Tn PK Xhđ: C39_P1: Kế hoạch quy ẩn bắt đầu khởi động

Từ nhỏ tiểu Nại Nại đã bị lạc N lần. Mẹ Nại Nại một mình gánh vác gia đình nên vô cùng vất vả bận rộn, lại thêm tính mơ màng bẩm sinh nên tiểu Nại Nại đã vô số lần tìm bóng dáng quen thuộc của mẹ trong biển người xa lạ.

Đó là một đoạn kí ức đã ngả màu thời gian, giống như một bức ảnh mờ ảo vì bị khói hun. Trong kí ức xa xưa đó, tiểu Nại Nại quay đầu mà không thấy hình dáng của mẹ, cô chỉ còn cách ngẩng đầu tìm kiếm mẹ trong bạt ngàn dòng người qua lại, từng khuôn mặt lạnh lùng, từng đôi tay xa lạ. Cô nhanh chóng vượt hàng ngàn đôi chân, tìm kiếm tung tích của mẹ.

Thỉnh thỉnh thoảng có người tốt bụng dắt Nại Nại đến phòng phát thanh, gọi loa tìm mẹ.Thế nhưng mấy dì ở chỗ phòng phát thanh không tốt bụng như vậy, thường nhìn tiểu Nại Nại một cái rồi lạnh lùng hỏi: “Liệu có phải cô bé bị gia đình bỏ rơi?”

Người tốt bụng lại ái ngại nhìn tiểu Nại Nại, còn tiểu Nại Nại thì ngây ngô nhìn đáp lại ánh mắt họ.

Dường như nghe hiểu lời nói của mấy dì kia, nên không biết dũng khí từ đâu đến khiến tiểu Nại Nại hét to: “Không phải! Không có ai lại không cần cháu nữa”.

Tiếng nói đó như vang vọng bên tai và cũng đánh thức Nại Nại bừng tỉnh khỏi mê man. Người đẫm mồ hôi lạnh, cô từ từ choàng dậy, trước mắt chỉ là một khoảng mơ hồ.

Cô đã từ nhà số 21 dọn về nhà được 3 hôm rồi mà vẫn thấy khó chịu không nguôi. Luôn cảm giác khối khí nóng trong ngực bị ai đó nhẫn tâm dội nước lạnh lên, cứ đông cứng tắc nghẽn tại đó, lên không được mà xuống chẳng xong.

Hôm đó Lôi Kính nói xong liền mặc quần áo rồi rời đi, bỏ mặc lại Nại Nại trơ trọi với câu nói văng vẳng, anh muốn kết hôn cùng em.

Trong cuộc đời mình, Tần Nại Nại vị vứt bỏ tới hai lần. Một lần là khi chồng cũ có tình nhân mới, và lần này là bị người ta vô duyên vô cơ nói câu em đi đi.

Tuy biết rằng ý nghĩ mãnh liệt chưa muốn kết hôn của mình đã làm tổn thương tự tôn của Lôi Kính, nhưng kết quả nhận được hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Nại Nại.

Vậy là, nằm trên giường của anh, Nại Nại cô độc nói với bản thân: “Cũng tốt! Chí ít như vậy cũng không mất mặt. Là mình nói không muốn kết hôn trước nên người ta mới từ bỏ. Quyền chủ động nằm trong tay mình”.

Sự vô tư đến bất lực! Cô cười mếu máo.

Lúc quay về chỗ Tiểu Trần, Nại Nại mới phát hiện cô không ở đó có đến vài hôm mà trời thay đất đổi hết rồi. Nơi hai chị em trước kia tương thân tương ái sống dựa vào nhau giờ đã trở thành lâu đài tình ái. Trong căn phòng bé nhỏ, Tiểu Trần và bạn thanh mai trúc mã đang đùa giỡn, yêu thương thì bị tiếng mở cửa của cô làm ngắt quãng. Ngượng ngùng vô cùng!

Ngượng ngùng không chỉ có hai người họ, mà ngay chính người vô ý bước vào như Nại Nại cũng đỏ mặt tía tai.

Thế là dưới ánh mắt của họ, cô đành miễn cưỡng mỉm cười nói quay về thu dọn hành lí rồi đi ân ái cùng người ta.

Như trút được cảm giác tội lỗi, Tiểu Trần bỏ rơi thanh mai trúc mã nhanh chóng qua giúp đỡ. Nhìn dáng vẻ Tiểu Trần hồi hộp không biết làm gì, Nại Nại liền tâm sự trùng trùng khuyên bảo Tiểu Trần phải trân trọng người đàn ông này, còn nói lúc nào cần kết hôn thì kết hôn đi, cũng cứng tuổi rồi, đừng chần chừ nữa.

Tiểu Trần đương nhiên không biết Nại Nại bị cái gì kích thích, cứ gật đầu lia lịa. Sau đó chính đôi tình nhân ngượng ngùng đó tiễn cô ra đón taxi, tận mắt chứng kiến chiếc xe dần đi xa mới thôi.

Ôm hành lí ngồi trên xe Nại Nại cảm thấy đau đớn thấu lòng, chỉ đơn giản vậy thôi, lại lần nữa cô mất đi tổ ấm của mình.

Đây không phải nhà cô, cũng không phải biệt thự số 21.

Nhìn tứ phía thấy chẳng phải nơi nào hết. Đồng hồ tính tiền trên xe không ngừng nhảy số, nhưng cô vẫn chưa nghĩ ra mình phải đi đâu. Mãi cho tới khi lái xe thôi thúc liên hồi, cô mới đành thốt ra: “Lầu Nhã Vận, thôn Á Vận, Triều Dương.”

Chiếc xe phóng thần tốc khơi dậy suy nghĩ trong cô, cũng khơi dậy từng tiểu tiết trong đoạn thời gian “đáng cười” bên anh.

Nụ cười Lôi Kính, sự tức giận Lôi Kính, sự bất lực của Lôi Kính….

Tất cả mọi thứ hiện giờ chỉ toàn là anh.

Sau khi xuống xe, lên lầu, mấy thím Trương, thím Lí đều hỏi thăm, liệu có phải về nhà để thăm mẹ hay không.

Nại Nại không biết trả lời thế nào, đành cúi đầu im lặng không nói.

Mãi mới trốn tránh khỏi mấy thím hàng xóm hỏi thăm, cô ngại ngùng đứng trước căn phòng 2101 bấm chuông.

Khi nghe thấy tiếng mẹ vọng từ trong nhà ra, cô mới cảm nhận được nhịp tim loạn xạ của mình.

Suýt chút nữa cô nghĩ rằng cô không thể bước tới trước cửa nhà.

Đây mới là ngôi nhà vĩnh viễn của cô, Nại Nại tựa vào khung cửa lặng nghĩ.

Tất cả đồ đạc và cách thức bày trí đều giống hệt như trước khi cô lấy chồng. Tất cả, tất cả mọi thứ đều không hề thay đổi.

Nại Nại năm 31 tuổi lại tìm về mẹ thân yêu, sau đó nũng nịu khóc oà trong lòng mẹ.

Hứa Thụy Dương dán mắt vào màn hình vi tính, tay cầm điếu thuốc, thái độ nghiêm nghị. Hồng Cao Viễn xông tới, lấy điếu thuốc trên tay Thụy Dương châm thuốc rồi hít một hơi dài: “Bọn mày nói xem, lần này Kính ca có phải thật sự… không?”

“Chắc là vậy rồi, đồ đạc đập nát hết rồi còn gì”. Lão Ngũ đặt tập tài liệu xuống đất. Không phải anh không muốn để lên bàn, mà đơn giản vì thứ đó đã hoàn toàn bị tiêu huỷ trong tay Lôi Kính.

Hứa Thụy Dương mặt không biểu cảm tiếp tục vùi đầu vào vi tính, nói rất thấu tình đạt lí: “Tao đã nói từ đầu là đại ca sẽ chịu buông tay thôi, bọn mày giao hết tiền cược ra đây cho tao”.

Lão Thất lại không nghĩ vậy: “Chưa tới sau cùng đừng vội kết luận. Nếu như Kính ca thực sự dứt tình thì sẽ không nổi nóng đến mức này đâu. Tao vẫn tin tưởng vào ‘công lực’ của chị dâu”.

Hồng Cao Viễn gật đầu tán thành, bị Hứa Thụy Dương quay lại táng cho một phát vào đầu: “Gật cái gì mà gật, mày cho rằng đang yêu thì có kinh nghiệm hơn tao sao?”

Hồng Cao Viễn nghiến răng kèn kẹt: “Tiểu tử thối, nếu như không phải tao đã phong đao thì tao sẽ độc đấu với mày một trận. Đầu của tao là để mày tuỳ tiện đánh hả?”

Lão Ngũ và Lão Thất chẳng thèm để ý đến hai người họ, chậm rãi đi về chỗ của mình, cũng chẳng buồn khuyên giải can ngăn. Tóm lại là trước tình hình một tuần bùng nổ một lần thì ai còn có hứng thú đi khuyên giải can ngăn nữa?

Chẳng còn khán giả, Hứa Thụy Dương thấy hết hứng, liền nhìn khinh bỉ: “Lão Hồng, đầu của mày chỉ để cho ả Tổ trưởng đó đánh đúng không? Mày là nô bộc của ả à?”

Hồng Cao Viễn hiếm khi đỏ mặt bỗng phừng phừng khí nóng: “Mày! mày nhìn thấy hết rồi sao?”

“Phí lời, tao đang không hiểu mày cao to vậy sao lại ngoan ngoãn để cho người ta đánh vào đầu? Nhưng bây giờ thì đã hiểu, cao to và thông minh không có quan hệ tỉ lệ, cho nên đánh rất chuẩn”.

Hồng Cao Viễn đắc ý liếc Hứa Thụy Dương rồi cười nói: “Dư vị ngọt ngào trong đó tao sẽ không nói với mày đâu. Nói với những hạng như mày cũng mất công vô ích. Mày … đứt dây thần kinh đó rồi”.

Hứa Thuỵ Dương cười mắng: “Mày đi mà chết đi. Phía đó không tiết lộ tin tức nào về tình địch sao?”

Cái này gọi là biết người biết ta, bách chiến bách thắng. Sau khi có được tiểu tổ trưởng mai phục bên cạnh chị dâu, tin tức của họ vô cùng nhanh nhạy, hơn nữa còn rất chuẩn xác, thậm chí còn nắm rõ tình hình hơn cả Lôi Kính.

“Nghe nói Tần Nại…, à không phải, chị dâu gần đây không đi làm, hình như xin nghỉ phép dài hạn rồi”. Hồng Cao Viễn nói.

Lão Thất ngồi trên sô pha thoải mái rung đùi: “Lần này thì hay quá, lưỡng bại câu thương”.

“Rốt cuộc là vì sao?” Sau khi chìm đắm trong tình yêu, Hồng Cao Viễn hơi xa lánh huynh đệ, cho nên tin tức bên đó anh cũng giữ rất kín.

“Bởi vì Y Lệ lấy chị dâu uy hiếp Kính ca, anh ấy kinh hãi quá nên đành nói chia tay với chị dâu”. Khả năng khái quát sự việc xưa nay của Lão Ngũ rất tốt.

“Nói lăng nhăng, Kính ca có khi nào bị kinh hãi?” Hồng Cao Viễn sống chết không tin Lôi Kính bị Y Lệ uy hiếp.

Hứa Thụy Dương liền quay ghế lại, mặt kề sát Hồng Cao Viễn, cười gian tà: “Hay là chúng tao bắt cóc tiểu tổ trưởng thử xem! Xem mày có kinh hãi hay không?”

“Cút ngay, cút ngay, chẳng nghiêm túc gì cả”. Hồng Cao Viễn bị chọc đúng mạch, liền đánh trống lảng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s