Tn PK Xhđ: C36_P2: Đàn bà giao đấu 36 kế

Y Lệ nghe thấy câu nói của Nại Nại liền cười nói: “Lôi mà tôi biết thì không thích bị ngược đãi, người cô biết có lẽ lại thích. Hay là chúng ta chơi một trò thú vị nhé?”

Nại Nại lắc đầu theo phản xạ, đùa với hổ là quá dại dội. Cô sẽ không cùng tình địch lập mưu chơi Lôi Kính đâu, như vậy thật ngu ngốc quá! Thế nhưng lời mời mọc của Y Lệ tràn trề sức cuốn hút, nếu tiếp tục thuyết phục cô không biết liệu có giữ được bình tĩnh cho đến sau cùng không. Thế là Nại Nại lẽ đặt điện thoại lên bàn, vừa cười vừa định gửi một tin nhắn cảnh báo cho anh, người sắp bị chơi một vố.

Tiếc rằng Y Lệ không ngốc như Nại Nại, ngay cử chỉ đầu tiên đã bị Y Lệ nhìn thấy, cô cười đưa tay về phía Nại Nại: “Đưa đây, tôi nhắn giúp cho.”

Nại Nại ha ha cười, thầm tự mắng, mắt của Trung Quốc thịnh thế tinh thật, mình hành động bí mật thế mà cũng phát hiện ra. Để bảo tồn tính mạng, cô ngoan ngoãn giao nộp điện thoại. Y Lệ vừa nhận được chiếc điện thoại từ tay Nại Nại liền mỉa mai: “Lôi Kính đối xử tệ với cô quá, điện thoại của cô thật quá rẻ mạt!”

“Là tôi không muốn thôi. Anh ấy đòi mua cho, nhưng tôi từ chối”. Người khác chê cô ăn mặc không ra gì thì cô thản nhiên tiếp nhận, nhưng chê Lôi Kính thì cô không nhịn nổi mà phải lên tiếng giải thích cho anh.

Y Lệ chả thèm ngẩng mặt, lạnh lùng nói: “Thì ra cô thích giúp đỡ người khác, nghĩ đến người rồi mới nghĩ đến mình”.

Nại Nại liền đáp: “Cũng chẳng phải! Tôi chỉ luôn nghĩ không liên quan tiền bạc nhiều sẽ có chút tôn nghiêm cho riêng mình”.

Y Lệ không thể tin nổi nheo mắt hỏi tiếp: “Hai người ở cùng lâu vậy, cô chưa đòi hỏi anh ấy mua gì cho hả?”

“Anh chủ động mua cho tôi, tôi muốn cản cũng không nối. Còn tôi yêu cầu anh mua thì theo tôi nhớ chỉ có lần muốn ăn đồ xiên nương thôi”.

“Đó là thứ gì?” Y Lệ cau mày hỏi.

Nại Nại giải thích một hồi, quả nhiên không ngoài dự đoán, Y Lệ bày tỏ thái độ khó hiểu: “Cô đòi hỏi anh ấy mua cho thứ rác rưởi trị giá 20 tệ?”

“Rất thơm ngon! không phải rác rưởi. Còn nữa, 20 tệ cũng có thể ăn no nê ngon lành”. Nại Nại cười mãn nguyện nhớ lại mùi vị của những xiên nướng nóng hôi hổi.

“Cô dễ dàng thỏa mãn vậy sao?” Y Lệ căn bản không tin nổi trên đời  này lại có người phụ nữ không hứng thú với tiền bạc, mặt cô lạnh lùng hỏi: “Nếu bây giờ tôi cho cô 1 triệu tệ, đổi lại cô phải rời xa Lôi?”

“Trước đây tôi không phải lo lắng chuyện tiền bạc, nên coi đó là vật ngoài thân, sau này không có tiền, tự nhiên cũng biết lợi ích của nó. Thế nhưng nếu thực sự phải chọn lựa tôi vẫn cứ cho rằng những xiên nướng trị giá 20 tệ do người đó mua cho cũng là một kiểu yêu thương. Tình yêu đó đáng giá hơn so với đống vàng đống bạc. Đương nhiên nếu cho tôi 1 triệu tệ mà không bắt tôi phải làm gì thì tôi rất sẵn lòng! Nhưng nếu dùng số tiền đó đổi lấy Lôi Kính thì cô đã coi thường tôi và cũng đánh giá quá thấp anh ấy”. Nại Nại nuốt nước miếng, cố tỏ ra thật thản nhiên.

Thực ra tất cả đều là nhảm nhí!

Điều mà cô muốn nói phải là: Cô tưởng tôi là ai? Cho con sao, thưởng cho mẩu xương là sung sướng vẫy đuôi mừng rỡ? Còn thực tế, haizzz, cô chỉ muốn tỏ vẻ tôn trọng bản thân, dù gì cũng không được yếu thế trước tình địch.

Nếu như binh pháp có 36 kế thì trận chiến giữa họ cũng kế đối kế, mưu đấu mưu mà thôi.

Cố tỏ ra không màng gì thì đối phương mới không thể tìm ra nhược điểm của bản thân. Cô nghĩ vậy! Ai ngờ Y Lệ chả thèm để tâm, tiếp đó mở điện thoại ấn nút bẩm những số quen thuộc, gửi đi vài chữ, gập lại rồi mỉm cười chờ điện thoại của Lôi Kính.

Quả nhiên chưa đến 5 phút sau, tiếng điện thoại reo vang, cô lặng quan sát Nại Nại rồi mỉm cười: “Có muốn biết anh ấy sẽ nói gì không?”

Nại Nại khiếp sợ trước ánh mắt của Y Lệ, ánh mắt gian tà, âm mưu xảo quyệt nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ, cô ấy quả là có bản lĩnh trói chặt đàn ông. Chính xác là đàn ông không muốn gây khó dễ cho cô ấy.

“Muốn.” Nại Nại thật thà nói.

Sau khi trải qua nhiều việc như vậy, cô thực sự muốn nghe giọng nói của anh.

Y Lệ bấm nút mở loa rồi nhận điện thoại: “Sao thế, Lôi, anh nghĩ kĩ chưa?’

Giọng Lôi Kính truyền qua điện thoại khiến Nại Nại suýt nữa bật khóc. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại có thể nhớ anh đến vậy, chưa bao giờ. Cô mím chặt môi, giữ bản thân chấn tĩnh lại.

“Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám động vào một sợi lông chân của cô ấy, tôi thề sẽ bất chấp mọi giá khiến cô hối hận”. Giọng nói của Lôi Kính sắc lạnh, mặt Y Lệ trắng bệch, thái độ cao ngạo ban đầu cũng chẳng thể kiềm chế nổi thân thể run lên vì sợ hãi.

“Lôi, cô ta không đáng. Em cho cô ta 1 triệu tệ, cô ấy đã nhận và đồng ý không qua lại với anh nữa”. Y Lệ ra hiệu cho Nại Nại khiến cô phải ngồi xuống mà không được phản ứng gì.

Thực ra cô cũng rất muốn biết Lôi Kính sẽ nói thế nào.

“Không thể nào, cô ấy sẽ không làm vậy”. Lôi Kính chấn tĩnh lạ thường.

Thái độ của anh khiến Y Lệ chút xót tận đáy tim, cố ý nói thêm: “Lôi! Anh nhìn nhầm người rồi”.

Nại Nại cúi đầu, lặng nghĩ.

Kiểu chiến thuật tâm lí này trước kia đã đọc nhiều trong tiểu thuyết, tín niệm kiên định của một người sẽ lay động trước hàng loạt câu hỏi dồn ép của người khác. Cho dù giữ vững niềm tin đến sau cùng thì trong lòng người đó cũng sẽ sinh chút hiềm nghi. Nại Nại không biết trong lòng Lôi Kính sẽ thế nào nhưng cô dám khẳng định dù có nghi ngờ thì người cứng đầu như Lôi Kính chắc chắn sẽ chọc tức chết tên tiểu nhân trước mặt rồi mới tính sau.

Đầu kia điện thoại trầm lặng khá lâu, sau đó đột nhiên Lôi Kính cười nói: “Y Lệ, tôi với cô đánh cược đi, vật cược là Húc Đô cô ngày đêm mộng tưởng, tôi cược cô ấy không làm vậy”.

Nụ cười nhẹ nhàng đó của anh khiến cô vô cùng cảm động, Anh nói thoái mái đến vậy, anh tin tưởng cô nhiều đến vậy…

Đột nhiên cô đứng phắt dậy, hét lớn vào điện thoại: “Anh là đồ đại ngốc”.

Đầu dây đằng kia của Lôi Kính đột nhiên mất tiếng động, Y Lệ bịt chặt đầu dây lại, lấy chân đạp mạnh vào chân Nại Nại, lườm Nại Nại một cái. Đang định nói tiếp gì đó thì chợt nghe thấy câu hét của Lôi Kính: “Em là đồ ngốc nghếch”.

Y Lệ lặng nhìn lên trời, muốn nôn mửa tại trận. Cô chưa từng thấy Lôi Kính ngu xuẩn đến vậy. Điều không chấp nhận được nhất chính là hai người này nói những lời này không hề thấy ngượng ngùng. Cô định thần lạnh lùng nói: “Đừng có ngốc nghếch với đồ ngốc mãi thê! Anh muốn cứu cô ta thì mau tới bàn chuyện làm ăn, nếu không em sẽ đưa cô ta về Mỹ”.

Lôi Kính thậm chí còn chẳng thèm trả lời đã dập máy, Y Lệ ngây người trước tiếng tút tút không ngừng truyền lại, mãi không lấy lại được thần hồn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s