Một số trích đoạn của “Gần như vậy, xa đến thế” (1)

Trong lúc chờ đợi Gần như vậy, xa đến thế có mặt trên thị trường, Sách Việt xin gửi tới các bạn một số trích đoạn của tác phẩm tuyệt vời này.

Trích đoạn 1:

Tay anh vẫn nắm chặt tay cô, lúc này cô mới nhận thấy bàn tay anh ấm áp lạ thường. Trong xe vẫn tĩnh lặng như thế, cảnh tượng ngoài cửa sổ lui dần về sau, những tòa nhà cao ốc cùng dòng xe trên đường tạo thành một dải ánh sáng tuyệt đẹp. Tiêu Dĩnh bất giác nhận ra dường như thời gian cũng vậy, cứ thế lướt đi, mang theo cả những thứ tưởng chừng như tuyệt mĩ nhất và cả những hồi ức khó quên nhất. Tất thảy đều bị bỏ lại phía sau, lúc muốn kiếm tìm, chỉ có thể không ngừng ngoái đầu lại nhưng cuối cùng những thứ đó vẫn không tránh khỏi càng lúc càng xa dần. Rồi đến một ngày nào đó, ngay cả ánh nhìn cũng không sao đuổi kịp được nữa.

Một lúc sau, cứ ngỡ Diệp Hạo Ninh đã ngủ say thì lại nghe thấy giọng nói trầm trầm vang lên: “Vẫn là bạn bè đấy chứ? Rõ ràng biết anh bị bệnh nhập viện, sao không gọi điện thoại hỏi thăm?”.

Cô nghẹn lời, hồi sau mới giải thích: “Lúc em biết chuyện thì anh đã khỏe rồi. Với lại gọi hay không gọi cũng có gì khác biệt đâu, em chẳng phải là bác sĩ!”.

Cảm nhận được hơi thở ấm áp phả bên cổ, cô biết anh đang cười, lát sau nghe thấy anh nói: “Giờ mới biết em bạc tình đến thế”. Giọng anh vừa như trách móc, lại vừa như châm biếm. “Gọi và không gọi, khác biệt lớn lắm chứ! Nếu em quan tâm anh một chút, nói không chừng anh sẽ khỏe nhanh hơn”.

Cô thở dài: “Giả thiết này không được chấp thuận, vừa nãy đã nói rồi mà, lúc em biết chuyện thì anh đã xuất viện rồi!”.

“Vậy thì vấn đề nằm ở tấm lòng thôi!”.

Cô hít một hơi: “Anh chẳng phải đang nhức đầu ư, sao lại nói được nhiều đến thế? Giả vờ à, lại còn chọc em nữa, mau dậy đi!”.

Anh không động đậy, chỉ hạ giọng nói tiếp: “Không chòng ghẹo em đâu, anh thật sự nhức đầu lắm. Anh ngủ một lát, lúc nào đến nơi thì gọi anh!”. Trước lúc ngủ, anh còn dặn: “Đừng cử động, tư thế thế này rất được!”.

Có lẽ cô thật sự quá hiền nên mới bị anh thản nhiên ức hiếp như thế. Tiêu Dĩnh chán nản không nói gì, giờ đôi vai của cô lại trở thành chiếc gối của anh, cô thật sự chẳng dám cựa quậy, thậm chí còn chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng.

Diệp Hạo Ninh có vẻ đã ngủ say rồi, cả đoạn đường đi không còn tiếng động gì nữa.

Đến khi xe dừng lại, Tiêu Dĩnh do dự một lúc, rồi mới vỗ nhẹ anh: “Dậy đi, em phải lên nhà rồi!”.

Anh khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng nhưng sau đó lại không có động tĩnh gì nữa, vẫn gối đầu lên vai cô. Cô dở khóc dở cười: “Diệp đại thiếu gia, chủ nghĩa nhân đạo cao cả của tôi đã được phát huy đến mức tận cùng rồi, ngài còn muốn thế nào nữa đây?”.

“Em dùng nước hoa gì vậy?”

“Cái gì cơ?”

“Anh hỏi, em dùng nước hoa hiệu gì?”, dừng một lúc, tiếng anh nhẹ như hơi thở: “Rất thơm!”

Cô nghe bên tai như có tiếng vo ve, như thể dòng máu đang chảy ngược, hai gò má không hiểu sao lại nóng bừng lên. Rõ ràng là cả đoạn đường yên lành, làm thế nào mà con người này chỉ mới nói hai câu đã khiến không khí trở nên “nóng” thế cơ chứ?

Chẳng nghĩ ngợi nhiều, cô giơ tay đẩy mạnh anh ra, tay chân bỗng trở nên luống cuống. Diệp Hạo Ninh chống tay vào ghế, cúi đầu, rên hừ hừ mấy tiếng, hồi sau mới hết chóng mặt, chậm rãi nghiêng đầu nhìn cô, cười đau khổ: “Sao em lại dã man vậy chứ?”. Ánh điện bên ngoài làm hiện rõ một khuôn mặt nhợt nhạt, mồ hôi chảy ròng ròng.

Hóa ra anh thật sự không khỏe.

Tiêu Dĩnh hoảng hốt, đang mở cửa xe định bước xuống liền quay trở lại, đưa tay ra đỡ Diệp Hạo Ninh rồi vội nói: “Xin lỗi anh”. Dáng vẻ cô bối rối, tựa như đứa trẻ lo sợ vì đã làm sai điều gì.

Thảo nào bộ dạng lúc trước của anh trông có vẻ không đường hoàng, khó trách khiến người khác hoài nghi, Tiêu Dĩnh thầm nghĩ.

Diệp Hạo Ninh không nói gì, chỉ nắm lấy bàn tay ấm áp đang sờ trán anh. Nắm bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ấy, anh thoáng ngẩn người, khi thấy cô vùng vẫy, anh mới khẽ dùng sức, ngón tay xiết chặt lại.

“Muốn bù đắp lỗi lầm thế nào đây?”. Anh hỏi nửa đùa nửa thật. Tiêu Dĩnh có cảm giác mình đang bị cuốn vào trong đáy mắt đen sâu thăm thẳm khác thường ấy. Cô né tránh không được, lòng chợt rung nhẹ như dây đàn, đành gượng cười, nói: “Anh say đến mức hồ đồ rồi ư? Làm sao bù đắp được chứ…”. Lời nói chưa dứt, làn môi ấm áp của anh đã chạm lên môi cô.

Trích đoạn 2:

Bàn tay Trần Diệu đang nắm chặt chợt buông lỏng ra, chân mày khẽ nhíu lại, anh nhìn cô: “Đừng khách sáo như vậy chứ!”. Giọng anh rất trầm, con tim bỗng chốc cảm thấy vô cùng đau xót, hóa ra hình ảnh tiểu a đầu suốt ngày đuổi theo anh, miệng cười ngọt ngào ngày nào, có lẽ từ khoảnh khắc anh xoay người bỏ đi đã mất dạng, không còn dấu vết nữa rồi. Vậy mà anh vẫn ôm hi vọng và ảo tưởng, rõ ràng biết là rất ấu trĩ, nhưng lại chẳng muốn tin rằng anh đã vĩnh viễn mất cô.

Mãi cho đến tận lúc này…

Đứng gần nhau như thế, cô lại dựa nửa người vào lòng anh, lúc ấy trời không có gió, vậy mà vài sợi tóc mai của Tiêu Dĩnh bay bay, vương vấn trên mặt anh, mềm mại như nhung. Cảm giác ngọt ngào ấy trong phút chốc ngấm dần vào trong tim, khiến anh không đành lòng buông tay. Nhưng khi người đang tựa vào lòng anh ngẩng đầu lên, anh lại bắt gặp một vẻ mặt xa cách và khách sáo. Khuôn mặt đã từng rất quen thuộc với anh nhưng nay sao lại xa lạ đến thế, khoảnh khắc ấy anh bỗng thấy nhói đau trong lồng ngực. Anh dần buông tay, dù trong lòng hoàn toàn không muốn thế.

Đây chẳng phải là lần đầu anh chủ động buông cô ra. Một ngày đầu thu của ba năm trước, anh đã bỏ lại Tiêu Dĩnh phía sau lưng, để rồi đến một ngày muốn quay đầu lại kiếm tìm, mới nhận ra thực sự không có cách nào tìm lại cô nữa.

Chính anh đã sai rồi, chẳng có ai mãi khờ khạo đứng nguyên một chỗ và chờ đợi cả.

Chỉ là vài giây ngắn ngủi nhưng anh tưởng như đã trải qua nửa đời người.

Advertisements

12 thoughts on “Một số trích đoạn của “Gần như vậy, xa đến thế” (1)

    • như SV đã thông báo tầm giữa tháng 12 sẽ có sách ạ, các tình yêu ủng hộ nha. Bõ công chờ đợi, vì cuốn sách này có rất nhiều điều thú vị.

  1. đúng thế đúng thế, chứ mấy cuốn đọc hài hài , đọc xong một lần không muốn đọc lại nữa, ấn tượng để lại cũng đc bao nhiêu , nếu có thì cũng chỉ là ” tại sao lại phí tiền mua cuốn này!”

  2. Truyện rất hay, dạo này em đang bấn tác giả này, sẽ ủng hộ SV, cố gắng ra sớm nha để em còn rinh về trước Tết 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s