Tn PK Xhđ: C31_P1: Phong ba vô tình phong ba nổi

Lôi Kình lại đi rồi.

Nói là phải ra nước ngoài làm việc, chỉ gọi cho Nại Nại một cú điện thoại, sau đó cũng chẳng cần cô phải ra sân bay tiễn.

Có lúc Nại Nại thầm nghĩ, đi mất một Lữ Nghị, lại đến một Lôi Kình, thực ra đàn ông đều không khác nhau là mấy. Thương nhân trọng lợi nhuận khinh biệt ly, nói thế nào nhỉ, phụ nữ không thể nào quan trọng bằng tiền được.

Thế nên, vào ngày anh bay, cô hẹn Tiểu Trần đi đập phá một phen. Hai người gọi một bàn đầy ắp thức ăn, ngồi cạn hết một chai Nhị Oa Đầu, ăn uống rất ‘happy’. Chỉ có điều dạ dày trước giờ chưa từng khó chịu của Nại Nại lại cảm thấy đau nhói khi ăn món ăn cay Tứ Xuyên.

Cái kiểu đau thắt từng cơn từng cơn ấy rất giống với sự quặn đau của trái tim, rất giống.

***

Lôi Kình đến New York, ngồi lên chiếc xe mà Elly[1] cử người đến đón, Hứa Thụy Dương sau khi lên xe liền chợp mắt nghỉ ngơi bên cạnh anh, còn anh thì vùi đầu đọc “Nhật báo Wall Street”.

Chiếc xe đi rất nhanh, bên cạnh còn có hai chiếc đi kèm rất sát sao, nói một cách mỹ miều là bảo vệ, nhưng nói trắng ra là giám sát.

Mấy con người mặt mũi lạnh te không chút biểu cảm đều mang một tâm sự riêng, cho đến khi Lôi Kình buột miệng hỏi: “Sao thế, không đến Manersen?”

“Lần này tiểu thư Elly không đặt phòng khách sạn là muốn mời Lôi tiên sinh đến nghỉ ngơi ở trang trại Wharton, phong cảnh ở đó rất tốt, gần đây mới mua thêm mấy con ngựa thuần chủng châu Âu, thời gian rảnh rỗi còn có thể cưỡi ngựa giải khuây.” Thư kí Brown cẩn trọng là thuộc hạ thân tín của Elly, ngoại hình thư sinh nho nhã, cặp kính gọng vàng giấu đi ánh mắt dữ tợn của hắn. Nghe Lão Thất nói thân thủ của hắn cũng không tồi, có thể làm thuộc hạ của Elly tròn hai năm là vì đã từng đỡ đạn cho cô một lần, bởi điều mà Elly coi trọng nhất không phải là bộ dạng của người đàn ông, mà là lòng trung thành.

Thực ra, sau một thời gian chung sống với Elly, đàn ông sẽ bất giác chìm đắm trong sự mê hoặc của cô, Lôi Kình đương nhiên cũng không phải ngoại lệ. Chỉ có điều, sau khi biết cô là một con bọ cạp cái, Lôi Kình tự giác vạch định quan hệ giữa hai người chỉ dừng lại ở mức hợp tác, cố ý xa lánh, anh cũng hy vọng sau này sẽ không còn bất cứ sự ràng buộc dính dáng nào nữa.

Bọ cạp cái sẽ ăn thịt cả bọ cạp đực, cho dù đó là lúc vừa mới giao phối xong vẫn sẽ thẳng tay tàn sát không một chút nương tình.

Thế nên anh không thể không đề phòng.

Lôi Kình xem báo không chút tập trung, trong lúc nhàm chán, bất giác anh lại nhớ Nại Nại.

Người phụ nữ ngốc nghếch đó vẫn tốt hơn, không vui hay vui đề viết ngay trên mặt, ví dụ như lúc anh phải ra nước ngoài, khuôn mặt trái xoan của Nại Nại xìu xuống ngay lập tức, không cả thèm nấu cơm tối cho anh ăn.

Nghĩ đến bộ dạng tức cười đó của cô, Lôi Kinh đang thả hồn vào đâu đâu bất giác mỉm cười, không hề báo trước. Hứa Thụy Dương nghiêng mặt liếc anh một cái, lập tức quay phắt đi chỗ khác, Lôi Kình biết cậu ta đang nghĩ cái gì, lại tiếp tục vùi đầu vào tờ báo, hạ thấp giọng: “Muốn nói gì thì nói đi.”

“Kình ca, dạo này anh rất hay cười.” Hứa Thụy Dương nói đầy nghiêm túc.

“Cười không tốt sao?” Nhướng mày nhìn bộ dạng giả vờ nghiêm túc của Hứa Thụy Dương, Lôi Kình cố ý lại mỉm cười.

Hứa Thụy Dương cười cười, không nói gì, anh quay đầu ra bên ngoài cửa nhìn chiếc xe đang đi bên cạnh, trên mặt thoáng hiện lên chút lo lắng.

Lôi Kình đương nhiên hiểu ý của Hứa Thụy Dương. Dễ dàng lún sâu vào như vậy đến bản thân anh còn không dám tin, có lẽ đây chính là cái cớ duy nhất của việc chán ghét cuộc sống hiện tại sau hơn mười năm phiêu bạt.

Hơn nữa lại là cái cớ không cao mình gì cho lắm!

“Đến một ngày chú cũng sẽ phát hiện, cái thứ trò chơi này có thể lấy mạng người ta.” Ánh mắt Lôi Kình long lanh, “Còn nguy hiểm hơn việc bị chém vài nhát dao lên người.”

“Mong rằng em đừng gặp phải, em còn muốn giữ cái mạng này để du lịch vòng quanh trái đất nữa.” Hữa Thụy Dương lẩm bẩm.

Lôi Kình cười nhạt: “Nó đến thật rồi chú có chống lại được không? Nói không chừng lại bại trận nhanh hơn ai hết!”

***

Trang trại Wharton có kiểu kiến trúc cổ điển, tuy bề ngoài không có vẻ thần bí và trang nhã như những tòa lâu đài cổ điển kiểu Anh, nhưng cũng rực rỡ ánh sáng mặt trời, mang phong cách riêng của Mỹ. Phía trước nông trại lớn là cả một thảm cỏ xanh mơn mởn, phía xa xa còn có vài chú ngựa đang thong thả chậm rãi gặm cỏ.

Tuy rất thanh bình, nhưng lại không phải là cuộc sống mà Lôi Kình muốn có sau khi ẩn dật.

Bởi vì, nơi đây vẫn thuộc về góc tối tăm nhất, bề ngoài được che đậy bởi ánh sáng mặt trời chói chang căn bản không là gì.

Quản gia của Elly vẫn trong bộ dạng vốn có, thời gian hai năm không thể xóa đi nụ cười có vẻ đôn hậu trên môi ông, ông luôn giữ bộ dạng bất cứ lúc nào cũng có thể phục vụ một cách hoàn hảo nhất, cũng có nghĩa là Lôi Kình lại một lần nữa phải tiếp nhận sự phục vụ của ông với thân phận ông chủ.

Mỗi người đàn ông đến trang trại này, đều là ông chủ.

Một ông chủ không có bất cứ sự tự do hay bất cứ quyền quyết định nào.

Lôi Kình theo sau ông hết ngoặt bên phải lại rẽ bên trái, vòng qua một đại sảnh lớn, đi đến cầu thang gỗ rồi tiến vào phòng khách, chiếc thảm dài và mềm mại do Trung Quốc sản xuất, tấm hình phượng hoàng được thêu ở giữa tuy đã đổi màu nhưng vẫn là kiểu dáng cũ, xem ra dã tâm của Elly vẫn không hề thay đổi, cô muốn dùng tất cả để chứng minh địa vị thống trị của bản thân. Quản gia đẩy cửa phòng, nói nhỏ nhẹ: “Tiểu thư đợi Lôi tiên sinh đã lâu rồi.”

Thực vậy, tính ra đã tròn hai năm.

Elly vẫn đang ngồi bên cửa sổ đọc báo, giống hệt tờ báo trên tay Lôi Kình. Tấm rèm cửa bằng ren dài lướt qua bờ vai mảnh mai mềm mại của cô, cơn gió nhè nhẹ thổi qua đó, trông giống như tranh chân dung thiếu nữ thời cổ đại, đầy đặn và yên tĩnh.

Cô không ngẩng đầu lên, Lôi Kình cũng không gọi cô, chỉ đặt tờ báo trên tay xuống bàn, cầm tách cafe trên bàn lên ngửi, anh mỉm cười: “Em đã chuẩn bị cả rồi?”

“Nên biết là em thấu hiểu mọi thứ của anh.” Elly chậm rãi ngước đầu lên, mỉm cười tựa lưng vào ghế.

“Anh không thấy vậy.” Lôi Kình lười nhác lấy thìa khuấy tách cà phê, cầm lên uống một ngụm, cau mày: “Em nên thay hạt cafe thôi, hơi đắng.”

Cô liếc Lôi Kình một cái, sau đó mắt nheo lại, nhún vai: “Lôi, hình như anh có gì đó thay đổi rồi, đây là cafe đen trước đây anh thích nhất, sao lại đắng được?”

“Mũi em vẫn cứ nhạy cảm vậy, tiếc là lần này em nhầm rồi.” Lôi Kình không thích bàn luận chuyện riêng của anh với Elly, anh kéo ghế, ngồi xuống rồi cười, nhưng trong mắt lại không chút vui vẻ nào: “Nói đi, có chuyện gì?”


[1] Tên tiếng anh của Y Lệ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s