Tn PK Xhđ: C36_P1: Đàn bà giao đấu 36 kế

Một câu nói của Nại Nại khiến cơn thịnh nộ của Y Lệ bùng phát, cô rất muốn đập bàn đứng phắt dậy rồi tát cho Nại Nại một cái điếng người, càng muốn cho thuộc hạ bắt trói Nại Nại đưa về Mỹ để uy hiếp Lôi Kính. Hơn thế, cô còn muốn vẽ vài bông hoa trên mặt ả rồi vứt ra nơi hoang vu nào đó cho tự sinh tự diệt. Tất cả mọi suy nghĩ đó đều cứ thế trôi đi, nể mặt Lôi Kính mà đành nén giận xuống. Nhưng đang định cứ thế cho qua thì câu nói tiếp theo của Nại Nại chốc lát làm tất cả…bùng nổ!

“Đừng tức giận, sẽ có vết nhăn đấy!” Nại Nại bình thản khuyên nhủ.

Y Lệ cắn răng thề độc: Nhất định không thể để người đàn bà này sống mà đi khỏi căn phòng này được. Ả đúng là ngu xuẩn quá thể, còn Lôi Kính vì người đàn bà này mà từ chối hợp tác lại càng xuẩn ngốc gấp bội. Miệng cô không ngừng giật lên, nén giận hỏi tiếp: “Cô không sợ tôi?”

Nại Nại ngẩng đầu, thần thái vô cùng bình tĩnh. Đột nhiên cô nhận thấy ở bên Lôi Kính lâu có rất nhiều lợi ích. Anh huấn luyện cô không run sợ trước ánh mắt sắc lạnh, anh khiến cô quen thuộc với những lời lẽ cay độc. Thậm chí ngay lúc này cô thực sự cảm thấy người đàn bà trước mặt thật đáng thương. Nên Nại Nại đại phát từ bi bất giác nói: “Nói thật, phụ nữ chúng ta sợ nhất là tức giận. Không chỉ trừng phạt nhan sắc bản thân, còn khiến các biện pháp chăm sóc mất tác dụng. Thà rằng suốt ngày mất thời gian lo việc lung tung, chi bằng vui vẻ sống qua ngày, còn tiết kiệm được một món tiền kha khá từ khoản chăm sóc nhan sắc!”

Y Lệ lấy lại bình tĩnh, cố tỏ ra chấn tĩnh nói: “Vốn biết trước chị là bán nhà đất, chứ ai không biết lại tưởng chị buôn mỹ phẩm”.

Nại Nại cúi đầu: “Bán nhà đất chẳng có gì đáng xấu hổ, chí ít bất cứ đồng nào kiếm được cũng có thể đem phơi ngoài nắng ấm”.

Câu này chọc đúng vào nỗi đau của Y Lệ, cô cười lạnh nói xỉa: “Thản nào Lôi Kính không muốn hợp tác, thì ra sau lưng có một bà cô cố vấn dạy dỗ. Cô sạch sẽ còn chúng tôi dơ bẩn. Thế cô nghĩ tiền của Lôi Kính có màu gì? Tất cả tiền hai người ăn uống tiêu xài cũng đều có thể đem phơi ngoài nắng hả? Tần Nại Nại, cô giả thánh mẫu không ai quản cô, nhưng đừng tiêu tiền của chúng tôi rồi giả vờ thiên sứ”.

Mặt Nại Nại bỗng tím lịm đi, đây là lần đâu tiên cô bị bức bách nghĩ tới vấn đề này. Trước đây vẫn biết nghề nghiệp của Lôi Kính, cũng biết một số thứ không mấy quang minh chính đại. Nhưng thực tình cô chưa hề nghĩ tới việc tiền mình dùng lại nhiễm màu đen. Cô chỉ muốn tìm một người đàn ông để dựa dẫm, nhưng phải sẽ tiếp nhận tất cả mọi thứ một cách vô điều kiện.

Cô cúi đầu nghĩ thật kĩ rồi  mới trả lời: “Tiền của Lôi Kính sạch hay không thì tôi sẽ hỏi anh ây, nhưng xin đừng động chút là nói hai từ chúng tôi. Theo tôi được biết thì tiền của Lôi Kính là lợi nhuận được phân phối sau, tôi có quyền sử dụng. Chẳng liên quan gì đến cô hết”.

“Mồm mép lợi hại, không hổ danh là dân bán nhà đất”. Y Lệ trận đầu chiến thắng vô cùng vui vẻ. Nại Nại quá đơn thuần, hỉ nộ ái ố đều viết hết trên mặt, dù cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sự do dự khiến Y Lệ mẫn cảm nhận thấy những giao động trong lòng cô. Cô nhếch miệng cười nói: “Đúng thế, nhưng cô đừng quên là nếu không có tôi thì ngay đến món tiền sau cùng đến tay Lôi Kính cũng không có đâu”.

Nại Nại lặng người, quả thật quan hệ làm ăn giữa Lôi Kính và Y Lệ cô không hề biết gì, cũng chẳng hiểu những dây dưa lằng nhằng bên trong. Ngộ nhỡ đắc tội cô ta, chó cùng dứt dậu, Lôi Kính có thể chống đỡ được bao lâu cũng không biết nữa. Tính đi toán lại thì vẫn không nên chọc tức cô ta.

Thấy Nại Nại lặng im, Y Lệ cũng không nói gì nữa. Hai người phụ nữ ôm tâm sự riêng trầm mặc rất lâu mãi cho tới khi đột nhiên Y Lệ hỏi: “Lôi dạo này không uống cà phê nữa?”

Đang không chú ý, Nại Nại trả lời theo bản năng: “Sửa thành uống nước lọc rồi, nước lọc nhiều dinh dưỡng”.

Y Lệ cau mày: “Sao cô lại khiến anh sửa được? Đó là thói quen lâu năm của Lôi. Thậm chí anh ấy còn mua cả một trang trại ởParischuyên trồng hạt cà phê để uống”.

Nại Nại trả lời thản nhiên đầy ẩn ý: “Không chuẩn bị cho thì hết thôi. Không có gì uống tự nhiên phải uống nước lọc”.

Y Lệ bất  ngờ: “Cô dám không chuẩn bị cho Lôi?”

“Các thứ tôi không chuẩn bị cho anh ấy còn nhiều lắm, thói quen của anh nhiều như thế, ai mà chăm lo tất cả được?” Nại Nại nói.

“Tôi vẫn tưởng Lôi thích tính hiền lương thục đức của cô, ai dè cũng chẳng ra gì”. Y Lệ cười lạnh.

Đây là kinh nghiệm mà tôi đúc kết ra: phụ nữ nên học cách yêu thương bản thân nhiều hơn. Khi mình dâng hiến cho người kia tất cả cũng chính là lúc mất đi chính bản thân. Tất cả mọi tính cách, thói quen thậm chí cũng hoạt động hằng ngày cũng theo đó mà xoay chuyển quanh người đó. Đây chính là điều bi thảm nhất. Cô có thể yêu họ, có thể tôn trọng họ nhưng không nên yêu mà không chút bảo tồn. Cho dù có yêu điên cuồng mãnh liệt cũng nên giữ lại cho mình chút tự tôn, bí ẩn, nếu không kết cục sẽ rất thảm hại”.

Một tràng độc thoại khơi dậy lòng hiếu kì của Y Lệ: “Đây chính là kinh nghiệm mà cô bảo sao?”

Nại Nại gật đầu: “Đúng thế, cho nên kết cục rất đau thương”.

“Thế thì tôi lại tò mò rồi. Sao Lôi Kính lại chịu ở cùng chị? Chả nhẽ là để bị quản lí sao?” Y Lệ cười khẩy.

“Có lẽ anh ấy thích bị ngược đãi cũng chưa biết chừng!” Tâm trí Nại Nại vẫn đang nghĩ tới chuyện tiền của anh có màu gì, thuận miệng nói ra câu này, cũng tự đánh thức bản thân. Lâu nay, Lôi Kính ngoại trừ tính khí hơi tệ một chút thì chưa hề yêu cầu cô làm gì cả, ngược lại anh ấy lại còn chăm lo mọi việc ăn ở đi lại của cô. Thậm chí cả đồ thiết yếu cũng mua giúp cô, tại sao lại thế nhỉ? Hay anh thực sự thích bị ngược đãi?

Câu trả lời đó hiển hiện trong đầu Nại Nại thế nhưng cô không dám nhìn không dám động chạm tới. Cô sợ nếu biết được, quẩn vào rồi, sau này phân li sẽ đau khổ. Đó là một kết cục không có tương lai, người đã vấp ngã một lần như Nại Nại không dám trải qua lần nữa. Ngộ nhỡ…Anh và cô liệu có thể suốt đời suốt kiếp?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s