TN PK Xhđ: C38_P2: Lạc lõng sau khi xả thân vì nghĩa

Lôi Kính đạp cửa, đẩy Nại Nại lên giường, cúi đầu hôn liên tiếp lên môi và cổ Nại Nai. Cô muốn phản kháng, cố gắng ngồi dậy, nhưng bị anh ép xuống, cô liền ngã về chỗ cũ. Cô nghẹn lời: “Anh là đồ khốn!”

“Em quen biết anh lâu vậy, bây giờ mới biết anh là đồ khốn sao?” Anh cười nhạt. Sau đó càng hôn càng sâu hơn, một tay nắm lấy đôi tay cô, tay kia thâm nhập vào trong áo cô, tiến sát cận kề phần ngực cô. Nại Nại mãi mới thoát khỏi môi anh, hổn hển nói: “Lôi Kính, anh đừng coi tôi như đứa bé gái, anh mà làm bừa, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu”.

“Không phải em không chịu kết hôn cùng anh sao? Anh cần em tha thứ làm gì? Em cũng không phải vợ anh!” Lôi Kính lại chiếm lấy môi cô, một tay cởi chiếc quần bò của cô, mạnh bạo tiến tới.

Chuyện sao có thể tiến triển tới bước này? Sau khi bọn họ vừa cùng nhau vượt qua hiểm nguy, sau khi họ vừa hiểu rõ được tình yêu dành cho nhau?

Nại Nại bẽ bang từ bỏ kháng cự, lặng ra như chết, mặt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang mất đi kiểm soát kia. Ánh mắt tuyệt vọng của Nại Nại đã khơi dậy cảm giác bất lực chưa từng có trong Lôi Kính. Anh hận không thể đối xử với Nại Nại như đã từng đối xử với Y Lệ trước kia. Anh kiềm chế không nổi sự tức giận trong lòng, đặc biệt khi cô thản nhiên nói không muốn kết hôn với anh.

Anh biết mình không phải là một quân tử nhưng tuyệt đối cũng không phải là hạng tiểu nhân trở mặt chỉ vì bị người ta cự tuyệt. Nhưng cảm giác khó chịu trong tim cứ luôn nhắc nhở anh, người phụ nữ này không cần anh, không muốn kết hôn cùng anh. Anh cho rằng có thể độ lượng tỏ ra không sao, nhưng thực tế anh lại chẳng vượt qua nổi “tảng đá” chèn trong tim này.

Nếu như… nếu như anh chỉ coi cô chỉ là một cô tình nhân thôi, thì anh đã không phải đau khổ khó chịu đến vậy.

Nếu như… nếu như anh có thể dễ dàng từ bỏ, vậy thì đã không cần phải day dứt vẫy vùng.

Cho nên anh muốn chứng minh rằng đối với anh Nại Nại chỉ là một người tình, đơn giản vậy thôi. Nhưng đến lúc phải ra tay thực sự, cứ nhìn thấy những giọt lệ dâng trào trong ánh mắt cô là anh lại không nhẫn tâm. Anh tức giận phủ đầu trên vai cô, giọng trầm trầm: “Nại Nại, anh muốn có em”.

Tiếng nói của anh rất nhẹ, nhưng không thể phớt lờ được, Nại Nại vùng vẫy thoát khỏi sự kìm kẹp của anh, đẩy bờ vai anh ra. Cô tưởng rằng anh sẽ không dễ dàng buông tha, kết quả vừa đẩy nhẹ, anh đã lật người qua kế bên. Thân người trầm nặng của anh đè hằn lên chiếc đệm, anh quay lưng với cô, lặng lẽ lấy thuốc trong túi áo trên sàn nhà, bần thần hút thuốc.

Hương thuốc trầm tư bay quanh giường, làm tê dại trái tim hai người. Nại Nại nằm sau lưng anh, ngẩng mặt lên để nước mắt tự do rơi rớt.

Một lúc sau tâm trạng Lôi Kính mới bình tĩnh lại, trong lúc hút thuốc nặng nề đầy tâm sự, Nại Nại co ro ghé sát vào lưng anh, tay cô từ từ vòng tay qua và ôm lấy bụng anh, mặt áp vào nơi ấm áp nhất của anh.

“Thực ra…” Nại Nại đang định giải thích thêm về hành động của mình.

Lôi Kính liền quay lưng lại, tay giữ lấy vai cô, tiếp tục hôn cô.

Không còn nội y, Lôi Kính có thể thấy rõ các đường cong quyến rũ trên người Nại Nại, anh chơi đùa trên ngực cô, làn da bắt đầu phản ứng khi bị kích thích.

Nại Nại thở dồn dập, không còn chỗ nào trốn tránh. Dục vọng dâng trào trong Lôi Kính hoàn toàn không phù hợp với tâm trạng vừa mới bình tĩnh trở lại, nhưng động tác của anh vẫn cứ mạnh mẽ. Nại Nại không chịu nổi đau đớn nên thỉnh thoảng lại rên rỉ, nhưng những đau đớn này lại bị che lấp bởi niềm vui sướng trào dâng.

“Lôi Kính!” Nại Nại nhỏ nhẹ: “Nhẹ thôi!”

Lôi Kính bị thu hút bởi tiếng nói của Nại Nại, nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể cô. Nại Nại trở tay không kịp nên cảm thấy có chút khó chịu, cô quay người đẩy lưng anh ra, ngăn cản anh tiến sâu hơn.

Không có tiệng động nào, Lôi Kính cũng chẳng chậm lại, mỗi một lần chiếm hữu đều là kết quả cho lòng kiên định của anh.

Sau cảm giác đau đớn, Nại Nại lại thấy sự thoải mái khó tả, cô không nỡ nhắm mắt, chỉ muốn mãi nhìn vào đôi mắt của anh.

Nại Nại không biết Lôi Kính có yêu cô hay không, nhưng cuối cùng cô đã biết tâm ý của bản thân.

Vô cùng rõ ràng, vô cùng chuẩn xác.

Đúng thế, cô yêu anh, bất chấp mọi hậu quả để yêu anh. Không rõ lí do, cũng chẳng biết bắt đầu từ lúc nào. Trong tình trạng không hề hay biết, cô đã đắm chìm vào tình yêu dành cho anh!

Niềm khoái cảm đó khiến cô buồn bã, sự dày vò của Lôi Kính khiến cô tan nát con tim, nhưng sức hấp dẫn không thể chống cự này đã làm tê dại thần trí cô. Cô ôm chặt lấy eo anh, để mặc cho anh tiến sâu thâm nhập.

Chính vào giây phút đó, sau khi hiểu rõ mọi chuyện, trái tim Nại Nại bỗng trở nên trỗng rỗng.

Cứ như vậy, nếu hai người có thể tiếp tục đến với nhau.

Một người chung đụng không có tình cảm, những tháng ngày không có cảm giác an toàn và một đoạn tình duyên không kết quả.

“Tần Nại Nại.” Lôi Kính nói.

“Hả?” Anh nhấc cằm cô lên, hướng thẳng vào ánh mắt mình, Nại Nại đành nhìn vào khuôn ngực rắn chắc ngay trước mặt, cho thấy sức mạnh tiềm ẩn có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

Nại Nại thở dồn dập cố gắng khống chế bản thân không nghĩ lệch lạc, nhưng mồ hôi của anh rơi trên người, rơi trên mắt khiến cô tránh không khỏi ánh mắt nhạt nhoà. Đôi mắt đó lờ mờ nhìn nét mặt của anh.

“Tần Nại Nại, em để anh suy nghĩ xem, liệu có nên buông tay không”. Lôi Kính nhỏ nhẹ nói.

“Ý của anh là…” Nại Nại run rẩy hỏi lại.

“Em đi đi”. Lôi Kính lạnh lùng nói.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s