Tn PK Xhđ: C35_P2: Số lượng tình địch tăng theo cấp số cộng

Có điều cảm giác ngại ngùng đó chỉ khoảng vài giây, ngay sau đó, Y Lệ tựa lưng vào ghế nho nhã nhấc ly cà phê lên nhấm nhap, miệng từ từ mỉm cười lộ rõ khí chất cao sang quý phái.

Đúng thế, cô ấy khác hẳn với người tình của Lữ Nghị, từ trong ra ngoài đều khác biệt. Nếu như nói người phụ nữ kia mù quáng đuổi theo giành giật thứ mà ngay bản thân cũng không biết là gì, thì người phụ nữ trước mặt lại đủ bản lĩnh kề vai sát cánh bên cạnh Lôi Kính.

Dù là chuyện gì xảy ra mặt vẫn không hề biến sắc, khiến người đối diện không thể đoán biết được gì.

Y Lệ mỉm cười, đưa tay mời Nại Nại ngồi, tay phải bưng ly cà phê, mắt nhìn đánh giá Nại Nại, ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu cô lúc này: “Xem ra Lôi Kính thực sự muốn nghỉ hưu rồi!”

Toàn thân Nại Nại toát ra vẻ đẹp ưu nhã, ăn mặc thoải mái, thần thái dịu dàng, mọi cử chỉ đều là của một người phụ nữ hiền lương thục nữ, an lành hoà nhã. Nếu là như vậy thì có thể hiểu những biểu hiện thất thường gần đây của Lôi Kính. Nói cho cùng khi đã tìm được bến bờ bình an, ai lại chịu xông pha ra ngoài nơi sóng to gió lớn nữa?

Y Lệ nhìn Nại Nại, gật đầu ra hiệu cho nhân viên phục vụ, rồi lên tiếng miệng lệnh: “Cô có thể chọn lựa đồ uống cô thích”.

Nại Nại biết rõ có thể làm bạn làm ăn của Lôi Kính thì người phụ nữ trước mặt phải thuộc dạng máu mặt hành sự quyết đoán ra tay hiểm độc. Luồng sát khí lạnh lẽo toát ra trên mặt cô ta cũng giống hệt với Lôi Kính, đè nén người khác tới mức thở không ra hơi.

“Không uống, không có hứng thú”. Nại Nại có gì nói đấy. ăn sơn hào hải vị ở đây cùng chẳng ngon bằng món đậu phụ Ma Bà rẻ tiền ở nhà.

Y Lệ khinh khỉnh mỉm cười: “Yên tâm! tôi không hạ độc đâu”.

“Đương nhiên, cô đâu có dám”. Nại Nại vô cùng chấn tĩnh.

“Tại sao cô lại khẳng định tôi không dám?” Sự quả quyết của Nại Nại khiến Y Lệ khó chịu, cô lạnh lùng nói tiếp: “Cô cho rằng Lôi Kính kịp tới cứu cô sao? Cô không ngu xuẩn vậy chứ?”

Nại Nại cười nhạt: “Đương nhiên là không kịp. Nhưng tôi tin chắc anh ấy sẽ không tha cho cô”.

Không biết chắc tại sao, nhưng cô tin tưởng mình có chút địa vị gì đó trong tim Lôi Kính. Cô cũng khẳng định anh nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ làm hại cô. Đúng vậy, cô khẳng định.

Y Lệ tỏ vẻ như vừa nghe chuyện cười xong, khẽ mỉm cười nói: “Cô tin chắc vậy sao? Tôi và anh ấy làm ăn hợp tác lớn, tôi nắm trong tay các vụ làm ăn quyết định sụ sinh tồn của Húc Đô, cô nghĩ anh ấy sẽ vì cô mà đắc tội tôi sao?”

Nại Nại cười ha ha: “Đừng ngốc thế! Trên thế gian này chỉ cần có người, thì còn cái gì mà không đánh đổi được chứ?”

Y Lệ đột nhiên nheo mắt lại: “Xem ra tôi đã đánh giá thấp cô. Tôi cứ cho rằng một người phụ nữ bán nhà đất ba mấy tuổi đã từng li hôn như cô chẳng có chút nội hàm nào. Thế nhưng những gì cô nói nãy giờ cũng cho thấy bản lĩnh vững vàng đấy chứ?”

Nại Nại không ý kiến gì trước lời khen của tình địch, chỉ bình thản tựa ghế nhìn Y Lệ.

“Đương nhiên, có thể “câu” được Lôi Kính đã chứng minh cô không tầm thường rồi! Chỉ có điều tôi rất hiếu kì là rốt cuộc cô đã dùng cách gì khiến Lôi Kính đùa giỡn với cô lâu đến vậy. Phải biết là con người anh ta xưa nay không mấy khi nhẫn nại”.

Nại Nại cau mày, sau đó nở nụ cười nghênh chiến: “Cái này tôi cũng không biết, hay là để tôi thay cô đi hỏi anh ấy xem sao?”

Nực cười! Dựa vào cái gì mà cô ta xem cô như đã huỷ hoại Lôi Kính? Nại Nại không chịu thua kém lại bổ sung thêm một câu: “Có điều tôi nhớ rõ anh ấy đã từng nói, người mà anh chơi đùa nhăng nhít lâu nhất chính là người tình tiền nhiệm, cụ thể tên là gì thì tôi không rõ, cô có biết không?”

Câu phản kích của Nại Nại sức công phá không lớn, nghe giống như lời cãi lộn giữa con nít ba tuổi với nhau vậy. Thế nhưng đối thoại giữa tình địch với nhau xưa nay đều trẻ con như thế, càng buồn cười càng tranh luận, càng tranh luân lại càng buồn cười. Đấu qua đấu lại ấu trĩ y như trẻ con mẫu giáo vậy!

Y Lệ chậm rãi đặt ly cà phê lên bàn: “Cô cho rằng như vậy có thể khiến tôi nổi giận?”

“Không thể, tôi chỉ có thể khiến tim cô tắc nghẽn thôi!” Nại Nại chậm rãi tiêp chiêu.

Y Lệ dừng lại lặng người một lúc: “Cô cũng nhìn thấu lòng người khác đấy”.

“Tôi không phải là thấu hiểu người khác, chỉ là thấu hiểu tâm trạng khi thấy người phụ nữ khác xuất hiện bên cạnh người đàn ông của mình”.

Y Lệ hỏi: “Cô đã gặp tình địch?”

“Đương nhiên!” Nói đến đây Nại Nại cảm thấy hơi buồn bã, nhưng vẫn vui lòng giúp đỡ người khác. Bởi vì giúp người cũng như giúp mình, cảm hoá sư tử hà đông còn hơn chịu nguy hiểm bị bắt cóc rạch mặt.

“Có suy nghĩ gì?” Y Lệ nhấp cà phê rồi hỏi.

“Cô ta chẳng xinh đẹp như mình, cho nên mắt mũi của tên đàn ông thối kia mù rồi, cho hắn đáng kiếp chịu khổ chịu nạn cho rồi”. Nại Nại bình thản nói, câu nói câu nấy rất hợp thực tế, nên khiến tâm trạng Y Lệ tự nhiên tốt lên nhiều, đắc ý nhìn lướt quanh nói: “Rất hợp thực tế!”

Nại Nại nhanh chóng bổ sung: “Nhưng không hợp với thân phận của cô”.

“Có ý gì?” Y Lệ nhìn Nại Nại chằm chằm chờ lời giải thích.

“Năm đó tôi là vợ người ta, đầy đủ tư cách căm hận tình địch. Thế còn cô thì sao?” Nại Nại phong độ cười hỏi vặn lại. Chỉ một câu nói đã khiến người phụ nữ trước mặt chết lặng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s