Tn PK Xhđ: C34_P2: Ai nói bọn họ không chột dạ?

Hai người họ đến quán ăn mà Nại Nại gợi ý, chẳng vì sao cả, chỉ là Nại Nại cảm thấy nói chuyện ở nơi quen thuộc thì bản thân sẽ có thêm chút sức mạnh. Họ gọi bốn đĩa đồ ăn, hai đĩa trước mặt Nại Nại, hai đĩa trước mặt Duy Nhã, giữa họ là một khoảnh bàn rộng rãi.

“Tôi đến tìm chị thực ra cũng chẳng có chuyện gì to tát.” Duy Nhã theo thói quen đưa tay nghịch lọn tóc dài, giọng nói rất dịu dàng.

Lúc ly hôn Nại Nại thường nghĩ không biết tại sao Lữ Nghị lại có thể tìm thấy niềm vui thú bên cô ta mà không biết chán. Hôm nay tự nhiên cô hiểu ra ít nhiều, loại phụ nữ như Duy Nhã không cần người khác chăm chút, cô ta tự tìm thuốc giải sầu cho bản thân. Lúc còn trẻ Nại Nại không biết điều đó, tất cả niềm vui đều do Lữ Nghị tạo ra, tất cả sự an ủi đều do Lữ Nghị hoàn tất. Cho nên anh mệt, người mệt, trái tim cũng mệt mỏi theo. Chỉ có ở bên cạnh Duy Nhã, anh mới có thể thoải mái, mới có thể trút bỏ gánh nặng gia đình, mới có thể thể hiện con người chân thực, sống thật bình thản.

Trời sinh đàn ông đã không thích gánh vác trọng trách, bị ép uổng thì may ra chịu được tám năm, mười năm. Thế nhưng khi gặp được chuyện tốt mà không cần chịu trách nhiệm, thì ai mà chẳng bất chấp hậu quả xông lên?

Cho nên mới có một câu “danh ngôn chí lý”: Không có người đàn ông nào không lăng nhăng, chỉ là điều kiện không cho phép mà thôi.

Nại Nại dừng một lúc rồi nói: “Đi thằng vào chủ đề chính đi, tôi không muốn ngồi lâu với cô.”

Duy Nhã thực sự bất ngờ trước thái độ của Nại Nại, cứ cho rằng chị ta chỉ là một chú cừu non, kết quả giờ cừu đã thành sói. Cô đành xuất con át chủ bài: “Tôi và Lữ Nghị đã ly thân rồi.”

Nại Nại lặng đi một lúc, ngay sau đó mặt không biểu cảm nói: “Không liên quan đến tôi.”

“Có lẽ vậy. Thực ra tôi chẳng để tâm chuyện đó lắm. Có điều tôi muốn biết đối với một người đàn ông định trở lại con đường chân chính, chị có thấy ghê tởm không?” Duy Nhã bật cười.

Nại Nại vò tay thành nắm đấm dưới gầm bàn: “Cô có đủ tư cách hỏi tôi sao? Tôi có cần thiết phải trả lời cô không?”

“Không. Có điều tôi thấy tò mò. Rất nhiều người nói người đàn ông ăn năn hối lỗi là ‘lãng tử cải tà quy chính rất đáng trân trọng’. Thông thường vợ trước luôn đợi chồng cũ của mình, tôi chỉ muốn coi xem chị hiền thục đến mức nào.” Duy Nhã nói xong, cười tủm tỉm gắp một miếng thịt vào bát Nại Nại.

Mặt Nại Nại liền đổi sắc: “Cô đã làm gì Lữ Nghị?”

“Nực cười! Tôi thì có thể làm gì anh ta? Có điều anh ta không “chơi” với tôi nữa, chỉ là tôi cầm chút phí đền bù tuổi thanh xuân đi thôi.” Duy Nhã cười đắc ý. “Chị biết tập đoàn Chấn Viễn đúng không? Đó là tổ ấm mới của tôi. Bên này hỏng rồi thì tôi qua bên đó thôi.”

“Không phải cô rất yêu Lữ Nghị sao?” Nại Nại hỏi bất lực.

Chấn Viễn là tập đoàn đối thủ của Lữ Nghị, thiết kế tương đồng, sức cạnh tranh và cả các công trình dự án cũng giống nhau. Thậm chí họ luôn phải đề phòng các ý tưởng bị rò rỉ ra ngoài cũng như nhau.

Tình hình nhà đất gần đây không ổn, lại bị rò rỉ thông tin, đả kích này không nhỏ. Nại Nại khẽ thở dài. Bao năm nay Lữ Nghị làm gì cũng thuận buồm xuôi gió, từ khi bắt đầu làm cho tới nay chưa gặp sóng to gió lớn gì hết. Đương nhiên chuyện ly hôn không tính là sóng gió được, thậm chí có khi lại càng tạo thêm thuận lợi cho anh, đỡ phải mệt nhọc, cuộc sống tương lai càng giống như cá gặp nước.

Bây giờ bị người ta cướp mất công trình lớn, chắc chắn anh chịu tổn thất không nhỏ.

“Tôi yêu anh ấy, nhưng anh ấy lại không yêu tôi, sao tôi cứ phải bám lấy chứ?” Duy Nhã vừa thốt ra, nước mặt đã trực chờ tuôn trào, cô khịt mũi một lúc, nhìn ra cửa sổ cười nói: “Ngày xưa tôi không nấu nướng, anh bảo tôi biết hưởng thụ cuộc sống. Ngày đó tôi thích ăn vận trang điểm, anh nói có tôi đi cùng khiến anh nở mày nở mặt. Ngày xưa tôi tiêu sạch tiền trong thẻ của anh, anh nhẹ nhàng bảo đàn ông kiếm tiền là để phụ nữ tiêu. Thế nhưng bây giờ, hừ, mẹ kiếp, tất cả đã thay đổi. Sống cùng nhau hai năm, bữa tối tôi phải nấu cháo cho anh ăn, quần áo anh phải do chính tay tôi phải giặt là, uống quá chén về nhà om sòm đòi tôi đi rót nước, ôm tôi trong lòng mà toàn gọi tên chị. Tôi đã chịu đựng đủ rồi. Dựa vào cái gì mà bắt tôi làm bà cô già, dựa vào cài gì mà bắt tôi làm mấy việc đó cho anh ta, còn bảo yêu hay không yêu. Lấy tình yêu làm cái cớ để sai bảo người khác, đúng là đồ khốn!”

Nại Nại lặng lẽ nghe Duy Nhã cằn nhằn, trong lòng cảm thấy càng thêm lạnh lẽo.

Không phải vì tình trạng của Lữ Nghị hiện này, mà vì cảm thấy hôn nhân của cô thất bại bởi một tình yêu như vậy thật không đáng chút nào!

Cô im lặng không nói gì mãi cho tới sau cùng mới thốt lên: “Cô sai rồi! Yêu một người thì sẽ cam tâm tình nguyện làm những chuyện đó cho họ.”

Câu nói của cô hình như đã chạm vào chỗ đau đớn nhất của Duy Nhã, nên Duy Nhã đứng phắt dậy đập bàn: “Nực cười, chị thích làm đức mẹ Maria không ai nói gì, dựa vào cái gì mà bắt tôi phải đối xử tốt với người đàn ông không yêu tôi?”

Nại Nại lấy đũa gắp thức ăn trước mặt, không nói lời nào. Cô không thể nói lời an ủi, cô muốn nói: Lúc đầu không phải cô yêu điên cuồng người đàn ông đó sao? Không ngại việc anh đã có gia đình mà theo đuổi không tha? Bây giờ thì có sao, tình yêu hết hiệu lực, thời gian bảo hành đã hết? Sai rồi, đó không phải là tình yêu. Tình yêu là sự cho đi không toan tính. Đối với người phụ nữ dễ dàng từ bỏ vậy, thì câu nói này không có ý nghĩa gì hết, cho nên cô cũng chẳng thèm nói ra cho người phụ nữ đó nghe.

Nói nhiều vô ích, dù gì loại đàn bà như cô ta cả đời cũng không hiểu được thế nào là cho đi.

Thế là cô lại thở dài nói: “May thay.” May thay cô đã thoát khỏi cái ngục tù tình cảm như thế. Cô đứng dậy, kẹp tờ 200 tệ dưới đĩa thức ăn, quay người bước đi.

“Chị nói cái gì may thay, may thay cái gì?” Duy Nhã tức giận truy hỏi, cô chịu không nổi bộ dạng hiểu rõ mồn một của người đàn bà này, chẳng qua trong quá khứ từng là bại tướng dưới tay cô, cô ta có quyền gì làm ra bộ dạng giả vờ như không có chuyện gì từng xảy ra.

Đúng vậy, chỉ là một bại tướng dưới tay Duy Nhã! Chồng bị cướp, nhà bị chiếm, cuối cùng khi chơi chán người đàn ông của mình, cô ta thẳng chân đá đi. Nại Nại chẳng có chút điểm thắng thế nào.

Thế nhưng nhìn vào tờ tiền kẹp trên bàn, Duy Nhã đột nhiên nổi giận, cô vứt đũa xuống đất, đứng ở đó không biết làm thế nào mới đúng. Dần dần bình tĩnh lại, mũi lại bắt đầu thất cay cay. Cô từ từ kẹp hai tờ tiền đỏ trong những ngón tay tô vẽ đẹp đẽ, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc.

Cuộc chiến không biết sai đúng này có lẽ chưa kết thúc, nhưng, thắng thua hóa ra đã phân định rõ ràng.

Nại Nại trước giờ chưa từng thua, còn bản thân lại chưa từng thắng.

Đúng, chưa từng chiến thắng!

Bởi vì cái cướp được về chỉ là người đàn ông và tình yêu, còn cái mất đi lại là đạo đức bản thân. Đánh mất trái tim của người yêu, và cũng đồng thời đánh mất luôn lí do để an giấc trong đêm mộng.

Đây chính là lí do tại sao hai năm nay, ôm Lữ Nghị trong lòng mà cô vẫn ngủ không yên giấc!

Thì ra nói cái gì cũng là vô ích! Cái không thuộc về mình thì không nên cướp đoạt. Dù có yêu mãnh liệt thì cũng phải nín nhịn. Đó mới là hành động của một con người chân chính.

Bởi vì tư duy và lí trí chính là cái để phân biệt giữa con người và động vật.

Không thể viện bất cứ cớ gì để biện minh cho điều đó!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s