Tn PK Xhđ: C32_P1: Mô hình yêu đương quái lạ của người lớn

Yêu đương rốt cuộc nên có mô hình như thế nào?

Lúc còn trẻ thì anh yêu em em yêu anh, khi tình cảm sâu đậm thì cắn nhau một miếng, gặp lại nhau bao ngày xa cách thì hận không thể moi tim ra cho người ta xem, để chứng minh bản thân thực sự đã nhớ nhung đối phương đến mức tan nát tim gan?

Hay là giống như Nại Nại và Lôi Kình, cả hai đều sầm mặt lại đi lặng lẽ trong siêu thị, mỗi người một tâm sự riêng?

***

Nại Nại tức giận vì lẽ Lôi Kình đi xa đến một cuộc điện thoại báo bình an cũng không có, lúc quay lại thì hổ khẩu[1] vô duyên vô cớ bị thương một mảng lớn, cũng chẳng thèm băng bó lại. Hỏi anh, cũng không nói lý do, kiểu hành động này rõ ràng là không coi cô là người một nhà, đàn ông nhà ai mà lại quá đáng thế chứ?

Lôi Kình thì cảm thấy vô cùng phiền phức với sự truy hỏi liên hồi như muốn lấy mạng của Nại Nại, tại sao người phụ nữ này lại cứ thích bám lấy không tha một chuyện bé cỏn con như thế? Chẳng phải không biết gì thì càng tốt sao, sẽ bớt được bao nhiêu điều lo lắng còn gì? Đồ ngốc! Đàn bà nhà ai mà phiền phức thế không biết?

Sự va chạm của sao Hỏa và sao Kim khiến bọn họ nhìn nhau chằm chằm, sau đó lập tức bắn ra, chỉ một giây thôi cũng không chấp nhận ở gần nhau.

Nhưng cũng không thể cứ tiếp diễn thế này mãi, khó khăn lắm Nại Nại mới xin nghỉ được một ngày, anh đề nghị đưa cô đi mua vài bộ quần áo cho ra hồn, mượn cơ hội này làm dịu bớt không khí căng thẳng, kết quả là…

Phải dịu kiểu gì đây?

Chiêu mà Lão Thất dạy quả thực làm tổn hại tôn nghiêm của đàn ông một cách quá đáng, anh không thể nào làm được. Nhưng giờ thấy sắc mặt của Nại Nại đang có xu thế chuyển từ nhiều mây sang giông tố, điều này khiến anh không thể không suy nghĩ về tính khả thi của cái chiêu đó.

Làm đến mức này, đúng là mất mặt!

Lôi Kình cau mày, đột nhiên túm lấy một bộ quần áo, hơi ngại ngùng kéo tay Nại Nại: “Bộ này đẹp đấy, em mặc vào nhất định sẽ còn đẹp hơn.”

Nại Nại quay phắt đầu lại, “Đẹp thì liên quan gì tới anh?”

Cô kích động quá mức, giọng nói có phần hơi chói tai, tâm trạng phức tạp rối rắm trong lòng lại một lần nữa kéo đến, thái độ tỉnh bơ của Lôi Kình càng khiến cô cảm thấy bản thân đúng là thiệt thòi quá mức.

Đúng thế, tấm thân này đã trao cho anh rồi, gần như tình cảm cũng cho anh cả rồi, nhưng chỉ cần một câu dặn dò trước khi đi mà cũng khó khăn như vậy sao? Sao anh không học được cách nói một câu “anh sẽ tốt thôi” trước khi đi, hoặc cho cô một cái ôm an ủi?

Yêu cầu quá sức đơn giản, tại sao anh lại không làm được?

Lôi Kình nhìn chăm chú những giọt nước mắt vòng quanh trong khoang mắt Nại Nại mà không thể nào hiểu nổi, người phụ nữ này thật là, sao nước mắt nói đến là đến, giống y như vòi nước. Đôi lông mày rậm của anh nhướng lên: “Tôi cảnh cáo em, em mà dám để cho nó rơi xuống là tôi hôn em trước mặt mọi người luôn!”

Nại Nại tức giận ngước mắt lên, liền nhìn thấy Lôi Kình với bộ mặt đầy nghiêm túc đang cầm chiếc váy ngủ bằng ren màu tím, bộ dạng đó của anh khiến người ta cảm thấy thật khôi hài, cô vội vàng ngoảnh mặt đi kiềm chế cơn buồn cười đột ngột của mình.

Sau lưng Lôi Kình là hai cô bán hàng đang dùng đôi mắt kinh dị để nhìn người đàn ông cao lớn vạm vỡ trước mặt, với khuôn mặt nghiêm túc và thân hình tuyệt đẹp, anh đang túm lấy chiếc váy ngủ trên người ma nơ canh không chịu buông, trông vô cùng ngu ngốc.

“Anh… anh…” Nại Nại mặt đỏ bừng, đẩy anh sang một bên, vội vàng đưa tay bụm miệng ngăn không cười.

Lôi Kình cảm thấy cơn giận của cô đã nguôi đi phần nào, nhanh chóng chớp lấy thời cơ.

“Tôi đồng ý với em, sau này bất kể có chuyện gì cũng sẽ nói với em hết.” Bảo anh nói ba từ “Tôi sai rồi” là việc không thể, thế nên anh đã lén lút xóa phăng đi một nửa cái câu mà Lão Thất dạy.

“Nói hay không nói cũng thế thôi, lúc anh cần đi thì vẫn phải đi.” Nại Nại đột nhiên nghĩ đến cái nghề nghiệp của anh, ngây người ra nhìn những cặp tình nhân đang cười nói tíu tít với nhau trong trung tâm mua sắm, âm thầm xót xa.

Lôi Kình muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra được, cuối cùng anh đành nói: “Em muốn thế nào?”

Tay Nại Nại khẽ run run, cô còn có thể thế nào? Không nói lời nào đã đi rồi, không một lời giải thích đã lại trở về, cô tưởng rằng giữa họ ít nhất cũng là quan hệ yêu đương, nhưng sau khi ở cùng nhau thì lại hình như không giống thế.

Thật ra, giữa họ càng giống nhân tình hơn.

Nại Nại thực sự muốn cái gì đến bản thân cô cũng không biết, chỉ có một ý niệm mơ mơ hồ hồ đó, giống hình bóng của một mái nhà. Nhà, cái từ đã biến mất khỏi trí óc cô từ rất  lâu nay lại đột ngột hiện lên, làm chân tay cô luống cuống.

Cô không phải là một người phụ nữ kiên cường, nếu có đàn ông sẽ dựa vào đàn ông, không có đàn ông để dựa dẫm cũng không muốn ngã lăn dưới đất không đứng lên, tất cả mọi thứ đều là gặp sao chịu vậy. Cô không muốn cố ý đi tìm một cây đại thụ, cũng không muốn bản thân quá khổ sở quá mệt mỏi, giống như tất cả những người phụ nữ trong thiên hạ, cô muốn làm một người mẹ hiền vợ tốt, lúc nấu cơm phải nghĩ xem chồng mình muốn ăn gì, chồng đi làm về muộn phải nhớ để lại một ngọn đèn, yêu cầu này đâu có cao?

Tại sao lại khó khăn như vậy?

Nại Nại đột nhiên thở dài, sắc mặt Lôi Kình cứ thay qua rồi lại đổi lại, sau đó cô ngẩng mặt lên và nói: “Em muốn anh nghiêm túc một chút.”

Lúc trước khi Lôi Kình còn lăn lộn ở China Town, không ai có thể ngăn nổi sự sát phạt của anh, bây giờ chuyển sang đầu cơ tài chính cũng không có vụ giao dịch nào làm khó nổi anh, chỉ duy nhất một câu yêu cầu đơn giản đến mức không còn có thể đơn giản hơn của Nại Nại lại khiến anh cảm thấy rất nặng nề, trong lòng bộn bề những tâm trạng phức tạp.

Thì ra cô đang nghĩ điều này.

Anh nói: “Chí ít là tôi muốn nghiêm túc.”

Nại Nại nhìn anh, trong mắt cô chứa đựng sự u uất và nặng nề, dường như muốn trịnh trọng hứa hẹn một điều gì, ánh mắt có chút mơ màng, sau đó lại nói: “Vậy anh sẽ ở bên em bao lâu?”

Ba năm? Năm năm? Đợi đến lúc cô đã thành bà lão hom hem, đợi đến lúc anh chán ghét cô rồi, cô phải làm thế nào?

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, trịnh trọng nói: “Rất lâu, nhưng tôi không thể đảm bảo sẽ là bao lâu.”

Anh không biết hành động tiếp theo của Elly và Jason, ngộ nhỡ…

Nại Nại cúi gằm đầu xuống, thò cánh tay ra khoác lấy tay anh, “Ít nhất cũng phải lâu hơn mười năm.”

Mười năm… có hơi lâu, nhưng không phải là không thể chịu đựng được.

Lôi Kình không hiểu mười năm đối với Nại Nại mà nói là một giới hạn, cô và Lữ Nghị đã tan đàn xẻ nghé sau mười năm, thế nên cô muốn một lời hứa hẹn dài lâu hơn. Cô biết trong tình cảm nam nữ lời ước hẹn thật sự chẳng là gì cả, nhưng lại khăng khăng chấp nhận tin tưởng Lôi Kình, anh chưa từng nói bất cứ lời hẹn ước nào, vậy thì anh nói một lần nhất định có thể tin được.


[1] chú thích chương 31

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s