bật cười thành tiếng, tương lai tươi đẹp đầy ảo giác đối với người cô đơn như Nại Nại mà nói là thứ vô cùng quan trọng, bởi vì, bây giờ cô chỉ có thể dựa vào đó mà sống.

Cô không còn thích đi siêu thị nữa, cái nơi không còn cảm giác mới mẻ gần như biến thành pháp trường, mỗi ngày cô đều đưa tiền cho thím giúp việc, bản thân mình thì lười nhác nằm trên sofa xem vô tuyến, mỗi lần coi là mất cả một ngày.

Lữ Nghị không trở về, buổi tối chỉ có mình cô ăn cơm, thím giúp việc về nhà ngủ, cô không thích bật đèn, thế nên sau năm giờ nhà cô gần như chìm trong một màu đen.

Nếu như có một tiểu bảo bối, cô sẽ bận rộn hơn một chút, cô nghĩ, ít nhất mỗi ngày cũng có rất nhiều việc phải làm, thậm chí cô có thể đan cho nó đủ các loại áo len nhỏ xíu, quần len nhỏ xíu, sau đó ăn diện cho nó thật điệu đà rồi đem đến khoe ở công viên trò chơi, giống như một con búp bê.

Giống hệt như cô, giống như một con búp bê.

Thật là hạnh phúc biết bao! Ha… ha…

Lữ Nghị đã chìm vào giấc ngủ bên cạnh Nại Nại vẫn còn đang mơ mộng, tất cả những gì cô nghĩ trong lòng vẫn là vấn đề không còn có thể hiện thực hơn được nữa.

Ngày mai, bản hợp đồng đó cuối cùng cũng có thể kí rồi.

Câu chuyện năm 2006

Lúc Nại Nại ly hôn, cô gặp rất nhiều khó khăn trong việc dọn nhà. Rời khỏi xã hội vừa tròn bảy năm, cô ngốc nghếch tới nỗi không tìm được cả công ty chuyển nhà, thực tình khiến một người có tấm bằng đại học như cô trông quá khó coi.

Khó khăn lắm mới xin được số điện thoại của Tiểu Xương Hà từ chỗ dì, lại đóng thùng những bộ quần áo phù hợp với thời tiết, thành công rời khỏi cái nơi ngày ngày khiến cô mơ ác mộng trên chiếc xe chở hàng cũ nát.

Tuy bức tường của căn hộ mới thuê có chút hoen ố, nhưng rất sạch sẽ, chí ít, sạch sẽ hơn cái lồng giam tráng lệ kia.

Đó là hầm mộ chôn sống người, suýt chút nữa đến cả Nại Nại và mười năm tình cảm của cô cũng bị chôn vùi theo.

Nhưng Nại Nại may mắn nhận ra rằng, tuy rằng đã lãng phí 3650 ngày, nhưng may thay vẫn còn những tháng ngày tươi đẹp của năm mươi năm trong tương lai đang đợi chờ cô. Dĩ vãng như mây trôi, đã là quá khứ, đã đớn đau rồi, thì cho nó qua hết đi. Nếu đã thấy cuộc sống mình còn nhiều đáng tiếc, thì phải biết cách kịp thời sửa chữa, điều chỉnh. Chỉ cần trân trọng bản thân, không sợ nụ cười trên môi vụt tắt.

Thế là, vào ngày dọn nhà, Nại Nại đã tự thưởng cho mình một chiếc bánh sinh nhật. Đó là một ngày sinh nhật khác của cô, một ngày hồi sinh sau chuỗi ngày cô đơn không lối thoát.

Ngày 10 tháng 10 năm 2006.

Ngày cát tường.

Câu chuyện năm 2008

Ngày mùng một tết, mẹ Nại Nại dẫn cô đến Cung Ung Hòa[1] làm lễ, ăn xong một bữa cơm chay cũng khiến lòng bình tâm lại nhiều, sau đó còn đeo thêm một chuỗi vòng hạt lên người để cầu bình an. Chuỗi hạt mà Nại Nại chọn là đá mã não màu vàng, đặt bên cạnh nó là một chuỗi làm bằng ngọc mặc nhiễm màu đen, những chiếc hạt to và thô kệch khiến những người tiếp cận nó đều bất giác cảm thấy một luồng khí nặng nề.

Nại Nại thì cảm thấy chuỗi ngọc đó hình như rất có duyên với cô, vừa cầm lên đã thấy thích thú một cách kì lạ.

Mẹ cô nói: “Thích thì xin về đi.”

Nại Nại lắc đầu: “Khí của nó nặng quá, phải người nào có mệnh thật vững mới xin về được.”

“Cũng chưa chắc, có lúc thiết kim cương cũng có thể hóa thành sợi chỉ, con thử xin xem sao?” Mẹ Nại Nại nói với cô đầy tự tin.

Vì thực sự thích chuỗi ngọc đó, nên Nại Nại đành đắc tội, xin cả hai chuỗi về nhà.

Có đôi lúc cô thường nghĩ, có lẽ, người tiếp theo có thể đeo nó chính vì mệnh quá nặng mới có thể hợp thành một đôi với chuỗi hạt mã não vàng nhu mì mà cô đeo trên tay.

Đương nhiên, có lẽ sẽ có ngoại lệ.

Có lẽ, cũng không có.

Ai mà biết được, dù sao thì cô cũng để dành cho người đó.


[1] Một địa điểm nổi tiếng ở Bắc Kinh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s