Tn PK Xhđ: C35_P1: Số lượng tình địch tăng theo cấp số cộng

Phong cách ăn mặc của Nại Nại thật sự không mấy nổi trội. 3 năm, 5 năm, 10 năm cô chẳng thay đổi phong cách là mấy, vẫn luôn theo kiểu đáng yêu thuần khiết. Đã ba mươi mấy tuổi rồi mà cô vẫn thích mặc áo phông quần bò, lại thêm mái tóc đuôi gà, nên mấy lần trên đường bị gọi nhầm thành học sinh, nhưng trong lòng cô thấy vui vẻ đắc ý.

Thế nhưng cứ quay về quê nhà thì cách ăn mặc lại lại bị chê bai miệt thị. Chị họ Nại Nại ăn mặc rất thời thượng, thường xuyên lên mạng tìm kiếm các trang phục mốt mới, xem hết mọi tạp chí thời trang này kia, nên thường lấy làm vui từ việc đả kích cách ăn mặc của Nại Nại. Chị họ thường nói: “Cách ăn mặc của người thủ đô đúng là giản dị thuần khiết 50 năm chẳng thay đổi gì, chả trách em cũng theo phong cách của người ta mười  mấy năm rồi”.

Đáp lại câu nói của chị họ Nại Nại phản công: “Mặc đẹp thì có ích gì, gả cho người tốt thì mới quan trọng”.

Lúc đó, người cô được gả cho là Lữ Nghị.

Sau này cô mới biết, ăn mặc thực ra còn quan trọng hơn cả việc gả chồng, lấy chồng chưa chắc đã dựa dẫm được cả đời, còn việc ăn mặc thì là một kĩ năng cần thiết ở bất cứ nơi nào.

100 năm, kĩ năng học đến già, sống đến già.

Lôi Kính hỏi Nại Nại có phải bị người ta ức hiếp không. Nại Nại liền chu miệng trả lời: “Cô ta ức hiếp em? Em không chọc cô ta tức chết là nhân đạo lắm rồi.”

Anh nhấc nhẹ cằm cô lên ngắm nghía: “Vậy sao mắt lại đỏ thế?”

“Là do gió thổi bụi bay vào mắt”. Nại Nại thiếu tự tin, nhưng vẫn cứng miệng.

“Ngốc quá. Em cứ nói là mình khóc không được sao? Sao lại cứng đầu vậy chứ?” Lôi Kính xót xa khi thấy Nại Nại cứ che giấu tâm sự.

Nại Nại nhíu mắt nhìn khuôn mặt anh rồi hỏi: “Thế anh không giả vờ như không thấy được sao?”

Lôi Kính khựng lại một lúc, rồi ôm cô vào lòng, lặng im lúc lâu rồi mới nói: “Em đúng là ngốc đến mức hết thuốc chữa rồi”.

Nại Nại gật đầu nói: “Chính xác! Nhiều lúc ngay chính em cũng không chịu nổi bản thân nữa!”

Lôi Kính đột nhiên vui vẻ: “Biết tự kiểm điểm chứng tỏ vẫn chưa ngốc quá!”

Nại Nại ngả đầu nằm lên gối, hơi ngại ngùng, Lôi Kính cũng nằm theo cô, tay không  ngừng vỗ về trên lưng cô.

Dưới ánh đèn Lôi Kính im lặng không nói, Nại Nại liền nắm tay anh: “Cứ tin em đi, em sẽ không chịu thiệt thòi gì đâu”.

Lôi Kính không nói gì, vẫn tiếp tục vỗ lưng cô, lúc lâu mới nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi. Ngày mai em phải đi làm sớm đấy”.

Tình địch là cái gì?

Tình địch chính là thứ chứng minh sức hấp dẫn của bản thân. Cho dù là nam hay nữ, chỉ cần có sự tồn tại của tình địch thì có nghĩa là người yêu của họ có sức hút vô hạn. Còn tương lai việc thắng thua trong trận chiến với tình địch lại quyết định sức hấp dẫn của bản thân.Tình địch xuất hiện thường là người phát động chiến tranh. Số lượng cũng như vậy.

Chỉ duy có Nại Nại là không giống.

Tình địch của cô tăng theo cấp số cộng, một người vừa đi thì kẻ khác lại kéo đến, liên tục không thôi.

Nếu như nói số lượng tình địch vốn dĩ là do người khác quyết định, thì tình địch của Nại Nại lại đến từ các ‘tiểu đội’ khác nhau, chủng loại khác nhau.

Phải chăng bản thân cô đã thu hút lượng tình địch tăng lên theo cấp số cộng?

Hôm trước là đương nhiệm của Lữ Nghị, còn hôm nay lại là tiền nhiệm của Lôi Kính. Đúng là đại đoàn viên!

Lúc sắp tan làm Nại Nại lại nhận được một cuộc điện thoại.

Giọng nói bên kia rất dịu dàng mềm mại, khiến người nghe phải mê hồn. Đừng nói là đàn ông, ngay đến Nại Nại cũng phải run người, hồi hộp đến nổi cả da gà.

Nại Nại run run hỏi một câu: “Cô… Cô là ai?”

Bên kia đầu dây vẫn cười nói: “Tôi nghĩ Lôi Kính đã nói với cô tôi là ai, tôi muốn gặp cô”.

Nại Nại cúi đầu ngắm nghía ngón chân, mím môi suy nghĩ. Lôi Kính không cho phép cô gặp người phụ nữ này, cũng không được nghe những lời người  này nói, anh cũng giống như Lữ Nghị không coi cô như người phụ nữ có tư tưởng độc lập gì cả. Thực tế cô rất chứng minh bản thân có khả năng biện giải và hoàn toàn có khả năng giải quyết êm xuôi vấn đề.

Chỉ tiếc bọn họ đều không cho cô cơ hội.

Nại Nại lặng lẽ vuốt mặt, thầm nghĩ phải chăng mình có khuôn mặt không bị lừa thì sẽ đắc tội với độc giả? Tại sao lại khiến người khác không an tâm đến vậy?

Y Lệ ở phía đầu kia mãi không nghe thấy tiếng động gì, liền alô mấy tiếng, bỗng nhiên nâng cao cảnh giác. Lẽ nào Lôi Kính đã cho người mai phục ở bên cạnh người phụ nữ ấy? Sao lâu vậy mà vẫn chưa có phản ứng gì? Hay là họ đang bàn tính xem bước tiếp theo phải làm thế nào?

“Được, tôi sẽ đi”. Giọng Nại Nại vẫn nhỏ nhẹ, tạo cảm giác dễ dàng bị bắt nạt. Giọng nói này khiến Y Lệ càng thêm tự phụ, cho rằng người phụ nữ đó đúng là nhân vật bé nhỏ không đáng nhắc đến. Cô ta có thể xinh tươi trẻ đẹp, nhưng nhất quyết không phải loại có đầu óc!

Cô khinh khỉnh nói: “Nếu như cô sợ thì có thể đem theo người”.

Nại Nại cau mày: “Tôi không cho rằng đi gặp cô lại phải mang theo người. Không cần thiết”.

Ai yô! Cũng cao ngạo gớm. Y Lệ lạnh lùng nói: “Được! Vậy gặp nhau ở nhà hàng Vương Phủ”.

Nại Nại dập máy, Y Lệ ngây nhìn điện thoại lột lúc, đột nhiên cô có cảm giác không lành. Người phụ nữ này rõ là không cư xử theo lẽ thường, lẽ nào cô ta là loại hình vũ khí sát thương mới của Lôi Kính?

Vô hình chung tiêu huỷ người tình cũ mà không để lại chút ít vết tích nào?

Y Lệ đột nhiên hứng khởi, gọi quản gia chuẩn bị quần áo, cô phải trang điểm ăn vận thật đẹp để đi gặp loại vũ khí sát thương mới kia mới được.

Nại Nại hôm nay rất kì lạ. Chứng do dự trước đây gần như biến mất hoàn toàn, chẳng thèm để ý đến phối màu giữa trang phục và khuyên tai. Thay xong quần áo, cô phủi phủi bộ trang phục, đi nguyên giày đi làm rồi rời khỏi khu văn phòng.

Mọi người đều nói: Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, phụ nữ tất cả đều dựa vào ăn mặc. Thế nhưng Nại Nại biết rõ cô và Lôi Kính là người của hai thế giời khác nhau. Cô và người tình cũ của anh lại càng là hai loại người khác nhau. Cho nên Nại Nại căn bản không phải bận tâm nhiều đến ăn mặc. Bởi dù mặc gì người ta cũng thấy không thuận mắt, chưa chắc đã thoải mái hơn không ăn mặc trang trọng. Cho nên tội gì phải làm khó bản thân?

Vậy là Nại Nại bắt một chiếc xe buýt, ngồi lên từ từ đến chỗ của tình địch.

3 tiếng sau tại nhà hàng Vương Phủ.

Nại Nại rất muốn đường hoàng bước vào nhà hàng, như kiểu lúc đi vào ngẩng cao đầu lặng nhìn mọi người, miệng cười cuốn hút. Thế nhưng cô đã đến muộn tận một tiếng đồng hồ, cảm thấy tự ti nên chẳng làm thế được. Cô thận trọng đi đến cạnh anh chàng phục vụ, nhẹ nhàng hỏi có phải có một người phụ nữ “đáng thương” đã đpị cô hơn tiếng đồng hồ không. Người phục vụ cười trả lời cô: “Đương nhiên rồi! Hơn nữa cô ấy còn đập vỡ cả một chiếc ly”.

“Cái này…” Nại Nại cảm thấy ‘tội nghiệt’ của mình nặng nề, nhưng chỉ có thể trách giao thông thủ đô đông đúc quá. Đặc biệt là sau khi có luật giao thông mới, hàng loạt các xe như phủ kín hết mọi ngả đường thành phố. Nói cô ki bo không gọi taxi đi cũng sai, cho dù cô có đi taxi thì vẫn không cách nào đến đúng giờ được. Xe nào mà chả bị tắc?

Đã tìm được cái cớ hợp tình hợp lí, Nại Nại nở nụ cười xí xoá, đi theo người phục vụ vào phòng ăn riêng. Trước khi vào phòng cô chỉnh lại tóc tai, ưỡn ngực, nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng. Phía trong truyền ra giọng nói y hệt trong điện thoại, thế là cô đẩy cửa bước vào, vừa đối mặt với người phụ nữ phía trong là bịt miệng nhịn cười.

Trung quốc thịnh thế!

Trong đầu cô bỗng hiện lên bốn chữ đó.

Chiếc xường xám lịch thiệp của những năm 30, cổ áo cách tân, kết hợp cùng chiếc dây lưng tôn lên vòng một đầy đặn vòng hai thon gọn, còn phía dưới thì bị bàn chắn mất, nhìn không rõ, nhưng cũng không khó tưởng tượng, đúng là một kiểu ăn vận cầu kì trang trọng.

Hoàn toàn đối lập với Nại Nại, bộ quần áo cô đang mặc đúng là “tàn tạ”. Trên là chiếc áo phông hình thỏ nhí nhố, phía dưới là chiếc quần bò giản dị, lại thêm đôi giày làm việc vô cùng thoải mái. Từ đầu đến chân toát lên vẻ tuỳ tiện, khiến cho đối phải nghĩ coi có phải bản thân đã quá trang trọng, ăn vận như thể sắp tiếp kiến đệ nhất phu nhân không vậy!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s