Tn PK Xhđ: C31_P2: Phong ba vô tình phong ba nổi

“Lôi, hình như em chưa nói với anh, em phát hiện mỗi lần anh muốn bảo vệ cái gì là liền đánh trống lảng, lần trước là anh em nhà họ La, còn lần này?” Nụ cười của Elly cũng lạnh như băng.

“Anh không thấy chúng ta cần phải bàn luận chuyện này, nếu em muốn thảo luận, được, anh sẽ đi.” Lôi Kình bình thản trả lời, mặt lạnh như tiền.

Elly không bao giờ dám đắc tội Lôi Kình, lần này tất nhiên cũng không phải ngoại lệ. Cô đặt tờ báo xuống: “Lôi, lần này Jason muốn chúng ta bỏ hết vốn ra phá thị trường giao dịch, ép giá xuống càng thấp thì lượng hàng hóa tương lai của 500 công ty lớn hắn mua được ở Singapore kiếm lời càng nhiều, phần thiệt hại chúng ta phải chịu hắn đã đồng ý đền bù lại gấp năm lần.”

Lôi Kình đã thấy được biến động của thị trường tiền tệ, nhưng không ngờ Elly lại dám tiền trảm hậu tấu, tự liên hệ trước với Jason. Anh sầm mặt xuống, nói chuyện không chút nể nang: “Việc này anh không cho rằng một mình em có thể làm được.”

Elly phát hiện thấy lông mày anh nhướng lên nhưng lại vẫn cười. Đây là dấu hiệu cho thấy cơn giận của anh sắp lên đến đỉnh điểm, nhưng đôi mắt không rõ cảm xúc của anh khiến cô không thể nào nhìn ra bất cứ điều gì, cô lựa chọn không liều mình xông tới, thế nên duyên dáng đứng dậy xoay người lại, hai tay đặt lên vai Lôi Kình xoa bóp nhẹ, áp sát mặt vào tai anh, “Honey, em nghĩ anh sẽ đồng ý, anh nên biết đây là vụ làm ăn lớn, hiện giờ thị trường cổ phiếu toàn cầu đang hỗn loạn, chúng ta làm như vậy chẳng qua cũng chỉ là thừa cơ kiếm chút tiền tiêu vặt mà thôi. Kiếm xong rồi sẽ biến mất tăm mất tích, ai có thể biết được? Lôi, anh nói xem?”

“Kiếm tiền tiêu vặt? Chẳng phải em đang tạo ra một khủng hoảng cổ phiếu mới sao?” Lôi Kình dùng ánh mắt sắc lạnh liếc qua, nụ cười của Elly lập tức cứng đờ.

“Cứ coi là vậy đi. Dù sao cũng vô phương rồi, chi bằng chúng ta cứ giữ cho bản thân không phải thua lỗ trước đã. Người Trung Quốc chúng ta có câu, gọi là ‘hại người lợi mình’, rất thiết thực.” Elly cười nham hiểm.

Lôi Kình thò tay ra, luồn ngón tay vào mái tóc xoăn màu đỏ của cô, anh vuốt ve chân tóc cô một cách dịu dàng, đột nhiên năm đầu ngón tay siết chặt, giật đầu cô ra phía trước mặt anh, giọng nói vô cùng bình thản: “Elly, em nghe đây, anh không muốn nghe thấy tin em bán đứng anh, cho dù là mối làm ăn có thể biến anh thành triệu phú trong chớp mắt không được sự cho phép của anh, chỉ cần anh không thích, không ai có thể ép được.”

“Đương nhiên, em sẽ không bán đứng anh.” Trong đôi mắt nâu của cô ánh lên sự hoảng loạn sợ hãi.

“Thế sao? Vậy tại sao Jason nói, em lấy chỗ này ra đảm bảo nhất định sẽ thuyết phục anh, nếu anh không đồng ý em sẽ về nước ép anh nghỉ việc.” Lôi Kình giơ tay ra chỉ thẳng vào bộ ngực đang phập phồng của cô.

Xa cách nhiều năm, bọn họ đã không còn là quan hệ nhân tình như ngày trước, nếu cô có thể dùng xác thịt để khiến Jason phản bội, Lôi Kình đương nhiên cũng có thể dùng tiền để khiến lũ tay chân của Jason phải đầu hàng.

Đúng là anh luôn tham dự và những mối đầu cơ tài chính của Jason, nhưng điều này không có nghĩa là tiền nào anh cũng kiếm, loại việc khiến con người ta đã tuyệt vọng càng tuyệt vọng hơn, dù có nói thế nào anh cũng sẽ không làm. Trước đây anh lựa chọn gột sạch bản thân cũng chính là vì tìm một lối thoát thân vô ưu vô lo sau này cho mình, anh không muốn sau này sau khi rút lui sẽ phải hối hận cả nửa đời vì một quyết định nào đó của mình.

Giọng nói dữ tợn phát ra từ miệng Lôi Kình toát ra một mùi vị đáng sợ: “Elly, em nên biết, anh không muốn làm gì em, nhưng nếu em ép anh, anh rất vui vẻ “hầu hạ” tới cùng.”

“Đương nhiên.” Elly cười cười nhấc người ra. Lôi Kình đứng dậy phủi phủi vai, giống như muốn phủi sạch bụi bặm, ngay lập tức sắc mặt Elly chuyển từ xanh sang đỏ.

Lôi Kinh nheo mắt nói với Elly: “Anh nói lại lần nữa, anh không làm.”

Vừa đi đến cửa, Elly đột nhiên hất mạnh tách cafe xuống đất. Lôi Kình quay đầu lại, những mảnh sứ tráng men vỡ vụn tan tác dưới sàn nhà.

Phát hiện Lôi Kình đang nhìn mình, cô mìm cười, nghiêng đầu, giống hệt tư thế quen thuộc nhất khi hai người còn ở cùng nhau năm đó, nói một cách cợt nhả: “Lôi, em không đẹp bằng người đàn bà đó sao?”

“Em muốn uy hiếp anh?” Lôi Kình lập tức biến sắc, cười khẩy, “Tốt nhất em hãy suy nghĩ cho kĩ thân phận của mình rồi hãy ra tay.”

“Em đương nhiên biết rõ thân phận mình, cho nên em mới hỏi, lẽ nào cô ta thật sự đẹp hơn em?” Elly cười hỏi.

Lôi Kình cau mày, sắc mặt rất khó coi, anh nhanh chóng tiến về trước, tóm lấy cổ Elly, chỉ trong chớp mắt một lưỡi dao sáng lóa lặng lẽ phi tới trước mặt anh, dưới sự phản chiếu của ánh sáng mặt trời buổi chiều phát ra một thứ ánh sáng kì lạ. Anh giơ tay lên đỡ lấy lưỡi dao, thế là hổ khẩu[1] bị rạch một vệt lớn, sau đó anh cũng bắt đầu cảm nhận được vết thương, Lôi Kình quay người lại dùng tay phải gạt phăng một lưỡi dao đánh lén khác, giơ tay lên một lần nữa, anh bẻ gãy một cánh tay của kẻ đó.

“Elly, em thấy chơi thế này thú vị sao?” Lôi Kình vỗ vỗ tay, máu từ vết thương đã lan dần xuống ngực.

Cái kẻ đánh lén đang mềm oặt kia không cần nhìn cũng biết là ai, động tác quá dứt khoát, chắc chắn là người đàn ông căm hận Lôi Kình nhất hiện nay.

Elly cắn môi, nhìn chằm chằm vào Brown đang nằm gục dưới đất, “Anh thấy thế nào mới thú vị? Lôi mà em quen không phải thế này. Anh chưa từng suy nghĩ cho phụ nữ chứ đừng nói là bảo vệ. Kết quả thì sao, bây giờ chỉ vì một người đàn bà bán nhà mà đến mối làm ăn của Jason anh cũng không thèm nhận, em thật tình không thể nào hiểu được.”

Tính cách thẳng thắn là một trong những nguyên nhân quan trọng mà Lôi Kình thích ở Elly năm đó, nhưng bây giờ cũng biến thành lý do khiến anh phẫn nộ nhất.

“Chỉ điểm này thôi em đã không bằng cô ấy.” Lôi Kình chỉ vào người đàn ông đang nằm trên đất, nói: “Nếu lúc này đứng ở đây là cô ấy, nhất định sẽ xem xem vết thương của người này thế nào rồi sau đó gọi xe cứu thương.”

Elly nghiến răng, ánh mắt cô như núi băng nghìn năm không thể nào tan chảy.

“Thế nên, em không thể so được với cô ấy. Anh cảnh cáo em, nếu em dám động đến một sợi lông của cô ấy, anh sẽ dùng tất cả mọi thứ của Lôi Kình này chơi với em đến cùng, không tin thì cứ thử mà xem!”

Lôi Kình vứt lại cô ở đó rồi cao ngạo rời đi, thậm chí đến vết thương trên tay anh cũng không thèm xử lý, trên tấm thảm vẫn còn đọng lại vài vệt máu. Elly hiểu ý của anh, có nghĩa là, có thể làm anh bị thương nhưng không được làm bị thương người đàn bà đó, bằng không, máu trên mặt đất có thể sẽ biến thành máu của cô.

Rốt cuộc là người đàn bà như thế nào lại có sức hấp dẫn lớn như thế? Cô đột nhiên rất muốn biết.

Elly sầm mặt lại gọi quản gia đang đứng ở ngoài cửa, dặn dò cẩn thận xong, cô chuẩn bị thu dọn hành lý về nước.

Có lẽ, trở về xem xem cũng không phải việc gì không hay, nói thế nào đi chăng nữa, làm gì cũng phải biết người biết ta thì mới trăm trận bất bại được.


[1] Hổ khẩu: kẽ giữa ngón tay cái và ngón tay trỏ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s