Tn PK Xhđ: C30_P1: Cuộc thi tiếp sức do anh hoàn tất nốt

Nại Nại là đứa trẻ sinh ra và lớn lên dưới lá cờ đỏ[1], hiển nhiên từ bé đã được dạy dỗ mỗi khi làm chuyện gì đều phải kiên trì tới cùng, nhất định phải có phẩm chất ưu tú dù có khó khăn đến mấy cũng không bao giờ bỏ cuộc. Mà lý luận chính là kẻ dẫn đường của hành động, tuy trước mắt vì khó khăn mà cô không thể mua được thứ đồ cấp thiết, nhưng phải kiên định với ý niệm “có khó khăn phải xông lên, không có khó khăn tạo ra khó khăn cũng phải xông lên”, trong khi chỉnh đốn lại tư tưởng của bản thân, đồng thời cũng phải cổ vũ bản thân tích cực đấu tranh với chướng ngại tâm lý. Có thể giữ vững thái độ “Ta không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục”, một lần nữa dũng cảm xông tới hiệu thuốc vô điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ mua đồ mới đang tiến hành được một nửa của mình, đồng thời cố gắng hết sức dùng tư thái hoàn hảo nhất để kết thúc quá trình ngượng ngùng này, cùng lúc đó nâng cao sự tự tin của bản thân về sau, tạo cơ sở thực tiễn tốt đẹp cho việc mua sắm sau này của mình.

***

Năm giờ chiều, kết quả của việc không có khách hàng đến gõ cửa là các nhân viên của văn phòng nhà đất đều gật gù buồn ngủ, tuy vẫn đứng nguyên chỗ cũ chờ khách nhưng mỗi người đều tự thả hồn lên tận mây xanh, ánh mắt mỗi người đều mơ mơ màng màng, nụ cười thì đều cứng ngắc đờ đẫn.

Việc này đòi hỏi phải có công lực nhất định, người bình thường không phải ai cũng có thể làm ra một bộ mặt đoan trang tươi cười trong khi ý nghĩ thì hỗn loạn mông lung.

Đúng! Việc này đòi hỏi phải có công lực!

Nại Nại đấu tranh tư tưởng mất cả một buổi chiều, kết luận là vẫn phải đi mua.

Trước đây đương nhiên là không cần, nhưng sau này e rằng không dứt ra được! Đàn ông có thể không động đến thứ này vài năm cũng không sao, nhưng một khi động vào thì có muốn cai cũng không phải dễ. Bấm bấm ngón tay tính toán, bản thân cô cũng là phụ nữ đầu ba đít chơi vơi rồi, đang vào độ tuổi “ba mươi như sói, bốn mươi như cọp”, đặc biệt là biểu hiện trên giường của Lôi Kình cũng không tồi, chỉ riêng giác quan thứ nhất thôi đã khiến Nại Nại chẳng có lý do gì từ chối cả.

Huống hồ cô còn có ý định tiếp tục qua lại với anh.

Thậm chí cô còn có chút nhớ nhung cánh tay trên eo mình lúc thức dậy vào buổi sáng, cả cánh tay to lớn như thế vắt qua, giống như đang tuyên bố quyền chiếm hữu một cách bá đạo, thật sự khiến người ta cảm thấy có chút cảm động ấm áp và hoảng loạn.

Càng như vậy cô lại càng muốn hoàn thành nhiệm vụ gian nan kia, trong tình trạng bản thân vẫn còn kịp chuẩn bị!

“Chị Nại Nại, có điện thoại.” Tiếng gọi bên phía quầy tiếp tân. Nại Nại mơ màng quay đầu lại, hiển nhiên có chút không thích ứng với sự chuyển biến từ một “Nại Nại anh hùng” thành “Nại Nại thường dân”. Cô lon ton chạy lại quầy tiếp tân nghe điện thoại, “Xin chào, tôi là Tần Nại Nại.”

“Tối nay tôi qua đón em.” Giọng Lôi Kình ở đầu kia điện thoại có sức hấp dẫn vô hạn, Nại Nại với ý chí kiên định không có vẻ gì là cao suýt chút nữa đã gật đầu đồng ý, thậm chí còn định vẫy vẫy đuôi thể hiện sự vui mừng.

Không đúng! Cô bỗng nhiên phản ứng lại: “Anh muốn làm cái gì?”

“Tôi tới đón em, cùng đi ăn tối.” Ở đầu kia của điện thoại tâm trạng của Lôi Kình có vẻ rất tốt, dường như rất nhẫn nại.

Nại Nại chỉ cần nghĩ tới nhiệm vụ vĩ đại vẫn chưa hoàn thành là lại nhăn nhó đau khổ, mặt mày nhăn nhúm hết cả lại, nói với giống rất kiên định: “Cái đó… tối nay em về nhà.”

“Tại sao?” Đầu bên kia thái độ quay ngoắt, có chút không vui.

“Dù gì em cũng không muốn đi.” Nại Nại lí nhí.

“Tối nay tôi đến chỗ làm đón em. Em ngoan ngoãn đứng đợi ở cửa, nếu không hậu quả tự gánh chịu.” Lôi Kình không nói thêm gì dập máy cái rụp, đến câu tạm biệt cũng không thèm nói.

Tút dài một tiếng, Nại Nại ngây người ra, nhìn chiếc điện thoại trong tay mình cười đau khổ, sau đó dập máy.

Thật bá đạo, đến cơ hội phản kháng cũng không cho.

Đồng nghiệp quầy lễ tân ngước mắt nhìn Nại Nại, cười tít mắt nói: “Bạn trai chị đến đón?”

“Không! Là bạn thôi.” Lời giải thích thiếu tự nhiên cho thấy đương sự vô cùng chột dạ, đồng nghiệp quầy lễ tân cũng không để tâm, cười cười kiểu ta đây biết thừa.

Nại Nại còn muốn giải thích, điện thoại lại kêu, Nại Nại vừa nhấc điện thoại lên, đầu bên kia đã gầm lên một tiếng: “Em giỏi cứ thử chạy…” Cái anh nói “thử” đương nhiên không phải bảo Nại Nại đi “thử” thật, mà là một câu uy hiếp đến cực điểm, phần giản lược phía sau có thể gợi lên những tạp niệm vô cùng tận, ví dụ như trong tiểu thuyết, khi người đàn ông trừng phạt người phụ nữ lúc nào cũng chỉ dùng một cách…

Nại Nại bị dọa cho hết hồn, lại vội vàng nói: “Anh…”

Còn chưa “anh” xong thì người ta đã cúp máy, Nại Nại theo phản xạ lại quay sang cười đau khổ với lễ tân, vội vàng cúi gằm mặt xuống bỏ đi, chỉ sợ người ta biết được bản thân cô bị uy hiếp cái gì.

Nại Nại chịu sự tiêm nhiễm đầu độc của tiểu thuyết tình cảm khá nhiều, thế nên tuy tác phong của cô có phần chậm chạp nhưng cũng có thể hiểu được ý trong câu nói của anh, thế là dưới sự chú ý của cô bé lễ tân, cô đã thành công hóa thành quả thánh nữ, nóng bừng toàn thân.

Ở bên này, Lôi Kình vừa nói xong liền có chút hối hận. Nại Nại là người phụ nữ quá ngốc nghếch, tuy cơ thể cô rất mềm yếu nhưng tính khí thì hình như không mềm chút nào, cũng không biết liệu cô có nghĩ lệch lạc gì không, bị tà khí xông lên đỉnh đầu lại làm ra chuyện ngu xuẩn nào đó.

Tên đại vương thổ phỉ đó thật chả biết che giấu gì hết!

Cô nàng ngốc đó rốt cuộc đang nghĩ linh tinh cái gì chứ?

Ý nghĩ cùng lúc của Lôi Kình và Nại Nại.


[1] Chỉ thế hệ những người thuộc thời kì đại cách mạng văn hóa Trung Quốc (1966 – 1976)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s