Tn PK Xhđ: C29_P1: Nhiệm vụ vĩ đại và gian khổ

Tiểu thuyết thường miêu tả, hai người có tình cảm khi làm chuyện ấy xong, lúc thức dậy sẽ vô cùng ngọt ngào và ân ái. Người phụ nữ mặt đỏ lựng, trong lòng thấy ngượng ngùng xấu hổ. Còn người đàn ông sẽ chỉ lên trời thề thốt những lời dối trá như kiểu cả đời sẽ đối xử tốt với em, quyết không phụ bạc… đại loại như vậy, mà chỉ cần là người phụ nữ mê muội trong tình yêu đều sẽ tin một cách mù quáng.

Đương nhiên, những người phụ nữ tin tưởng vào những câu dối trá đó cũng rất nhiều. Chỉ tiếc Nại Nại chưa từng trải qua tình cảnh đó, nếu không cô chắc cũng sẽ tin.

Không phải do vấn đề hormone tình yêu, mà là vì từ trước tới giờ Nại Nại không có năng lực phán đoán tốt như thế.

Bản thân cô cũng biết điều đó.

***

Sớm tinh mơ thức giấc, mọi chuyện diễn ra rất bình thường. Nại Nại cong mông về phía Lôi Kình trong tư thế rất bất nhã, trong khi đó Lôi Kình lại ngủ rất cảnh giác, thân người anh thẳng tưng không hề động đậy, nhưng chỉ hơi lơ mơ ngủ.

Nại Nại dụi dụi mắt, mơ màng nhìn ra khung cửa sổ tràn ngập ánh nắng, cất tiếng hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Lôi Kình lười nhác thầm thì trả lời: “Còn mười phút là đến chín giờ.”

Hả? Thôi xong! Lần này chết chắc rồi! Cho dù là căn biệt thự này cùng trong một khu với nơi Nại Nại làm, nhưng cô không thể trong mười phút ngắn ngủi chạy một vòng lớn, bỏ mặc ánh mắt dòm ngó của mọi người rồi chạy về văn phòng được, hơn nữa bộ quần áo trên người vẫn là bộ hôm qua chưa kịp thay, điểm nào cũng đều khiến người khác nghĩ bậy bạ.

Cô lập tức bật dậy khỏi giường, không còn quan tâm tới việc chào hỏi gì nữa, vừa cúi người xuống mặc áo vừa dùng ngón chân kẹp chiếc váy đã bị bay tít xuống chân giường, vừa mặc quần áo vừa lẩm bẩm: “Chết chắc rồi, chết chắc rồi, giải chuyên cần lần này nhất định đi tong rồi!”

Anh cau mày, việc bị lờ đi dẫn đến sự tức tối vô cùng nghiêm trọng trong lòng: “Em không việc gì phải vội, chút tiền cỏn con đó tôi cho em.”

Sau khi nhướn mày lẫn bĩu môi khinh bỉ đều đã làm xong, Nại Nại vẫn không quên mặc váy một cách thần tốc, tuy vô cùng bận rộn cô vẫn không bỏ lỡ cơ hội hạ thấp người khác: “Thôi quên đi! Đừng có mà lừa phỉnh! Cầm tiền của anh nói không chừng lại phải làm cho anh việc gì đó.”

“Em cũng biết mình biết ta đấy.” Tâm trạng của Lôi Kình rất tốt, thế nên anh không thèm để ý đến những hành động khinh bỉ bé nhỏ của cô, anh cười cười: “Tối nay em đến không?”

Câu nói trần trụi đó khiến huyết áp của Nại Nại đột phá mức kỉ lục thế giới, tốc độ của nó nhanh đến mức khiến người ta hoa mày chóng mặt. Cô liền dừng động tác, quay đầu lại, nghiêm mặt, nhổ phì một cái, sau đó lại tiếp tục vội vã mặc quần áo.

Tức cười đến nỗi Lôi Kình cười phá lên, anh nằm bò trên giường nheo mắt nhìn Nại Nại toàn thân đỏ ửng, kết quả là đến lúc mặc áo lót vì quá kích động nên tay cô run rẩy không thể nào cài khóa vào được.

Anh lười nhác bò khỏi giường, cơ thể trần trụi áp sát vào lưng cô. Cảm giác nóng bừng phía sau lưng khiến Nại Nại hoảng loạn run rẩy, vừa ngoảnh đầu lại lại nhìn thấy thứ không nên nhìn, cô vội vàng xoay người, lấy tay che mặt hét ầm lên: “Đồ dê xồm! Anh muốn làm cái gì?”

“Tôi chỉ giúp em thôi.” Anh nói rất nghiêm túc, nhưng ngón tay lại nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ đang hở ra của cô, sau đó men theo sống lưng vuốt dần xuống, cho đến khi đến chỗ cúc áo, anh chỉnh cho hai bên đều nhau rồi đóng cúc lại, động tác không hề có một chút gì ám muội.

Xem ra là cô nghĩ ngợi quá nhiều rồi, Nại Nại thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả sau khi cài xong, tay anh lại tiếp tục trượt sâu xuống tận cuối eo và tiếp tục có ý định thám hiểm xa hơn. Nếu như tiếp tục sâu hơn, e rằng hôm nay cô sẽ không đi làm nổi. Bất đắc dĩ cô đành quay người lại, nắm chặt tay anh, run run nói: “Đừng có quậy nữa, em phải đi làm đây.”

Lôi Kình áp sát vào lưng cô, miệng kề sát tai cô, ngón tay mân mê phần eo cô, chà đạp chút ý chí cuối cùng còn sót lại của Nại Nại: “Vậy… tối nay em sẽ đến chứ?”

Sống lưng cương cứng bức bách Nại Nại phải gật đầu, quăng cho anh một cái lườm nảy lửa, trong tiếng cười đắc ý của anh, cô vội vã vào nhà vệ sinh rửa mặt, may mắn là biệt thự số 15 đến 30 đã thông đường ống nước, không thì cô chỉ còn biết ôm bộ dạng này đến văn phòng làm việc để giải quyết mất thôi.

***

Mặc cho Nại Nại nỗ lực thần tốc, nhưng cô vẫn đến chỗ làm muộn năm phút. Vừa đến văn phòng đã thấy Tiểu Trần đang lau cửa kính, liếc ngang liếc dọc một hồi vẫn không thấy hình bóng tổ trưởng đâu, cô liền vội vã cúi đầu đi thẳng vào trong. Tiểu Trần thần thần bí bí kéo giật cánh tay cô lại, tiến gần lại phía cô với con mắt gian tà: “Chị khai thật mau, tối qua chị đã đi đâu làm gì?”

“Tổ tông bé nhỏ của tôi ơi, chí ít em cũng phải để chị đi thay quần áo đã chứ. Ngộ nhỡ bị tổ trưởng nhìn thấy, tiền thưởng chuyên cần tháng này của chị lại đi tong.” Nại Nại hạ thấp giọng năn nỉ, cặp mắt vẫn dáo dác tìm kiếm hình bóng của tổ trưởng.

“Tổ trưởng không đến được đâu, nghe nói tối qua bị ngã trặc chân, hôm nay ngày mai đều xin nghỉ, chúng ta có thể thoải mái hai ngày rồi.” Tiểu Trần nói đầy hứng khởi.

“Hả? Thế sao? Sao lại bị ngã?” Nghe nói không có ai giám sát, Nại Nại cũng không vội vã nữa, chậm rãi bẻ lại tay áo cho Tiểu Trần.

“Nghe nói là ngã lúc đang chạy trốn vì bị người ta đuổi, cụ thể thì em không rõ lắm. Thế nào rồi, tối qua xã hội đen đến rồi hả? Tại sao chị lại biến mất còn tổ trưởng thì bị thương?” Tiểu Trần lớn tiếng hỏi, khiến tất cả mọi người ở văn phòng nhà đất đều nhất loạt hướng ánh mắt về phía Nại Nại, khiến Nại Nại hận không thể khâu lại cái mồm rộng của cô.

“Còn lâu! Chị đi thay đồ đây.” Nại Nại cúi đầu đi vào trong, giọng nói của cô như tiếng muỗi kêu.

“Lúc nãy chủ căn số 21 gọi điện đến đây, nói là chị để quên kẹp tóc ở trên giường nhà anh ta, hỏi lúc nào thì chị định qua đó lấy lại.” Tiểu Trần cười ngặt nghẽo, nhìn thấy Nại Nại sau khi nghe xong câu nói của mình vấp ngay phải cái ghế, nghiến răng nghiến lợi ôm đùi đi tập tễnh vào phòng thay đồ.

Cái tên Lôi Công đáng chết này, sao không hiệu triệu mười tỉ đám sét giật chết cô luôn cho rồi, đúng là đồ mặt dày, còn dám gọi điện đến tận đây để nói chuyện đó, mất mặt chết đi được.

Nại Nại quăng bộ quần áo vừa thay vào tủ đồ đầy tức giận, đây chẳng phải đang đánh trống khua chiêng thông báo với cả thiên hạ rằng anh và cô có gì gì đó với nhau sao?

Đây là loại người gì thế không biết, thật là không có tư chất.

Tuy có chút căm phẫn, nhưng Nại Nại vẫn còn nhớ thân hình đẹp tới mức vô lý của Lôi Kình sáng nay, không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ đến mặt cô lại đỏ tưng bừng, máu nóng bốc lên tận đầu.

Chết tiệt!

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C29_P1: Nhiệm vụ vĩ đại và gian khổ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s